Trong suốt quá trình hợp tác triển khai kế hoạch thâu tóm, Mộ Thanh Nhiễm cùng Tạ Dịch Phong có nhiều cơ hội tiếp xúc, làm việc chung, và qua từng lần gặp gỡ, một sự thấu hiểu, tin tưởng ngày càng sâu sắc dần hình thành giữa hai người, dù cả hai đều cố gắng giữ mối quan hệ ở mức độ chuyên nghiệp, công việc thuần túy.
Một buổi tối, sau một cuộc họp căng thẳng kéo dài để bàn bạc về những bước đi tiếp theo trong kế hoạch, Tạ Dịch Phong đề nghị mời Thanh Nhiễm dùng bữa tối tại một nhà hàng yên tĩnh, tách biệt khỏi không khí công việc căng thẳng thường ngày.
"Cô làm việc chăm chỉ quá, nên nghỉ ngơi một chút." Hắn nói, ánh mắt quan tâm chân thành hiếm khi hắn thể hiện ra trước mặt bất kỳ ai khác trong giới kinh doanh.
Thanh Nhiễm, dù ban đầu có chút do dự, nhưng cũng nhận ra bản thân thực sự cần một khoảng thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi sau nhiều tuần làm việc căng thẳng không ngừng nghỉ, cuối cùng cũng đồng ý.
Trong bữa tối ấm cúng đó, hai người dần dần trò chuyện về nhiều chủ đề vượt ra ngoài phạm vi công việc — từ những sở thích cá nhân, những trải nghiệm đáng nhớ trong cuộc sống, đến những quan điểm về ý nghĩa thực sự của thành công, hạnh phúc.
"Tôi tò mò, điều gì đã thúc đẩy cô xây dựng nên một đế chế kinh doanh lớn mạnh như Sương Vân Holdings chỉ trong vòng năm năm ngắn ngủi? Đây là một thành tựu phi thường mà không phải ai cũng có thể đạt được." Tạ Dịch Phong hỏi, ánh mắt chân thành, tò mò.
Thanh Nhiễm im lặng một lúc, ánh mắt nhìn xa xăm, dường như đang hồi tưởng lại những năm tháng gian khổ đã qua. "Có lẽ, đó là vì tôi đã từng mất đi tất cả những gì mình từng có, từng tin tưởng. Khi con người ta không còn gì để mất, họ thường trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết."
Câu trả lời đầy ẩn ý này khiến Tạ Dịch Phong không khỏi cảm thấy tò mò hơn về quá khứ bí ẩn của người phụ nữ trước mặt, nhưng hắn cũng đủ tinh tế để nhận ra, đây không phải là chủ đề mà Thanh Nhiễm sẵn lòng chia sẻ chi tiết ngay lúc này, nên chỉ gật đầu, không truy hỏi thêm.
"Tôi tin rằng, bất kể quá khứ của cô có những gì, cô đã chứng minh được bản lĩnh, tài năng phi thường của mình. Đó là điều đáng khâm phục nhất." Hắn nói, ánh mắt tràn đầy sự trân trọng chân thành.
Thanh Nhiễm nhìn vào đôi mắt sâu thẳm, chân thành của Tạ Dịch Phong, trong lòng bất giác dâng lên một cảm giác ấm áp, an toàn mà cô đã lâu không còn cảm nhận được kể từ sau biến cố phản bội đau đớn năm năm trước. Suốt thời gian dài, cô đã tự xây dựng một bức tường phòng thủ kiên cố xung quanh trái tim mình, không cho phép bản thân tin tưởng, mở lòng với bất kỳ ai, nhưng dường như, sự chân thành, tinh tế của Tạ Dịch Phong đang dần dần khiến bức tường ấy có những vết nứt đầu tiên.
"Cảm ơn ngài đã nói vậy." Cô đáp, giọng điệu dịu dàng hiếm hoi lộ ra trong khoảnh khắc này.
Từ sau buổi tối hôm đó, mối quan hệ giữa hai người dần dần trở nên gần gũi, thân mật hơn, vượt ra ngoài ranh giới của một mối quan hệ đối tác kinh doanh thuần túy. Tạ Dịch Phong thường xuyên tìm cớ để gặp gỡ, trò chuyện cùng Thanh Nhiễm nhiều hơn, đôi khi chỉ đơn giản là mời cô đi uống cà phê, hoặc chia sẻ những bài báo, thông tin thú vị mà hắn nghĩ rằng cô sẽ quan tâm.
Về phần Thanh Nhiễm, dù trong lòng vẫn còn không ít sự cảnh giác, đề phòng — một hệ quả tất yếu từ những tổn thương sâu sắc trong quá khứ, nhưng cô cũng không thể phủ nhận rằng, những khoảnh khắc được ở bên cạnh Tạ Dịch Phong mang đến cho cô một cảm giác thoải mái, dễ chịu hiếm có, một điều mà cô chưa từng trải nghiệm được kể từ khi bắt đầu hành trình gây dựng lại sự nghiệp từ con số không.
