Sau trận chiến ác liệt với Ma Tông, Thanh Vân Tông cùng toàn bộ liên minh phòng thủ nhận thức rõ ràng rằng, mối đe dọa từ Ma Tông vẫn còn hiện hữu, thậm chí có thể sẽ quay trở lại với quy mô lớn hơn, mạnh mẽ hơn trong tương lai gần. Điều này thúc đẩy Trần Vũ càng thêm quyết tâm nỗ lực tu luyện, nhanh chóng nâng cao thực lực để có thể đối phó hiệu quả hơn với những thử thách sắp tới.
"Nhiệm vụ mới: Đột Phá Cảnh Giới Kim Đan. Yêu cầu: Ký chủ cần tích lũy đủ linh khí, đồng thời vượt qua Tâm Ma Kiếp — thử thách nội tâm mà bất kỳ tu sĩ nào cũng phải đối mặt khi cố gắng đột phá từ Trúc Cơ lên Kim Đan. Phần thưởng: Mở khóa Đan Điền Tiến Hóa, tăng cường đáng kể khả năng lưu trữ, vận chuyển linh khí trong cơ thể."
Trần Vũ hiểu rõ, đột phá lên cảnh giới Kim Đan là một bước ngoặt vô cùng quan trọng trong con đường tu luyện, không chỉ đòi hỏi lượng linh khí tích lũy đủ lớn mà còn cần phải vượt qua được những chướng ngại tâm lý sâu sắc nhất trong nội tâm mỗi người — Tâm Ma Kiếp, nơi mọi nỗi sợ hãi, dục vọng, những góc khuất đen tối nhất trong tâm hồn sẽ hiện lên, thử thách ý chí kiên định của tu sĩ.
Hắn quyết định lui về Bồi Dưỡng Không Gian, nơi thời gian trôi chậm hơn so với thế giới bên ngoài, để có thể tập trung toàn tâm toàn ý cho quá trình đột phá quan trọng này mà không bị gián đoạn bởi những sự vụ bên ngoài.
Trong không gian tu luyện đặc biệt này, Trần Vũ ngồi xếp bằng, bắt đầu vận hành Thanh Vân Quyết Tiến Hóa Bản ở cường độ cao nhất, dồn toàn bộ tâm trí vào việc tích lũy, chuyển hóa linh khí. Sau nhiều ngày tu luyện không ngừng nghỉ, cuối cùng, đan điền của hắn cũng tích lũy đủ lượng linh khí cần thiết để bắt đầu quá trình đột phá.
Đúng như dự đoán, khi Trần Vũ bắt đầu nỗ lực đột phá, một luồng ý thức kỳ lạ bỗng nhiên xuất hiện trong tâm trí hắn, kéo hắn vào một không gian ảo mộng đầy biến ảo — đây chính là Tâm Ma Kiếp mà hắn cần phải vượt qua.
Trong ảo mộng, Trần Vũ thấy mình quay trở lại vách núi Tuyệt Tình năm xưa, một lần nữa trải qua cảm giác tủi nhục, đau đớn khi bị Lý Thiên Kiêu đánh đập, sỉ nhục trước mặt tất cả mọi người, bao gồm cả Tô Nguyệt Nhi.
"Ngươi vĩnh viễn chỉ là một phế vật, dù có sở hữu bao nhiêu sức mạnh vay mượn đi chăng nữa." Một giọng nói ma mị vang lên trong ảo mộng, cố gắng gieo rắc sự nghi ngờ, tự ti vào tâm trí Trần Vũ.
Trần Vũ cảm nhận được nỗi đau đớn, tủi nhục năm xưa một lần nữa ùa về, nhưng lần này, hắn không còn là kẻ yếu đuối, dễ dàng bị đánh gục bởi những lời lẽ cay nghiệt như trước nữa.
"Ta không còn là phế vật của quá khứ nữa. Dù sức mạnh này có từ đâu đến, đó cũng là kết quả của những nỗ lực không ngừng nghỉ, những đêm ta thức trắng tu luyện, những trận chiến sinh tử mà ta đã trải qua để tự mình rèn giũa bản thân." Trần Vũ hét lớn, ánh mắt kiên định, không hề nao núng trước những lời lẽ mị hoặc.
Ảo mộng tiếp tục biến đổi, lần này hiện lên hình ảnh Tô Nguyệt Nhi đang đứng bên cạnh Lý Thiên Kiêu, khoác tay nhau hạnh phúc, còn Trần Vũ chỉ có thể đứng nhìn từ xa trong sự cô đơn, lạc lõng.
