Ngày trọng đại mà cả Tiêu Việt Thanh lẫn Nhã Kỳ đều mong đợi cuối cùng cũng đến. Hôn lễ được tổ chức long trọng tại một khách sạn năm sao sang trọng bậc nhất thành phố, với sự tham dự của đông đảo khách mời từ giới thượng lưu, đối tác kinh doanh, cùng bạn bè, người thân của cả hai gia đình.
Từ sáng sớm, Tiêu Việt Thanh đã không giấu được sự hồi hộp, mong đợi trước khoảnh khắc quan trọng sắp diễn ra. Anh đứng trước gương, chỉnh trang lại bộ vest cưới lịch lãm, trong lòng ôn lại toàn bộ hành trình đầy thăng trầm mà anh cùng Nhã Kỳ đã trải qua để có được ngày hôm nay — từ những năm tháng xa cách đầy tiếc nuối do chính sự kiêu ngạo của bản thân gây ra, đến hành trình kiên nhẫn chinh phục lại trái tim người mình yêu thương, cùng những thử thách phải vượt qua trước khi có thể chính thức về chung một nhà.
"Chủ tịch, mọi thứ đã sẵn sàng, cô Hàn cũng đang chuẩn bị xong xuôi rồi." Đỗ Minh Hạo thông báo, giọng điệu cũng không giấu được sự vui mừng thay cho sếp mình sau khi đã đồng hành, chứng kiến toàn bộ hành trình tình yêu đầy ý nghĩa này.
Khi buổi lễ chính thức bắt đầu, và cánh cửa lớn của đại sảnh mở ra, Nhã Kỳ xuất hiện trong bộ váy cưới trắng tinh khôi, lộng lẫy, được cha mình dắt tay tiến vào lễ đường trong tiếng nhạc du dương, Tiêu Việt Thanh không khỏi cảm thấy trái tim mình như ngừng đập trong khoảnh khắc ấy, choáng ngợp trước vẻ đẹp rạng ngời, hạnh phúc của người phụ nữ mà anh đã dành trọn tình yêu thương suốt nhiều năm qua.
Khi Nhã Kỳ tiến đến gần, Tiêu Việt Thanh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô từ cha mình, ánh mắt tràn đầy tình yêu thương sâu đậm, không giấu diếm bất kỳ cảm xúc nào trước sự chứng kiến của tất cả mọi người.
"Em đẹp lắm." Anh thì thầm, chỉ đủ để Nhã Kỳ có thể nghe thấy, khiến cô không khỏi ửng hồng đôi má vì hạnh phúc, ngại ngùng.
Buổi lễ diễn ra trang trọng, ấm áp, với những lời thề nguyện chân thành mà cả hai đã tự tay viết riêng cho nhau, thể hiện rõ tình cảm sâu sắc, sự trân trọng mà họ dành cho mối quan hệ đã trải qua không ít thăng trầm để có được ngày hôm nay.
"Nhã Kỳ, tám năm trước, ta đã để lỡ mất cơ hội bày tỏ tình cảm chân thành với em vì sự kiêu ngạo, sĩ diện của bản thân. Nhưng giờ đây, trước sự chứng kiến của mọi người, ta xin thề nguyện, sẽ dành trọn phần đời còn lại để yêu thương, trân trọng, bảo vệ em, không bao giờ để em phải chịu đựng bất kỳ tổn thương, cô đơn nào nữa." Tiêu Việt Thanh nói, giọng điệu tràn đầy sự chân thành, tha thiết.
"Việt Thanh, cảm ơn anh vì đã không từ bỏ, kiên nhẫn chờ đợi, chứng minh tình cảm chân thành của mình để chúng ta có thể đến được với nhau. Em xin thề nguyện, sẽ luôn đồng hành, sẻ chia mọi buồn vui cùng anh trong suốt quãng đời còn lại." Nhã Kỳ đáp, nước mắt hạnh phúc lăn dài trên gò má.
