Ngày hôm sau, tôi thức dậy sớm hơn thường lệ. Mặt trời vừa mọc, ánh sáng vàng ươm len lỏi qua khe cửa sổ.
Tôi không thể không nghĩ về những câu chuyện mà tôi đã nghe được tuần trước. Có bao nhiêu chi tiết mà tôi đã quên mất? Bao nhiêu ký ức bị mờ nhạt theo thời gian?
Tôi quyết định viết lại tất cả những gì tôi nhớ được. Tôi lấy quyển sổ xanh lam cũ và cây bút mực đỏ, sau đó bắt đầu viết.