Ba tháng sau, khi kỳ thi tuyển chọn đệ tử nội môn thường niên của Thanh Vân Tông một lần nữa được tổ chức, Trần Vũ, giờ đây đã đạt đến tầng đỉnh phong Luyện Khí, chuẩn bị sẵn sàng bước vào cuộc thi, mang theo quyết tâm chứng minh cho tất cả mọi người thấy, hắn không còn là phế vật bị khinh miệt như trước nữa.
Khi Trần Vũ xuất hiện tại quảng trường thi đấu, nhiều đệ tử tông môn không khỏi ngạc nhiên trước sự thay đổi rõ rệt trong khí chất của hắn — không còn dáng vẻ rụt rè, tự ti như trước, mà thay vào đó là một phong thái tự tin, kiên định, ánh mắt sáng ngời đầy sức sống.
"Ơ, đây chẳng phải là Trần Vũ, kẻ phế vật bị đày đến vách núi Tuyệt Tình sao? Sao lại dám xuất hiện ở đây?" Một đệ tử khác không khỏi châm chọc, ánh mắt đầy khinh miệt như thường lệ.
Trần Vũ chỉ mỉm cười nhàn nhạt, không đáp trả những lời châm chọc vô nghĩa này, bước thẳng đến khu vực đăng ký tham gia thi đấu, thái độ điềm tĩnh, tự tin khiến không ít người phải ngạc nhiên.
Lý Thiên Kiêu, đứng cùng Tô Nguyệt Nhi ở khu vực dành cho đệ tử ưu tú, nhìn thấy Trần Vũ xuất hiện, không khỏi nhếch mép cười khinh bỉ: "Tên phế vật này vẫn chưa học được bài học lần trước sao? Lần này ta sẽ cho hắn biết thế nào là tự lượng sức mình."
Tô Nguyệt Nhi đứng bên cạnh, ánh mắt thoáng qua một chút phức tạp khi nhìn về phía Trần Vũ. Nàng vẫn còn nhớ, thuở nhỏ, trước khi tài năng của nàng được phát hiện, trước khi nàng trở thành đệ tử ưu tú được cả tông môn kỳ vọng, Trần Vũ từng là người bạn thân thiết nhất của nàng, luôn bảo vệ, che chở cho nàng trước những đứa trẻ khác bắt nạt. Chỉ tiếc rằng, theo thời gian, khoảng cách địa vị ngày càng lớn dần đã khiến hai người dần trở nên xa cách, đặc biệt là sau khi nàng bị ép buộc phải đính hôn với Lý Thiên Kiêu theo sự sắp đặt của trưởng bối trong tông môn.
Cuộc thi đấu bắt đầu, các đệ tử lần lượt được ghép cặp thi đấu để phân định thứ hạng. Trần Vũ, với thân phận "phế vật" quen thuộc, ban đầu bị xếp thi đấu với những đối thủ có tu vi thấp nhất, những kẻ mà theo suy nghĩ của các trưởng lão giám khảo, sẽ dễ dàng đánh bại hắn để "làm phép" trước khi loại hắn khỏi vòng đấu tiếp theo.
Nhưng ngoài dự đoán của tất cả mọi người, Trần Vũ liên tiếp đánh bại các đối thủ một cách dễ dàng, thậm chí không cần dùng đến hết sức lực, khiến cả quảng trường thi đấu không khỏi xôn xao, kinh ngạc.
"Không thể nào, tên phế vật đó sao có thể mạnh đến vậy?" Nhiều đệ tử không khỏi thì thầm bàn tán, ánh mắt nhìn Trần Vũ đã có phần thay đổi, từ khinh miệt chuyển sang kinh ngạc, thậm chí có chút dè chừng.
Vòng đấu càng vào sâu, đối thủ của Trần Vũ càng trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng hắn vẫn liên tiếp giành chiến thắng, thể hiện một thực lực vượt xa những gì mọi người từng tưởng tượng về một "phế vật căn cốt". Cuối cùng, vòng đấu bán kết, Trần Vũ phải đối mặt trực tiếp với chính Lý Thiên Kiêu — đối thủ mạnh nhất, cũng chính là kẻ đã từng sỉ nhục, đánh trọng thương hắn trước đây.
