Đối mặt với chiến dịch bôi nhọ có tổ chức từ nhóm thương nhân đối thủ, Tô Nhã không hề nao núng mà nhanh chóng triển khai một loạt biện pháp ứng phó bài bản, vận dụng toàn bộ kinh nghiệm "xử lý khủng hoảng truyền thông" mà cô từng học hỏi, áp dụng trong công việc ở kiếp trước.
Bước đầu tiên, cô quyết định tổ chức một buổi "minh bạch hóa quy trình sản xuất" ngay tại cửa hàng chính, mời không chỉ khách hàng thân thiết mà còn cả những vị quan lại phụ trách giám sát an toàn thực phẩm của triều đình đến tận mắt chứng kiến toàn bộ quy trình chế biến, từ khâu lựa chọn nguyên liệu, sơ chế, đến pha chế thành phẩm.
"Mọi người có thể thấy, tất cả nguyên liệu ta sử dụng đều được lựa chọn kỹ lưỡng, có nguồn gốc rõ ràng. Ta cũng sẵn sàng công khai toàn bộ công thức cơ bản, chỉ giữ lại một vài bí quyết nhỏ về tỷ lệ pha chế để đảm bảo hương vị đặc trưng, nhưng về mặt an toàn vệ sinh thì hoàn toàn minh bạch, không có gì phải giấu diếm." Tô Nhã tuyên bố trước đông đảo người tham dự, thái độ tự tin, đường hoàng.
Đồng thời, cô cũng chủ động tìm ra được "khách hàng" giả mạo — kẻ đã được thuê để giả vờ bị đau bụng, thông qua việc điều tra kỹ lưỡng, đối chiếu thông tin với sổ sách bán hàng, phát hiện ra người này thực chất chưa từng mua hàng tại cửa hàng vào đúng thời điểm mà hắn ta tuyên bố.
"Các vị xem, đây là sổ sách ghi chép chi tiết mọi giao dịch trong cửa hàng của ta, hoàn toàn không có tên hay đặc điểm nhận dạng nào trùng khớp với người đã lên tiếng tố cáo. Rõ ràng, đây là một sự vu khống có chủ đích." Tô Nhã trình bày bằng chứng một cách logic, thuyết phục, khiến những người tham dự buổi họp báo "thời cổ đại" này không khỏi gật gù đồng tình.
Không dừng lại ở đó, Tô Nhã còn nghĩ ra một chiêu "phản đòn" đầy sáng tạo — cô công khai treo thưởng hậu hĩnh cho bất kỳ ai có thể cung cấp thông tin xác thực về những kẻ đứng sau chiến dịch bôi nhọ này, đồng thời cũng cam kết sẽ tặng miễn phí sản phẩm trong một tuần cho tất cả khách hàng đã ghé cửa hàng trong thời gian gần đây, như một cách để lấy lại lòng tin, đồng thời cũng tạo thêm hiệu ứng lan truyền tích cực.
Chiến lược này nhanh chóng phát huy hiệu quả. Chỉ trong vài ngày, nhờ vào phần thưởng hấp dẫn, một số người dân đã cung cấp thông tin quan trọng, xác nhận rằng chính họ đã được nhóm thương nhân đối thủ thuê để tung tin đồn thất thiệt, đồng thời cũng chỉ ra được danh tính cụ thể của những kẻ đứng sau âm mưu này.
Với đầy đủ bằng chứng trong tay, Tô Nhã cùng Tiêu Dịch Trần quyết định không chỉ đơn thuần minh oan cho bản thân, mà còn chính thức đệ đơn kiện những thương nhân này lên quan phủ vì tội vu khống, cạnh tranh không lành mạnh, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín, hoạt động kinh doanh của người khác.
"Ngươi thực sự rất giỏi trong việc biến nguy thành cơ." Tiêu Dịch Trần nhận xét, ánh mắt đầy sự khâm phục khi chứng kiến cách Tô Nhã xử lý khủng hoảng một cách bài bản, hiệu quả đến vậy.
