Sau vụ ám sát bất thành, Lâm Nam Thần trải qua gần một tuần dưỡng thương dưới sự chăm sóc tận tình của các y sư trong Tiêu gia, nhờ vào nguồn tài nguyên dồi dào mà Tiêu Viễn Chinh không tiếc công sức cung cấp để đảm bảo cháu trai mình hồi phục nhanh chóng.
Trong thời gian dưỡng thương, Lâm Nam Thần dành nhiều thời gian suy nghĩ về danh tính kẻ đứng sau âm mưu ám sát này. Dựa trên những manh mối ít ỏi thu thập được — đặc điểm về tu vi, cách thức tấn công của kẻ áo đen, cùng với động cơ rõ ràng nhất có thể nghĩ đến, anh không khỏi nghi ngờ Tiêu Hạo Nhiên chính là kẻ chủ mưu.
"Nhưng ta cần phải có bằng chứng xác thực trước khi có thể tố cáo công khai, nếu không sẽ chỉ khiến hắn càng thêm cảnh giác, khó lòng tìm ra sự thật." Lâm Nam Thần suy tính, quyết định áp dụng một chiến thuật thận trọng hơn.
Mộ Dung Tuyết, người thường xuyên đến thăm hỏi trong suốt thời gian anh dưỡng thương, cũng bày tỏ sự lo lắng, quan tâm chân thành: "Ngươi có nghi ngờ ai là kẻ đứng sau chuyện này không? Ta có thể giúp gì được không?"
"Ta nghi ngờ Tiêu Hạo Nhiên, nhưng chưa có bằng chứng cụ thể. Nàng có thể giúp ta để ý xem, gần đây có dấu hiệu gì bất thường từ phía hắn hoặc mẫu thân của hắn không?" Lâm Nam Thần nhờ vả, tin tưởng vào sự tinh tế, khéo léo của Mộ Dung Tuyết trong việc thu thập thông tin mà không gây chú ý.
Mộ Dung Tuyết gật đầu đồng ý, âm thầm bắt đầu để ý, dò la thông tin trong phạm vi mà nàng có thể tiếp cận được, tận dụng vị thế là một người ngoài cuộc, ít bị nghi ngờ để thu thập manh mối một cách kín đáo.
Sau vài ngày điều tra thận trọng, Mộ Dung Tuyết phát hiện ra một manh mối quan trọng — một nha hoàn thân cận của Lý Thị gần đây đã bí mật rời khỏi trạch viện vào ban đêm, mang theo một túi tiền lớn, có khả năng liên quan đến việc thanh toán cho kẻ ám sát.
"Ta nghĩ, chúng ta cần phải theo dõi con nha hoàn đó, có thể sẽ tìm ra được bằng chứng quan trọng." Mộ Dung Tuyết đề xuất khi báo cáo lại phát hiện này cho Lâm Nam Thần.
Đêm hôm sau, khi con nha hoàn một lần nữa lén lút rời khỏi trạch viện, Lâm Nam Thần — dù vẫn còn chưa hồi phục hoàn toàn nhưng cũng không thể chờ đợi thêm, cùng Mộ Dung Tuyết bí mật theo dõi, cẩn thận giữ khoảng cách an toàn để tránh bị phát hiện.
Con nha hoàn dẫn họ đến một quán trọ nhỏ ở rìa thành, nơi cô ta gặp gỡ một người đàn ông bí ẩn — chính là kẻ áo đen đã tấn công Lâm Nam Thần trước đó, hiện vẫn đang mang trên người một số vết thương chưa lành hẳn từ trận chiến lần trước.
"Phu nhân nói, nếu lần này ngươi thất bại nữa, sẽ không còn khoản thù lao nào cho ngươi nữa đâu." Con nha hoàn nói, giọng điệu có phần lo lắng, sợ hãi.
"Ta biết, nhưng tên đó có được sự bảo vệ kỳ lạ nào đó, khiến đòn tấn công chí mạng của ta hoàn toàn bị vô hiệu hóa. Lần sau, ta cần phải có thêm sự chuẩn bị kỹ lưỡng hơn." Kẻ áo đen đáp, giọng điệu vẫn còn chút ấm ức vì thất bại lần trước.
Lâm Nam Thần cùng Mộ Dung Tuyết, ẩn nấp gần đó, nghe được toàn bộ cuộc đối thoại này, trong lòng không khỏi phẫn nộ trước bằng chứng rõ ràng về âm mưu thâm độc của Lý Thị.