"Không ngờ, ngươi thực sự có chút bản lĩnh. Nhưng đáng tiếc, hôm nay ta sẽ cho ngươi thấy, khoảng cách giữa thiên tài thực sự và kẻ chỉ dựa vào may mắn nhất thời lớn đến mức nào." Lý Thiên Kiêu nói, giọng điệu đầy tự tin, kiêu ngạo, ánh mắt nhìn Trần Vũ với vẻ khinh thường không hề che giấu.
Trần Vũ chỉ im lặng, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào đối thủ trước mặt, trong lòng không hề có chút sợ hãi nào. Hắn biết, dù Lý Thiên Kiêu có tu vi cao hơn mình một bậc — đạt đến tầng ba Trúc Cơ, nhưng với những chiêu thức tinh diệu từ Thanh Vân Quyết Tiến Hóa Bản cùng những trang bị, đan dược mà hắn đã tích lũy được thông qua Thương Thành Hệ Thống trong suốt ba tháng qua, hắn hoàn toàn có đủ tự tin để đối đầu.
Trận đấu bắt đầu, Lý Thiên Kiêu ngay lập tức tung ra một chiêu thức mạnh mẽ — Cuồng Lôi Chưởng, một luồng sét màu tím bao trùm lấy nắm đấm, lao thẳng về phía Trần Vũ với tốc độ kinh người.
Trần Vũ không hề nao núng, nhanh chóng thi triển bộ pháp Lưu Vân Bộ, né tránh đòn tấn công một cách tài tình, đồng thời phản công bằng một chiêu Lưu Vân Chưởng đã được nâng cấp lên phiên bản hoàn thiện hơn nhờ vào những nhiệm vụ hệ thống mà hắn đã hoàn thành.
"Cái gì? Sao có thể né được chiêu thức của ta dễ dàng như vậy?" Lý Thiên Kiêu không khỏi kinh ngạc, trong lòng bắt đầu dấy lên sự bất an.
Trận chiến diễn ra vô cùng kịch tính, cả hai bên liên tục tung ra những chiêu thức mạnh mẽ, quảng trường thi đấu rung chuyển dữ dội trước sức mạnh va chạm của hai luồng linh lực đối lập. Dù tu vi có phần nhỉnh hơn, nhưng Lý Thiên Kiêu dần nhận ra, những chiêu thức của Trần Vũ ẩn chứa những nguyên lý tinh diệu mà hắn chưa từng gặp qua, khiến hắn ngày càng khó lòng chiếm được ưu thế tuyệt đối.
Sau gần một trăm hiệp giao đấu, Trần Vũ cuối cùng cũng tìm được sơ hở trong chiêu thức của Lý Thiên Kiêu, tung ra một đòn quyết định kết hợp giữa Lưu Vân Chưởng cùng một chiêu thức bí mật mà hệ thống vừa mở khóa cho hắn từ nhiệm vụ trước đó — Băng Tinh Quyết, tận dụng nội đan Băng Lang mà hắn đã thu được.
"Bùm!" Tiếng nổ lớn vang lên, Lý Thiên Kiêu bị đánh bay ra xa hàng chục mét, ngã sõng soài trên mặt đất, không thể đứng dậy được nữa.
Cả quảng trường thi đấu chìm trong sự im lặng tuyệt đối trong giây lát, trước khi tiếng reo hò, bàn tán ồn ào bùng nổ khắp nơi. Không ai có thể tin được, "phế vật" Trần Vũ mà họ từng khinh miệt lại có thể đánh bại đại đệ tử Lý Thiên Kiêu một cách thuyết phục đến vậy.
Tô Nguyệt Nhi đứng nhìn cảnh tượng này, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp khó tả — vừa kinh ngạc, vừa có chút vui mừng khó hiểu khi thấy người bạn thanh mai trúc mã năm xưa cuối cùng cũng chứng minh được bản lĩnh thực sự của mình.