"Đây gọi là 'nguy cơ' đó công tử, trong nguy luôn có cơ mà. Quan trọng là mình phải bình tĩnh, có chiến lược rõ ràng, đừng để cảm xúc chi phối hành động." Tô Nhã đáp, cười tươi, trong lòng thầm cảm ơn những năm tháng "trầy da tróc vảy" nơi công sở đầy cạnh tranh khốc liệt ở kiếp trước, chính những kinh nghiệm ấy đã trở thành "vũ khí bí mật" giúp cô vượt qua không ít thử thách ở kiếp sống này.
Sau khi vụ việc được giải quyết ổn thỏa, danh tiếng của "đế chế trà sữa" mà Tô Nhã xây dựng không những không bị ảnh hưởng mà còn được củng cố vững chắc hơn, thậm chí còn thu hút thêm nhiều khách hàng mới nhờ vào sự chú ý mà vụ việc này tạo ra. Nhóm thương nhân đối thủ, sau khi bị xử phạt nghiêm khắc, cũng không còn dám tiếp tục có những hành vi cạnh tranh bất chính tương tự nữa.
Tuy nhiên, giữa lúc mọi chuyện dần đi vào ổn định, một tin tức bất ngờ khác lại ập đến, lần này không liên quan đến chuyện kinh doanh mà lại chính là về... "cốt truyện gốc" mà Tô Nhã đã cố gắng tránh xa suốt thời gian qua.
Trước khi tin tức đó đến, Tô Nhã còn có một khoảng thời gian ngắn ngủi để tận hưởng thành quả của mình. Chuỗi cửa hàng trà sữa giờ đây đã mở thêm ba chi nhánh mới trong kinh thành, mỗi chi nhánh đều áp dụng mô hình quản lý mà cô tự tay xây dựng — từ việc đào tạo nhân viên bài bản, đến việc thiết lập quy trình kiểm soát chất lượng nghiêm ngặt, đảm bảo mọi sản phẩm bán ra đều đạt tiêu chuẩn đồng đều, không phụ thuộc vào tay nghề của từng cá nhân pha chế.
"Tiểu thư, người thực sự giỏi quá, quản lý cả một hệ thống lớn như vậy mà vẫn chu đáo, tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ." Tiểu Đào — giờ đây đã được thăng chức lên làm quản lý một trong các chi nhánh mới — không khỏi cảm thán khi chứng kiến sự phát triển thần tốc của "đế chế trà sữa".
"Đây gọi là hệ thống hóa quy trình đó Tiểu Đào, chỉ cần xây dựng được một khuôn mẫu chuẩn, việc mở rộng quy mô sẽ trở nên dễ dàng hơn nhiều so với việc cứ phải dựa vào kinh nghiệm cá nhân của từng người." Tô Nhã giải thích, trong lòng thầm cảm ơn những kiến thức về quản trị doanh nghiệp mà mình đã tích lũy được ở kiếp trước.
Trong thời gian này, Tô Nhã cũng bắt đầu để tâm nhiều hơn đến việc xây dựng mối quan hệ với các gia tộc quyền quý khác trong kinh thành, không phải để tranh giành quyền lực hay địa vị, mà đơn giản là để mở rộng thêm mạng lưới hợp tác kinh doanh, đồng thời cũng củng cố thêm vị thế an toàn cho gia tộc mình trước những nguy cơ tiềm ẩn có thể xảy ra trong tương lai.
Cô tổ chức một buổi tiệc trà nhỏ, mời một số phu nhân, tiểu thư có tiếng nói trong giới thượng lưu đến tham dự, không chỉ để giới thiệu các sản phẩm mới mà còn để tạo dựng mối quan hệ thân thiết, gần gũi hơn, tránh để bản thân trở nên cô lập, dễ bị tấn công bởi những kẻ có ý đồ xấu như đã từng xảy ra.