Tuy nhiên, cô cũng ý thức rõ ràng về một vấn đề nan giải đang dần hiện hữu — Tạ Dịch Phong vẫn chưa hề biết về danh tính thật sự của cô, về mối liên hệ sâu xa giữa cô với tập đoàn Mộ Thị mà họ đang cùng nhau lên kế hoạch thâu tóm. Sớm muộn gì, sự thật này cũng sẽ phải được phơi bày, và cô không khỏi lo lắng về việc liệu Tạ Dịch Phong sẽ phản ứng như thế nào khi biết được toàn bộ câu chuyện phức tạp đằng sau kế hoạch mà anh đang tích cực hỗ trợ.
"Có lẽ, mình cần phải tìm thời điểm thích hợp để nói rõ mọi chuyện với anh ấy." Thanh Nhiễm thầm nghĩ trong một đêm không ngủ được, ánh mắt nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố Yến Kinh lấp lánh trong màn đêm, trong lòng dâng lên một nỗi lo lắng mơ hồ về những gì tương lai có thể mang lại cho mối quan hệ đang dần trở nên đặc biệt này.
Một cuối tuần, Tạ Dịch Phong mời Thanh Nhiễm cùng tham gia một chuyến du ngoạn ngắn ngày đến một khu nghỉ dưỡng ven biển cách Yến Kinh không xa, với lý do là để cả hai có thể tạm thời thoát khỏi áp lực công việc căng thẳng, đồng thời cũng bàn bạc thêm về những chi tiết cuối cùng trong kế hoạch hợp tác.
"Anh nghĩ, đôi khi chúng ta cần phải tạm gác công việc sang một bên, để đầu óc được thư giãn, từ đó mới có thể đưa ra những quyết định sáng suốt hơn." Tạ Dịch Phong giải thích khi mời Thanh Nhiễm, ánh mắt chân thành không giấu diếm sự mong đợi được dành nhiều thời gian hơn bên cạnh cô.
Thanh Nhiễm, dù ban đầu có chút do dự vì lo ngại sẽ làm chậm tiến độ kế hoạch, nhưng cuối cùng cũng đồng ý, phần vì nhận thấy bản thân thực sự cần một khoảng nghỉ ngơi sau nhiều tuần làm việc không ngừng nghỉ, phần khác cũng vì trong lòng cô, dù không muốn thừa nhận, đã bắt đầu mong đợi những khoảnh khắc được ở bên cạnh người đàn ông này.
Chuyến đi diễn ra trong không khí thư thái, dễ chịu hiếm có. Họ cùng nhau dạo bước trên bãi biển lúc hoàng hôn, cùng thưởng thức những món hải sản tươi ngon tại một nhà hàng nhỏ ven biển, và có những cuộc trò chuyện sâu sắc, chân thành hơn nhiều so với những cuộc gặp gỡ công việc thông thường.
"Em có bao giờ nghĩ đến việc, sau khi hoàn tất kế hoạch này, mình sẽ làm gì tiếp theo không?" Tạ Dịch Phong hỏi khi cả hai đang ngồi trên bãi cát, ngắm nhìn những con sóng vỗ về bờ dưới ánh hoàng hôn rực rỡ.
Thanh Nhiễm trầm ngâm suy nghĩ một lúc: "Có lẽ, em muốn dành nhiều thời gian hơn để tận hưởng cuộc sống, thay vì chỉ tập trung hoàn toàn vào công việc như suốt năm năm qua. Nhưng thành thật mà nói, em cũng không chắc mình có thể làm được điều đó, vì công việc đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của em."
"Anh tin rằng, em xứng đáng có được một cuộc sống cân bằng hơn, không chỉ có công việc mà còn có cả hạnh phúc cá nhân nữa." Tạ Dịch Phong nói, ánh mắt dịu dàng nhìn Thanh Nhiễm, bàn tay khẽ chạm nhẹ vào tay cô trong một cử chỉ quan tâm tự nhiên nhưng đầy ý nghĩa.
Thanh Nhiễm cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Tạ Dịch Phong, trong lòng dâng lên một cảm giác rung động mà cô đã cố gắng kìm nén suốt thời gian qua. Đây là lần đầu tiên kể từ sau biến cố phản bội đau đớn năm năm trước, cô cho phép bản thân cảm nhận một cách trọn vẹn những rung động chân thành của trái tim mình trước một người đàn ông.
"Cảm ơn anh, vì đã luôn quan tâm, thấu hiểu em như vậy." Cô nói, giọng điệu dịu dàng, chân thành, ánh mắt gặp gỡ ánh mắt Tạ Dịch Phong trong một khoảnh khắc đầy cảm xúc, như thể cả hai đều đang dần dần nhận ra, mối quan hệ giữa họ đã vượt xa ranh giới của tình đối tác kinh doanh thông thường từ lúc nào không hay.