Các vị trưởng lão giám khảo, chứng kiến toàn bộ trận đấu từ đầu đến cuối, không khỏi xôn xao bàn tán về màn thể hiện đầy kinh ngạc của Trần Vũ. Một vị trưởng lão già nhất trong ban giám khảo, người đã tu luyện hơn ba trăm năm, chậm rãi đứng dậy, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Trần Vũ đang đứng giữa quảng trường.
"Đứa trẻ này, những chiêu thức ngươi vừa sử dụng, tuy có gốc rễ từ Thanh Vân Quyết, nhưng lại ẩn chứa những biến hóa hoàn toàn mới lạ mà lão phu chưa từng thấy qua trong suốt mấy trăm năm tu luyện. Ngươi có thể giải thích rõ hơn về nguồn gốc của những chiêu thức này không?" Vị trưởng lão hỏi, giọng điệu vừa tò mò vừa có chút nghiêm nghị.
Trần Vũ trong lòng thầm căng thẳng, biết rằng đây chính là thời khắc quan trọng, nếu không khéo léo trả lời, rất có thể sẽ khiến người khác nghi ngờ, thậm chí truy tìm ra bí mật về sự tồn tại của hệ thống.
"Bẩm trưởng lão, sau khi bị thương nặng, trong lúc dưỡng thương tại vách núi Tuyệt Tình, vãn bối có cơ duyên đọc được một quyển sách cổ bị bỏ quên trong một hang động hẻo lánh, bên trong ghi chép một số biến thể của các công pháp cổ xưa. Vãn bối đã dựa vào đó, kết hợp với những gì học được từ Thanh Vân Quyết, để tự mình mày mò, cải biến thành những chiêu thức mà mọi người vừa chứng kiến." Trần Vũ đáp, cố gắng đưa ra một lời giải thích vừa hợp lý vừa không thể kiểm chứng, vì "hang động hẻo lánh" đó vốn dĩ không hề tồn tại.
Vị trưởng lão già trầm ngâm một lúc, rồi gật đầu: "Kỳ ngộ trong tu tiên giới vốn không phải chuyện hiếm gặp. Nếu quả thực như lời ngươi nói, đây cũng là một phúc duyên hiếm có. Lão phu sẽ không truy hỏi thêm, nhưng mong ngươi nhớ kỹ, bất kỳ kỳ ngộ nào cũng cần phải được sử dụng một cách chính đáng, không được lạm dụng để làm điều xấu."
"Vãn bối xin ghi nhớ lời dạy của trưởng lão." Trần Vũ cúi đầu đáp, trong lòng thở phào nhẹ nhõm vì đã vượt qua được thử thách bất ngờ này.
Sau khi kết thúc kỳ thi, tin tức về chiến thắng chấn động của Trần Vũ trước Lý Thiên Kiêu nhanh chóng lan truyền khắp Thanh Vân Tông, khiến hắn trở thành đề tài bàn tán sôi nổi nhất trong suốt nhiều ngày liền. Không ít đệ tử từng khinh miệt, bắt nạt hắn trước đây giờ đây phải thay đổi hoàn toàn thái độ, thậm chí có người còn chủ động tìm đến xin lỗi vì những hành vi trong quá khứ.
Lý Thiên Kiêu, sau thất bại nhục nhã này, phải chịu đựng không ít lời đàm tiếu, chê cười từ các đệ tử khác trong tông môn, khiến hắn không khỏi ôm hận, âm thầm thề rằng sẽ tìm cách phục thù, giành lại danh dự đã mất trong tương lai gần.
Tô Nguyệt Nhi, sau khi chứng kiến trận đấu, đã chủ động tìm đến gặp Trần Vũ vào buổi tối cùng ngày, mang theo một hộp thuốc trị thương quý giá mà nàng đã chuẩn bị sẵn từ trước.
"Ta biết ngươi vừa trải qua một trận đấu căng thẳng, dù thắng nhưng chắc hẳn cũng không tránh khỏi một vài vết thương nhỏ. Đây là thuốc trị thương gia truyền của nhà ta, hy vọng sẽ giúp ích được cho ngươi." Tô Nguyệt Nhi nói, ánh mắt có chút ngượng ngùng khi trao hộp thuốc cho Trần Vũ.