Buổi tiệc diễn ra thành công tốt đẹp, không chỉ giúp Tô Nhã mở rộng thêm mạng lưới quan hệ mà còn nhận được nhiều lời khen ngợi về sự khéo léo, tinh tế trong cách tổ chức, tiếp đãi khách mời — một kỹ năng mà cô đã dày công trau dồi trong suốt thời gian qua để có thể hòa nhập tốt hơn với giới quý tộc thượng lưu thời cổ đại này.
Nhưng chính vào lúc mọi thứ đang diễn ra suôn sẻ nhất, một biến cố bất ngờ đã xảy đến, buộc Tô Nhã phải đối mặt trực tiếp với một trong những nhân vật quan trọng nhất của cốt truyện gốc mà cô đã cố gắng tránh xa suốt thời gian qua.
Trước khi biến cố đó xảy ra, Tô Nhã còn có dịp trải qua một sự kiện thú vị khác — buổi lễ trao tặng bằng khen từ phía triều đình cho những cá nhân có đóng góp xuất sắc trong việc phát triển kinh tế thương mại. Tô Nhã, với những thành tựu đã đạt được, được vinh danh là một trong những cá nhân tiêu biểu nhất năm, nhận được sự chúc mừng từ đông đảo quan lại, thương nhân trong buổi lễ.
"Không ngờ, chỉ vì muốn kiếm chút tiền để cứu vãn gia tộc, giờ đây ta lại được vinh danh trước cả triều đình." Tô Nhã thì thầm với Tiêu Dịch Trần trong buổi lễ, giọng điệu vừa tự hào vừa có chút bối rối trước sự chú ý quá lớn mà mình đang nhận được.
"Ngươi xứng đáng với tất cả những vinh dự này." Tiêu Dịch Trần đáp, ánh mắt tràn đầy sự tự hào khi nhìn vợ tương lai của mình đứng giữa đám đông, tỏa sáng với sự tự tin, bản lĩnh hiếm có.
Sau buổi lễ, khi mọi người đang dần giải tán, một người phụ nữ trung niên trong trang phục giản dị bất ngờ tiến đến gần Tô Nhã, ánh mắt có chút do dự nhưng cũng đầy quyết tâm.
"Xin lỗi, có phải là Cố Quận chúa không ạ? Tôi... tôi có chuyện quan trọng muốn nói với người." Người phụ nữ nói, giọng điệu run rẩy.
Tô Nhã ngạc nhiên nhìn người phụ nữ lạ mặt, trong lòng thầm cảm nhận được sự nghiêm trọng trong thái độ của bà ta: "Bà cứ nói, tôi đang lắng nghe."
Người phụ nữ nhìn quanh, đảm bảo không có ai để ý, rồi thì thầm: "Tôi là nhũ mẫu cũ của tiểu thư Lâm Tiểu Nhu. Tôi nghe được một số tin tức đáng lo ngại, liên quan đến tính mạng của tiểu thư nhà tôi, mong Quận chúa có thể giúp đỡ."
Tô Nhã nghe vậy, trong lòng lập tức căng thẳng, gạt bỏ hết mọi niềm vui từ buổi lễ vinh danh, tập trung toàn bộ sự chú ý vào lời cảnh báo bất ngờ này. "Bà nói cụ thể hơn được không? Chuyện gì đã xảy ra với Lâm cô nương?"
"Tôi nghe được một số người hầu trong Vệ phủ bàn tán, nói rằng có người trong gia tộc đang âm mưu điều gì đó bất lợi cho tiểu thư, liên quan đến một cuộc hôn nhân chính trị mà họ đang tính toán. Tôi lo sợ, nếu không có ai can thiệp kịp thời, tiểu thư nhà tôi sẽ gặp nguy hiểm lớn." Người phụ nữ nói, giọng điệu run rẩy vì lo lắng.
Tô Nhã cảm ơn người phụ nữ, hứa sẽ tìm cách giúp đỡ, đồng thời cũng nhanh chóng tìm đến Tiêu Dịch Trần để thông báo về tin tức đáng lo ngại này, chuẩn bị sẵn sàng cho những diễn biến có thể xảy ra tiếp theo, đúng như những gì mà lịch sử "nguyên tác" mà cô còn nhớ được đã từng cảnh báo.