"Dù ngươi có mạnh mẽ đến đâu, nàng cũng sẽ không bao giờ thực sự thuộc về ngươi." Giọng nói ma mị tiếp tục thì thầm, cố gắng khơi dậy nỗi sợ hãi, sự bất an sâu thẳm nhất trong lòng Trần Vũ.
Trần Vũ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh đối diện với nỗi sợ hãi này. "Dù kết quả cuối cùng có ra sao, ta cũng sẽ không để nỗi sợ hãi kiểm soát hành động của mình. Ta sẽ tiếp tục nỗ lực, sống thật với chính mình, và để mọi chuyện diễn ra một cách tự nhiên nhất."
Khi Trần Vũ hoàn toàn buông bỏ nỗi sợ hãi, chấp nhận đối diện với những góc khuất sâu thẳm nhất trong tâm hồn mình một cách bình thản, ảo mộng xung quanh bắt đầu tan biến dần, nhường chỗ cho một luồng ánh sáng chói lòa bao trùm lấy toàn bộ ý thức của hắn.
"Chúc mừng ký chủ đã vượt qua Tâm Ma Kiếp thành công, chính thức đột phá lên cảnh giới Kim Đan sơ kỳ. Đây là một thành tựu phi thường, vượt xa tốc độ tu luyện thông thường của bất kỳ tu sĩ nào trong lịch sử tu tiên giới."
Trần Vũ mở mắt ra, cảm nhận được một nguồn sức mạnh khổng lồ đang cuồn cuộn chảy trong huyết mạch, đan điền của hắn giờ đây đã hình thành một viên Kim Đan lấp lánh ánh sáng vàng kim, biểu tượng cho cảnh giới tu luyện cao cấp mà không phải tu sĩ nào cũng có thể đạt được, đặc biệt là ở độ tuổi còn trẻ như hắn.
"Cuối cùng, ta cũng đã đạt đến cảnh giới Kim Đan." Trần Vũ thì thầm, trong lòng tràn đầy niềm tự hào, đồng thời cũng nhận thức rõ ràng, con đường phía trước vẫn còn rất dài, còn nhiều thử thách to lớn hơn đang chờ đợi, đặc biệt là khi Ma Tông chắc chắn sẽ không dễ dàng từ bỏ âm mưu của mình sau thất bại vừa qua.
Khi Trần Vũ rời khỏi Bồi Dưỡng Không Gian, trở về thế giới thực tại, hắn nhận ra rằng, dù trong không gian tu luyện đặc biệt đó thời gian đã trôi qua tương đương vài tháng, nhưng bên ngoài thực tế chỉ mới trôi qua đúng ba ngày, đúng như những gì hệ thống đã giải thích về sự chênh lệch tốc độ thời gian giữa hai không gian.
Sự đột phá lên cảnh giới Kim Đan của Trần Vũ nhanh chóng gây chấn động khắp Thanh Vân Tông. Ở độ tuổi chỉ mới mười tám, việc đạt đến cảnh giới Kim Đan là một thành tựu mà ngay cả những thiên tài xuất chúng nhất trong lịch sử tông môn cũng phải mất ít nhất vài chục năm tu luyện gian khổ mới có thể đạt được.
"Không thể tin được, đứa trẻ từng bị coi là phế vật giờ đây đã vượt xa cả những đệ tử ưu tú nhất của tông môn." Nhiều trưởng lão không khỏi kinh ngạc, bàn tán xôn xao khi nghe tin về sự đột phá thần tốc này.
Tông chủ Diệp Thanh Sơn đích thân triệu kiến Trần Vũ, ánh mắt đầy sự trân trọng, đồng thời cũng không giấu được sự tò mò về bí mật đằng sau tốc độ tu luyện phi thường của hắn.
"Ngươi thực sự là một kỳ tài hiếm có trong lịch sử Thanh Vân Tông. Ta quyết định, từ nay ngươi sẽ chính thức được liệt vào danh sách những đệ tử được tông môn trọng điểm bồi dưỡng, được ưu tiên tiếp cận mọi tài nguyên tu luyện quý giá nhất mà tông môn đang sở hữu." Diệp Thanh Sơn tuyên bố, thể hiện sự tin tưởng, kỳ vọng lớn lao dành cho Trần Vũ.
"Vãn bối xin cảm tạ ơn tin tưởng của Tông chủ, nhất định sẽ nỗ lực hết mình để không phụ lòng mong đợi." Trần Vũ cúi đầu đáp, trong lòng tràn đầy quyết tâm, đồng thời cũng ý thức rõ ràng về trách nhiệm ngày càng lớn lao đang đặt lên vai mình.