Trần Vũ nhận lấy, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. "Cảm ơn nàng, ta thực sự rất trân trọng tấm lòng này."
"Thực ra, ta muốn hỏi ngươi một chuyện." Tô Nguyệt Nhi ngập ngừng, ánh mắt tránh né nhìn thẳng vào Trần Vũ. "Trong suốt thời gian qua, khi ngươi bị đày đến vách núi Tuyệt Tình, ngươi có oán trách ta không? Vì ta đã không đủ can đảm đứng ra bảo vệ ngươi trước những lời gièm pha, bắt nạt của Lý Thiên Kiêu."
Trần Vũ trầm ngâm một lúc, rồi đáp thành thật: "Ban đầu, ta cũng có chút tổn thương, thất vọng. Nhưng sau này, khi bình tĩnh suy nghĩ lại, ta hiểu rằng, khi đó nàng cũng chỉ là một đệ tử bình thường như bao người khác, không có đủ quyền lực, địa vị để chống lại những áp lực từ tông môn. Ta không oán trách nàng."
Tô Nguyệt Nhi nghe vậy, trong lòng dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm, biết ơn trước sự bao dung, thấu hiểu của Trần Vũ. "Cảm ơn ngươi đã không giữ trong lòng những oán hận không đáng có. Ta hy vọng, từ nay về sau, chúng ta có thể tiếp tục là những người bạn tốt của nhau, giống như những ngày thơ ấu."
"Đương nhiên rồi." Trần Vũ mỉm cười đáp, trong lòng thầm nghĩ, có lẽ, mối quan hệ giữa hai người sẽ còn có thể phát triển xa hơn nữa trong tương lai, dù hiện tại, cả hai vẫn chưa dám nói ra những cảm xúc thực sự đang âm thầm nảy nở trong lòng mình.
Vài ngày sau đó, Trần Vũ chính thức được sắp xếp chuyển đến ở tại khu vực dành cho đệ tử nội môn, một sự thay đổi hoàn toàn so với cuộc sống khắc khổ mà hắn từng trải qua tại vách núi Tuyệt Tình. Ba người bạn mà hắn kết giao trước đó — Trương Nhị Cẩu cùng hai đồng bọn, cũng nhờ vào những kỹ thuật tu luyện cơ bản mà Trần Vũ chia sẻ, đã có những tiến bộ đáng kể, được xem xét ân xá, cho phép trở về sinh hoạt bình thường trong tông môn.
"Tất cả đều nhờ có huynh giúp đỡ, bọn ta mới có được cơ hội này." Trương Nhị Cẩu nói, ánh mắt đầy sự biết ơn khi đến chào tạm biệt Trần Vũ trước khi rời khỏi vách núi Tuyệt Tình.
"Các ngươi cũng đã tự mình nỗ lực, ta chỉ góp một phần nhỏ thôi." Trần Vũ đáp, khiêm tốn nhưng trong lòng cũng cảm thấy vui mừng khi có thể giúp đỡ được người khác thay đổi số phận của họ, giống như cách mà hệ thống đã giúp đỡ hắn.
Khi chuyển đến nơi ở mới, Trần Vũ không khỏi ngạc nhiên trước sự khác biệt rõ rệt về điều kiện sinh hoạt — từ những căn phòng rộng rãi, thoáng mát, đến nguồn tài nguyên tu luyện dồi dào mà trước đây hắn chưa bao giờ được tiếp cận. Tuy nhiên, hắn cũng ý thức rõ ràng rằng, cuộc sống tốt đẹp hơn này không phải là điểm đến cuối cùng, mà chỉ là một bước đệm mới trên con đường tu luyện dài lâu, đầy thử thách phía trước.
"Ta không thể tự mãn với những gì đã đạt được. Ma Tông vẫn đang đe dọa, và ta cần phải tiếp tục nỗ lực không ngừng nghỉ để có đủ sức mạnh bảo vệ những người mình yêu quý." Trần Vũ tự nhắc nhở bản thân, ánh mắt kiên định nhìn về tương lai phía trước.