Trên đường trở về, Tô Nhã không khỏi suy nghĩ về sự trùng hợp kỳ lạ này — dù cô đã cố gắng thay đổi nhiều tình tiết trong cốt truyện gốc, nhưng có vẻ như, một số "nút thắt" quan trọng vẫn có xu hướng xảy ra, dù dưới hình thức, thời điểm có phần khác biệt so với những gì cô còn nhớ được.
"Có lẽ, một số sự kiện lớn vẫn sẽ diễn ra theo một cách nào đó, chỉ là cách chúng ta đối mặt, xử lý chúng mới là điều thực sự quan trọng, quyết định đến kết quả cuối cùng." Cô tự nhủ, trong lòng chuẩn bị tinh thần sẵn sàng cho bất kỳ thử thách nào có thể xảy đến tiếp theo.
Ngay khi về đến phủ, Tô Nhã lập tức triệu tập một cuộc họp khẩn với Tiêu Dịch Trần cùng đội ngũ điều tra thân cận nhất, quyết tâm tìm hiểu tường tận về âm mưu đang đe dọa tính mạng của Lâm Tiểu Nhu, không để lịch sử một lần nữa lặp lại theo chiều hướng bi thảm.
"Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng nhưng cũng phải hết sức thận trọng, tránh đánh động kẻ chủ mưu trước khi có đầy đủ bằng chứng." Tô Nhã nói, giọng điệu nghiêm túc, phân công nhiệm vụ cụ thể cho từng thành viên trong đội ngũ điều tra.
Trong khi chờ đợi kết quả điều tra, Tô Nhã cũng bí mật cử người theo dõi, bảo vệ Lâm Tiểu Nhu từ xa, đảm bảo an toàn cho cô gái trẻ này trong lúc mối nguy hiểm vẫn còn treo lơ lửng, chưa được hóa giải hoàn toàn.
"Ngươi thực sự rất chu đáo, cẩn thận trong mọi việc." Tiêu Dịch Trần nhận xét, ánh mắt đầy sự khâm phục trước cách Tô Nhã xử lý tình huống một cách bài bản, có hệ thống.
"Đây là tính mạng con người, không thể lơ là được." Tô Nhã đáp, ánh mắt kiên định, thể hiện rõ sự nghiêm túc, trách nhiệm mà cô luôn đặt lên hàng đầu trong mọi quyết định của mình, dù đó là chuyện kinh doanh hay chuyện liên quan đến sự an nguy của người khác.
Trong lúc đội ngũ điều tra đang tích cực làm việc, Tô Nhã cũng tranh thủ tìm hiểu thêm về hoàn cảnh cụ thể trong Vệ phủ, thông qua những mối quan hệ mà cô đã xây dựng được với Chu Nhược Y — người có một số quen biết trong giới quý tộc có thể cung cấp thêm thông tin hữu ích.
"Ta nghe nói, dạo gần đây trong Vệ phủ có nhiều xáo trộn, một số người thân trong gia tộc đang tranh giành quyền lực sau khi Vệ lão gia bị thất sủng." Chu Nhược Y chia sẻ khi Tô Nhã tìm đến hỏi thăm, giọng điệu đầy sự quan tâm trước tình hình đang diễn biến phức tạp.
"Đúng là 'họa vô đơn chí', gia tộc suy yếu thường kéo theo nhiều mâu thuẫn nội bộ nảy sinh." Tô Nhã nhận xét, trong lòng càng thêm lo lắng cho sự an toàn của Lâm Tiểu Nhu giữa bối cảnh hỗn loạn này.
Với những thông tin thu thập được, kết hợp cùng sự hỗ trợ tận tình từ phía Tiêu Dịch Trần cùng lực lượng của Bắc Tĩnh Vương phủ, Tô Nhã dần dần vạch ra được bức tranh toàn cảnh về âm mưu đang manh nha hình thành, chuẩn bị sẵn sàng cho những bước hành động tiếp theo nhằm bảo vệ Lâm Tiểu Nhu một cách hiệu quả nhất.