Sau sự kiện vạch trần âm mưu của Tống Tiểu Vũ, mối quan hệ giữa Tiểu Sương và Tần Dịch Phong ngày càng trở nên gắn bó, sâu sắc hơn, dần dần phát triển thành một tình cảm chân thành mà cả hai đều không thể phủ nhận. Nhưng đồng thời, Tiểu Sương cũng nhận thấy, thái độ của Cố Thừa Duệ dành cho cô cũng có những thay đổi tinh tế, phức tạp mà cô chưa từng dự đoán được khi bắt đầu hành trình thay đổi cốt truyện này.
"Đây chính là điều mà mình chưa từng tính đến — nếu Tiểu Vũ không còn là nữ chính lý tưởng trong mắt Thừa Duệ nữa, vậy thì, ai sẽ là người anh ấy dành tình cảm trong phiên bản mới của câu chuyện này?" Tiểu Sương thầm suy nghĩ, không khỏi cảm thấy một sự lo lắng nhất định trước viễn cảnh cốt truyện có thể phát triển theo một hướng hoàn toàn không thể đoán trước.
Một buổi chiều, khi Tiểu Sương đang làm việc tại văn phòng công ty truyền thông của mình, Thừa Duệ bất ngờ đến thăm, mang theo một bó hoa tươi thắm. "Tôi đến để cảm ơn cô một lần nữa, vì đã giúp tôi tránh khỏi một sai lầm nghiêm trọng."
"Anh không cần phải khách sáo như vậy đâu." Tiểu Sương đáp, có phần bối rối trước sự xuất hiện bất ngờ này của nam chính.
"Tôi nhận ra, trong suốt thời gian qua, tôi đã hoàn toàn đánh giá sai về cô, dựa trên những định kiến cũ mà không thực sự tìm hiểu con người thật của cô." Thừa Duệ nói, ánh mắt anh đầy sự chân thành, có phần khác lạ so với vẻ lạnh lùng, xa cách mà anh vẫn thường thể hiện.
Tiểu Sương, cảm nhận được sự thay đổi trong thái độ của Thừa Duệ, không khỏi cảm thấy một sự lo lắng thoáng qua — liệu, có phải, cô đang vô tình tạo ra một tình huống "tam giác tình yêu" phức tạp, khi cả nam chính lẫn nam phụ đều bắt đầu có cảm tình với mình?
"Anh Thừa Duệ, tôi rất trân trọng tình cảm mà anh dành cho tôi với tư cách một người bạn, nhưng tôi nghĩ, anh nên biết, tôi và Dịch Phong đang có một mối quan hệ tình cảm nghiêm túc." Tiểu Sương nói thẳng thắn, quyết định, cần phải làm rõ ranh giới ngay từ đầu để tránh những hiểu lầm, phức tạp không cần thiết có thể xảy ra trong tương lai.
Thừa Duệ, nghe được lời nói thẳng thắn này, không khỏi có chút bất ngờ, nhưng cũng nhanh chóng lấy lại được sự bình tĩnh, gật đầu tôn trọng. "Tôi hiểu, và tôi thực sự mừng cho hạnh phúc của cả hai người. Có lẽ, tôi chỉ đang cảm kích trước sự thay đổi, trưởng thành của cô mà thôi, không có ý gì khác."
Sự thẳng thắn, tôn trọng lẫn nhau trong cuộc trò chuyện này đã giúp giải tỏa hoàn toàn những hiểu lầm, phức tạp tiềm ẩn, đồng thời cũng mở ra một tình bạn chân thành, đáng quý giữa Tiểu Sương và Thừa Duệ, hoàn toàn khác biệt so với mối quan hệ đối đầu, thù địch mà nhân vật Ngọc Diễm từng có với nam chính trong nguyên tác.
Về phần Dịch Phong, khi biết được về cuộc trò chuyện này, anh cũng không giấu được sự cảm động trước sự chân thành, minh bạch mà Tiểu Sương đã thể hiện. "Cảm ơn em, vì đã thẳng thắn với anh về mọi chuyện, không để anh phải sống trong sự nghi ngờ, bất an."
