Cậu trở về vào một sáng tháng Mười, đúng một năm sau khi xuyên không.
Không có dấu hiệu báo trước. Không có cổng sáng, không có âm thanh kỳ diệu. Chỉ là cậu ngủ dậy và thấy mình đang nằm trên cái ghế sofa căn phòng trọ Hà Nội, laptop vẫn mở, màn hình chiếu tập cuối bộ phim cổ trang, tô mì tôm đã nguội lạnh ngắt cạnh tay.
Cậu nằm im trong ba phút.
Rồi ngồi dậy, nhìn tô mì tôm.
Nhìn màn hình laptop.
Nhìn bàn tay mình — đôi bàn tay lập trình viên với vết chai chuột, không phải đôi bàn tay hoàng đế mảnh mai.
Cậu cầm tô mì tôm nguội lên, húp một ngụm.
Lạnh, nhạt, và là mùi vị quen thuộc nhất thế giới.
Cậu không khóc. Nhưng mất một lúc cậu mới đặt tô mì xuống được.
※ ※ ※
Ba ngày sau, cuộc sống bình thường tiếp tục — họp sprint planning, bug report, deadline, bạn bè nhắn tin rủ ăn lẩu.
Tuấn đi làm, ăn cơm, ngủ đủ giấc.
Nhưng cậu bắt đầu làm vài thứ khác.
Cậu gọi điện về nhà nhiều hơn — không chỉ Chủ nhật mà còn thứ Tư, thứ Năm, bất cứ khi nào nhớ ra. Mẹ cậu ngạc nhiên nhưng vui.
Cậu bắt đầu chú ý hơn đến những người xung quanh — đồng nghiệp mới vào việc lần đầu trông bối rối, cậu chủ động hỏi thăm. Người bán bánh mì góc đường hay bị khách xếp hàng lộn xộn, cậu tự nhiên đề xuất cách xếp hàng khoa học hơn.
Những thứ nhỏ. Nhưng cậu không còn đi ngang qua và nghĩ "không phải việc của mình" nữa.
Đêm trước khi ngủ, đôi khi cậu nghĩ đến cái triều đại đó — không biết dự án thoát nước có hoàn thành không, không biết vụ oan của cha Trình Uyển Nhi có được giải quyết không, không biết Nhị Hoàng Thúc có làm được việc gì ích lợi không.
Không biết thái hậu có ổn không.
Không biết Trình Uyển Nhi còn ngồi trên mái cung điện ngắm sao không.
Tuấn không có cách nào biết. Thế giới đó đã đóng lại.
Nhưng đôi khi, khi ngồi một mình lúc 2 giờ sáng với tô mì tôm — thói quen không bao giờ bỏ được — cậu nhìn lên bầu trời qua cửa sổ nhỏ, và thấy một ngôi sao quen thuộc.
Cậu không biết đó có phải ngôi sao tương tự không. Cũng không chắc điều đó quan trọng.
Quan trọng là: cậu đã ở đó, đã làm điều gì đó, dù ngốc nghếch theo cách của mình. Và có lẽ — chỉ có lẽ — thế giới đó tốt hơn một chút vì điều đó.
Cũng như thế giới này, nếu cậu chịu khó chú ý hơn.
Cậu húp ngụm mì cuối.
"Được rồi." Cậu nói với không khí. "Ngày mai bắt đầu lại."
Và bên ngoài cửa sổ, Hà Nội vẫn ồn ào và không quan tâm, như mọi đêm.
— Hết —