"Chúng ta có đủ bằng chứng rồi, cần phải nhanh chóng báo cáo cho tộc trưởng." Lâm Nam Thần nói, ánh mắt kiên định.
Sáng hôm sau, Lâm Nam Thần cùng Mộ Dung Tuyết trình báo toàn bộ những gì đã nghe, thấy được cho Tiêu Viễn Chinh, kèm theo đó là việc chỉ điểm chính xác vị trí của quán trọ nơi kẻ áo đen đang lẩn trốn để có thể bắt giữ, thẩm vấn làm bằng chứng xác thực.
Tiêu Viễn Chinh, sau khi nghe báo cáo, gương mặt lộ rõ sự tức giận tột độ trước hành vi thâm độc của Lý Thị, ngay lập tức cử người đi bắt giữ kẻ áo đen, đồng thời cũng triệu tập Lý Thị cùng Tiêu Hạo Nhiên đến để đối chất.
Trước những bằng chứng không thể chối cãi, cùng lời khai của kẻ áo đen sau khi bị bắt giữ, thẩm vấn, Lý Thị cuối cùng cũng phải thừa nhận toàn bộ âm mưu của mình, quỳ sụp xuống van xin sự khoan hồng từ Tiêu Viễn Chinh.
"Ngươi dám âm mưu sát hại chính cháu trai ruột của ta, làm ô nhục thanh danh gia tộc, tội này không thể tha thứ được!" Tiêu Viễn Chinh quát lớn, giọng điệu đầy phẫn nộ, ra lệnh trục xuất Lý Thị cùng Tiêu Hạo Nhiên ra khỏi Tiêu gia, tước bỏ mọi quyền lợi, danh phận mà họ từng có được.
Sự việc này đánh dấu một bước ngoặt quan trọng, không chỉ giúp Lâm Nam Thần loại bỏ được mối đe dọa nguy hiểm nhất trong nội bộ gia tộc, mà còn củng cố thêm vị thế, sự tin tưởng mà Tiêu Viễn Chinh dành cho anh, mở đường cho những cơ hội phát triển lớn hơn nữa trong tương lai.
Sau khi Lý Thị cùng Tiêu Hạo Nhiên bị trục xuất khỏi Tiêu gia, không ít người trong gia tộc, những người trước đây từng ủng hộ hoặc ít nhất giữ thái độ trung lập trước những hành động của họ, giờ đây cũng bắt đầu nhìn nhận lại toàn bộ sự việc, càng thêm khâm phục trước bản lĩnh, sự khôn khéo mà Tiêu Dạ đã thể hiện trong việc tự bảo vệ bản thân cũng như vạch trần âm mưu thâm độc này.
"Không ngờ, tên phế vật mà chúng ta từng khinh miệt lại có thể tự mình điều tra, vạch trần được một âm mưu tinh vi đến vậy." Một trưởng lão khác trong gia tộc nhận xét, ánh mắt đầy sự nể phục.
Mộ Dung Tuyết, người đã đồng hành cùng Lâm Nam Thần trong suốt quá trình điều tra đầy nguy hiểm này, cũng nhận được sự công nhận, đánh giá cao từ phía tộc trưởng cùng nhiều trưởng lão khác vì lòng dũng cảm, sự tinh tế mà nàng đã thể hiện.
"Nàng thực sự đã giúp đỡ ta rất nhiều trong chuyện này, ta thực lòng biết ơn." Lâm Nam Thần nói với Mộ Dung Tuyết trong một buổi chiều yên tĩnh, sau khi mọi chuyện đã được giải quyết ổn thỏa.
"Chúng ta là bạn bè mà, giúp đỡ lẫn nhau là chuyện nên làm." Mộ Dung Tuyết đáp, ánh mắt dịu dàng nhìn Lâm Nam Thần, trong lòng nàng cũng thầm cảm thấy vui mừng vì đã có thể góp một phần công sức nhỏ bé để bảo vệ người bạn mà nàng ngày càng trân trọng.
Về phần vết thương của Lâm Nam Thần, nhờ vào sự chăm sóc tận tình của các y sư cùng khả năng hồi phục tự nhiên được tăng cường bởi Hỗn Độn Thể, chỉ sau chưa đầy hai tuần, anh đã hoàn toàn bình phục, sẵn sàng tiếp tục hành trình tu luyện, phát triển bản thân với một tâm thế vững vàng, tự tin hơn bao giờ hết sau khi đã vượt qua được một trong những thử thách nguy hiểm nhất kể từ khi xuyên không đến thế giới này.