"Em không muốn có bất kỳ điều gì mờ ám giữa chúng ta cả, anh Dịch Phong. Em thực sự trân trọng, yêu thương anh." Tiểu Sương đáp, giọng nàng đầy sự chân thành, khiến Dịch Phong không khỏi cảm thấy một sự hạnh phúc sâu sắc.
Trong buổi tối hôm đó, khi cả hai cùng nhau dạo bước bên bờ sông, ngắm nhìn ánh đèn thành phố lung linh phản chiếu trên mặt nước, Dịch Phong bất chợt dừng lại, nắm lấy tay Tiểu Sương. "Ngọc Diễm, dù cuộc hôn ước của chúng ta ban đầu chỉ là sự sắp đặt của gia đình, nhưng giờ đây, anh thực sự mong muốn, chúng ta có thể tiến tới hôn nhân vì tình yêu chân thành, chứ không phải vì bất kỳ trách nhiệm nào khác."
Nghe được lời tỏ tình chân thành này, Tiểu Sương không khỏi cảm thấy trái tim mình rung động mạnh mẽ. Cô nhớ lại toàn bộ hành trình đầy kịch tính, hài hước mà mình đã trải qua kể từ ngày xuyên không đến thế giới tiểu thuyết này — từ nỗi hoảng loạn ban đầu khi phát hiện mình mang thân xác của nhân vật phản diện sắp chết, đến hành trình từng bước thay đổi số phận, xây dựng lại các mối quan hệ, sự nghiệp, và giờ đây, cuối cùng cũng tìm được tình yêu đích thực bên một người đàn ông chân thành, tài giỏi.
"Em cũng mong muốn như vậy, anh Dịch Phong." Cô đáp, nụ cười hạnh phúc rạng rỡ trên gương mặt, đánh dấu một bước ngoặt quan trọng trong hành trình "viết lại số phận" đầy thú vị mà cô đã chủ động thực hiện kể từ khi tỉnh dậy trong thân xác Chu Ngọc Diễm.
Sau buổi tối lãng mạn ấy, Tiểu Sương trở về nhà với tâm trạng phấn khởi, hạnh phúc khó tả. Cô ngồi trước gương, ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp của Chu Ngọc Diễm, và trong khoảnh khắc ấy, cô cảm nhận được, dù mang thân xác của một người khác, nhưng những cảm xúc, hạnh phúc mà cô đang trải nghiệm lại hoàn toàn chân thực, thuộc về chính bản thân cô.
"Có lẽ, số phận đã sắp đặt để mình xuyên không đến đây, không chỉ để tránh khỏi bi kịch của Ngọc Diễm, mà còn để mình có cơ hội tìm thấy một tình yêu đích thực mà có lẽ, ở kiếp sống trước, mình chưa từng có đủ can đảm để theo đuổi." Cô thầm nghĩ, cảm nhận được một sự biết ơn sâu sắc trước cơ duyên kỳ lạ nhưng đầy ý nghĩa này.
Trong những ngày tiếp theo, Tiểu Sương cũng dành thời gian giới thiệu Dịch Phong với những đồng nghiệp, bạn bè thân thiết trong công ty truyền thông của mình, muốn anh có thể hòa nhập trọn vẹn vào cuộc sống mới mà cô đang xây dựng. "Đây là Dịch Phong, vị hôn phu của tôi, một người vô cùng tài giỏi trong lĩnh vực xây dựng." Cô giới thiệu đầy tự hào trong một buổi tiệc công ty nhỏ.
Dịch Phong, dù ban đầu có phần ngại ngùng trước môi trường xa lạ này, nhưng với sự chân thành, khiêm tốn vốn có, nhanh chóng hòa nhập, xây dựng được mối quan hệ tốt đẹp với đồng nghiệp của Tiểu Sương. "Anh ấy thật tuyệt, không hề có chút kiêu ngạo nào dù xuất thân từ một gia đình quyền quý." Một đồng nghiệp thì thầm với Tiểu Sương, không giấu được sự ấn tượng.
"Cảm ơn em đã giới thiệu anh với mọi người, anh cảm thấy rất thoải mái khi được là một phần trong thế giới của em." Dịch Phong nói sau buổi tiệc, ánh mắt anh tràn đầy sự trân trọng, hạnh phúc.