Trong lúc mối quan hệ giữa Tiểu Sương và Dịch Phong ngày càng trở nên tốt đẹp, một vấn đề khác mà cô cần phải đối mặt bắt đầu xuất hiện — theo ký ức về cốt truyện, Tống Tiểu Vũ, dù bề ngoài luôn tỏ ra ngây thơ, hiền lành, nhưng thực chất lại là một nhân vật có phần "giả tạo" trong bản thảo gốc, thường xuyên sử dụng vẻ ngoài đáng thương, yếu đuối để thao túng cảm xúc của những người xung quanh, đặc biệt là Cố Thừa Duệ.
"Đây chính là một trong những chi tiết mà mình từng góp ý với tác giả khi biên tập, nhưng tác giả vẫn giữ nguyên vì cho rằng, đây là yếu tố cần thiết để tạo kịch tính cho câu chuyện." Tiểu Sương nhớ lại, không khỏi cảm thấy một sự phức tạp trong lòng khi phải đối mặt với một nữ chính không hoàn toàn "trong sáng" như những gì độc giả thường mong đợi.
Một buổi chiều, khi Tiểu Sương tình cờ đi ngang qua văn phòng của Cố Thừa Duệ, cô bắt gặp cảnh tượng Tiểu Vũ đang giả vờ vấp ngã, ngã vào vòng tay của Thừa Duệ một cách đầy tính toán, trong khi ánh mắt cô ta lại lấp lánh một sự đắc ý mà chỉ có Tiểu Sương, với con mắt tinh tường của một biên tập viên từng đọc kỹ toàn bộ nội tâm nhân vật trong bản thảo, mới có thể nhận ra.
"Ra là vậy, Tiểu Vũ đang cố tình tạo ra những tình huống để có thể tiếp cận gần gũi hơn với Thừa Duệ." Tiểu Sương thầm nhận định, không khỏi cảm thấy một sự buồn cười xen lẫn khó chịu trước "chiêu trò" quen thuộc này.
Nhưng vấn đề nan giải là, nếu Tiểu Sương công khai vạch trần bản chất thực sự của Tiểu Vũ ngay lúc này, rất có thể sẽ khiến mọi người nghi ngờ, cho rằng, đây chỉ là một chiêu trò ghen tuông, đố kỵ khác của Ngọc Diễm, hoàn toàn phản tác dụng so với mục tiêu xây dựng lại hình ảnh tích cực mà cô đang cố gắng theo đuổi.
"Mình cần phải tìm một cách khéo léo hơn để xử lý vấn đề này." Cô suy nghĩ, quyết định, thay vì đối đầu trực tiếp, sẽ áp dụng chiến thuật "ăn miếng trả miếng" một cách hài hước, tinh tế.
Vài ngày sau, tại một sự kiện từ thiện lớn được tổ chức bởi tập đoàn của gia đình Thừa Duệ, Tiểu Sương chủ động tiếp cận, quan sát kỹ lưỡng những "chiêu trò" mà Tiểu Vũ sử dụng để thu hút sự chú ý, cảm tình của mọi người xung quanh, đặc biệt là từ phía Thừa Duệ.
"Tiểu Vũ, hôm nay em trông thật rạng rỡ." Tiểu Sương nói, tiến đến gần với nụ cười thân thiện, khiến Tiểu Vũ không khỏi có chút cảnh giác trước sự nhiệt tình bất thường này.
"Cảm ơn chị." Tiểu Vũ đáp, giọng cô vẫn giữ vẻ ngây thơ, nhưng ánh mắt lại thoáng qua một sự dò xét, tính toán.
Trong suốt buổi tiệc, Tiểu Sương khéo léo tạo ra một vài tình huống "vô tình" để có thể phơi bày bản chất thực sự của Tiểu Vũ trước mặt một số khách mời quan trọng, mà không cần phải trực tiếp buộc tội hay chỉ trích. Ví dụ, khi Tiểu Vũ giả vờ không biết cách sử dụng dao nĩa cao cấp trong bữa tiệc để tạo ấn tượng "ngây thơ, đáng thương" trước mặt Thừa Duệ, Tiểu Sương đã "vô tình" nhắc đến việc, cô từng thấy Tiểu Vũ sử dụng thành thạo bộ dao nĩa tương tự trong một buổi tiệc khác trước đây.
"Ơ, Tiểu Vũ, chị nhớ, lần trước ở nhà hàng Pháp, em sử dụng dao nĩa rất thành thạo mà, sao hôm nay lại có vẻ lúng túng vậy?" Tiểu Sương hỏi, giọng điệu ngây thơ, không hề có ý buộc tội, nhưng câu hỏi ấy đã đủ để khiến một vài người xung quanh, bao gồm cả Thừa Duệ, bắt đầu có chút nghi hoặc về sự "ngây thơ" thực sự của Tiểu Vũ.
Tiểu Vũ, bị đặt vào tình huống khó xử, chỉ có thể ấp úng tìm cách chống chế. "À... có lẽ, hôm nay em hơi lo lắng nên quên mất cách sử dụng thôi."