Khi cả hai trao nhau nụ hôn đầu tiên với tư cách vợ chồng chính thức, tiếng vỗ tay chúc mừng vang dội khắp đại sảnh, đánh dấu sự khởi đầu cho một chương mới đầy hạnh phúc trong cuộc đời của cả hai người.
Buổi tiệc mừng sau hôn lễ kéo dài đến tận đêm khuya, với sự tham dự của đông đảo khách mời từ giới thượng lưu, đối tác kinh doanh, cùng bạn bè, người thân của cả hai gia đình. Tiêu Việt Thanh, trong suốt buổi tiệc, luôn giữ Nhã Kỳ ở bên cạnh, tay không rời khỏi eo cô, thể hiện rõ tính cách chiếm hữu đặc trưng ngay cả trong ngày trọng đại nhất của cuộc đời.
"Anh không cần phải giữ chặt em như vậy suốt cả buổi tiệc đâu, em không đi đâu cả." Nhã Kỳ thì thầm, khẽ cười trước sự chiếm hữu có phần thái quá nhưng đáng yêu này của chồng mình.
"Ta chỉ muốn mọi người đều biết rõ, em giờ đây đã chính thức thuộc về ta." Tiêu Việt Thanh đáp, ánh mắt tràn đầy sự tự hào, hạnh phúc khi có thể công khai tuyên bố tình yêu, sự sở hữu chính đáng của mình dành cho người vợ mới cưới trước toàn thể quan khách.
Cha mẹ hai bên gia đình không giấu được niềm hạnh phúc, tự hào khi chứng kiến con cái mình cuối cùng cũng có được một kết thúc viên mãn sau bao thăng trầm. "Chúng tôi thực sự rất vui mừng khi thấy hai con đã tìm được hạnh phúc thực sự của mình, không chỉ đơn thuần là hoàn thành trách nhiệm với hôn ước gia đình." Cha của Tiêu Việt Thanh phát biểu trong buổi tiệc, giọng điệu đầy sự xúc động.
Khi buổi tiệc dần kết thúc, Tiêu Việt Thanh đích thân dẫn Nhã Kỳ về căn biệt thự mới mà anh đã chuẩn bị sẵn cho cả hai, nơi sẽ trở thành tổ ấm chung của họ trong suốt quãng đời còn lại, đánh dấu sự khởi đầu cho một cuộc sống hôn nhân mới đầy hạnh phúc, viên mãn.
Trên đường về, Tiêu Việt Thanh không kìm được mà liên tục nhìn sang Nhã Kỳ, ánh mắt tràn đầy sự trân trọng, hạnh phúc như thể vẫn chưa hoàn toàn tin được rằng, cuối cùng anh cũng đã có thể chính thức gọi cô là vợ mình sau tám năm dài chờ đợi, hối tiếc.
"Em có hạnh phúc không?" Anh hỏi, giọng điệu vẫn còn chút hồi hộp hiếm hoi dù đã trải qua toàn bộ nghi thức hôn lễ trang trọng.
"Em hạnh phúc lắm, hạnh phúc hơn bất kỳ điều gì em từng tưởng tượng." Nhã Kỳ đáp, tựa đầu vào vai chồng, tận hưởng cảm giác an toàn, ấm áp trong khoảnh khắc đặc biệt này.
Khi xe dừng trước căn biệt thự mới, Tiêu Việt Thanh xuống xe trước, đích thân mở cửa cho vợ mình, rồi bất ngờ bế bổng Nhã Kỳ lên, mang cô qua ngưỡng cửa theo đúng phong tục truyền thống, khiến cô không khỏi bật cười ngạc nhiên trước cử chỉ lãng mạn này.
"Chào mừng em về nhà, vợ yêu." Anh nói, đặt cô xuống nhẹ nhàng trong đại sảnh được trang trí lộng lẫy, ấm cúng, đánh dấu chính thức sự khởi đầu cho cuộc sống hôn nhân hạnh phúc mà cả hai đã dày công vun đắp để có được.