Dù chưa thể hoàn toàn vạch trần bản chất thực sự của Tiểu Vũ ngay lập tức, nhưng những tình huống nhỏ như vậy đã bắt đầu gieo rắc một chút nghi ngờ, khiến hình ảnh "ngây thơ, trong sáng" mà cô ta cố gắng xây dựng dần dần có những vết nứt nhỏ trong mắt một số người xung quanh.
Thừa Duệ, dù vẫn chưa hoàn toàn nhận ra bản chất thực sự của Tiểu Vũ, nhưng cũng bắt đầu có những quan sát tinh tế hơn, không còn hoàn toàn bị cuốn theo vẻ ngoài đáng thương của cô một cách mù quáng như trước đây.
"Ngọc Diễm, dạo này, cô có vẻ khác lạ, quan sát mọi thứ tinh tế hơn nhiều." Thừa Duệ nhận xét trong một lần tình cờ gặp gỡ Tiểu Sương sau sự kiện từ thiện, ánh mắt anh đầy sự tò mò, đánh giá.
"Có lẽ, tôi chỉ đang học cách nhìn nhận mọi việc một cách khách quan, thấu đáo hơn thôi." Tiểu Sương đáp, không giấu được sự hài lòng khi nhận thấy, kế hoạch "ăn miếng trả miếng" khéo léo của mình đang bắt đầu phát huy hiệu quả.
Trong lòng, Tiểu Sương thầm nghĩ, có lẽ, việc thay đổi số phận của nhân vật Chu Ngọc Diễm không chỉ đơn thuần là tránh né những sự kiện bi kịch đã được định sẵn, mà còn là cơ hội để cô có thể "sửa chữa" những khiếm khuyết trong cốt truyện gốc mà trước đây, với tư cách một biên tập viên, cô chỉ có thể góp ý mà không có quyền quyết định thay đổi hoàn toàn.
"Đây quả là một trải nghiệm độc đáo — vừa là nhân vật, vừa là 'biên tập viên' có thể trực tiếp can thiệp vào diễn biến của câu chuyện." Cô thầm cười, cảm thấy hào hứng trước hành trình đầy thú vị, kịch tính đang chờ đợi phía trước.
Trong những ngày sau sự kiện tại buổi tiệc từ thiện, Tiểu Sương cũng dành thời gian suy ngẫm về việc, liệu mình có nên tiếp tục can thiệp sâu hơn vào mối quan hệ giữa Thừa Duệ và Tiểu Vũ hay không, hay nên để mọi chuyện diễn ra tự nhiên, chỉ đóng vai trò "gieo mầm nghi ngờ" mà không trực tiếp can thiệp quá mức.
"Có lẽ, mình cần phải cẩn trọng, không nên can thiệp quá sâu vào chuyện tình cảm của người khác, chỉ nên đảm bảo rằng, sự thật sẽ được phơi bày đúng lúc, để mọi người có thể tự đưa ra quyết định sáng suốt cho chính mình." Cô tự nhắc nhở bản thân, nhận ra, việc "biên tập" lại số phận của những nhân vật khác cũng cần phải có giới hạn, tôn trọng nhất định, tránh biến bản thân thành một kiểu "đạo diễn" độc đoán, áp đặt hoàn toàn lên cuộc sống của người khác.
Với suy nghĩ ấy, cô quyết định, từ nay, sẽ chỉ đóng vai trò hỗ trợ, cung cấp thông tin một cách khéo léo, tinh tế, còn quyết định cuối cùng vẫn nên để chính những nhân vật liên quan tự đưa ra, dựa trên những gì họ quan sát, cảm nhận được.
Vài ngày sau, khi Tiểu Sương đang xem xét lại toàn bộ ký ức về cốt truyện một lần nữa, cô nhận ra, có một chi tiết quan trọng mà mình từng bỏ qua — trong bản thảo gốc, gia đình Tống Tiểu Vũ thực chất cũng có một quá khứ phức tạp, với người mẹ từng là một diễn viên có tiếng nhưng đã sớm qua đời, để lại Tiểu Vũ phải tự lập từ nhỏ, một hoàn cảnh có thể phần nào lý giải cho tính cách phức tạp, đầy toan tính của cô sau này.
"Có lẽ, đằng sau vẻ ngoài giả tạo, cũng có những tổn thương thực sự mà Tiểu Vũ đang cố gắng che giấu." Tiểu Sương suy nghĩ, không khỏi cảm thấy một sự cảm thông nhất định, dù vẫn không thể chấp nhận những hành vi thao túng, lừa dối mà cô ta đang thực hiện.
Cô quyết định, sẽ tìm cơ hội để trò chuyện riêng với Tiểu Vũ, không phải để đối đầu, mà để thử tìm hiểu sâu hơn về động cơ thực sự đằng sau những hành vi của cô, hy vọng có thể tìm ra một giải pháp nhân văn hơn, thay vì chỉ đơn thuần vạch trần, trừng phạt.