Đúng như dự cảm của Lâm Nam Thần, chỉ hai tuần sau, một âm mưu nguy hiểm đã được Tiêu Hạo Nhiên cùng mẹ hắn bí mật sắp đặt, nhắm thẳng vào tính mạng của anh. Lợi dụng một buổi tập luyện ngoài trời mà Tiêu Dạ thường tham gia một mình vào sáng sớm tại khu rừng nhỏ gần trạch viện, Tiêu Hạo Nhiên đã thuê một sát thủ có tu vi cao, không thuộc Tiêu gia, để tránh bị truy ra manh mối, phục kích ám sát Tiêu Dạ.
Sáng hôm đó, khi Lâm Nam Thần cùng Tiểu Ngân đang tập luyện như thường lệ, con linh thú bất ngờ trở nên căng thẳng, gầm gừ cảnh giác, đôi tai vểnh lên nhạy bén cảm nhận được một nguy hiểm đang tiến đến gần.
"Có chuyện gì vậy, Tiểu Ngân?" Lâm Nam Thần hỏi, ngay lập tức cảnh giác trước phản ứng bất thường của linh thú đồng hành.
Đúng lúc đó, một bóng người mặc áo đen, che kín mặt, bất ngờ xuất hiện từ trong bụi rậm, tung ra một đòn tấn công chớp nhoáng nhắm thẳng vào yếu huyệt của Lâm Nam Thần.
Nhờ vào cảnh báo kịp thời của Tiểu Ngân, cùng phản xạ nhanh nhạy được rèn luyện qua nhiều tháng khổ luyện, Lâm Nam Thần vừa kịp né tránh đòn tấn công chí mạng này, dù vẫn bị sượt qua, để lại một vết thương khá sâu ở vai.
"Ai đó?" Anh hét lớn, nhanh chóng lùi lại, vận khởi Huyền Vũ Quyết để chuẩn bị đối phó với kẻ tấn công bí ẩn.
Kẻ áo đen không đáp lại, chỉ lặng lẽ tiếp tục tung ra hàng loạt đòn tấn công dồn dập, thể hiện một tu vi vượt xa những gì Lâm Nam Thần hiện tại có thể dễ dàng đối phó. Anh nhận ra ngay, đây không phải là một cuộc tấn công ngẫu nhiên, mà là một âm mưu ám sát được lên kế hoạch kỹ lưỡng từ trước.
"Ký chủ, đối phương có tu vi đạt đến tầng bảy Luyện Thể, vượt xa tu vi hiện tại của ký chủ. Cần phải tìm cách rút lui hoặc tận dụng địa hình để cầm cự, chờ đợi viện binh." Hỗn Độn Cổ Thần phân tích nhanh chóng, đưa ra lời khuyên kịp thời trong tình huống nguy cấp.
Lâm Nam Thần gật đầu, nhanh chóng sử dụng những kỹ thuật né tránh, phòng thủ tinh diệu mà mình đã học được, kết hợp với sự hỗ trợ từ Tiểu Ngân — dù còn nhỏ nhưng cũng có thể phun ra một luồng khí lạnh yếu để gây rối loạn tạm thời cho đối phương, cố gắng cầm cự, tìm cơ hội thoát khỏi tình huống nguy hiểm này.
Trận chiến diễn ra vô cùng căng thẳng, Lâm Nam Thần liên tục bị dồn vào thế bị động, cơ thể dần dần xuất hiện thêm nhiều vết thương mới do không thể né tránh hoàn toàn trước sức mạnh vượt trội của kẻ ám sát. Trong khoảnh khắc nguy hiểm nhất, khi kẻ áo đen chuẩn bị tung ra một đòn quyết định, một tia sáng bất ngờ lóe lên từ mảnh ngọc bội mà Lâm Nam Thần luôn mang theo bên mình.
"Phát hiện nguy hiểm sinh tử cực hạn, kích hoạt cơ chế bảo vệ khẩn cấp còn sót lại từ Huyền Vũ Thánh Thú." Một giọng nói lạ vang lên trong tâm trí Lâm Nam Thần, và ngay lập tức, một lớp giáp năng lượng vô hình bao bọc lấy toàn bộ cơ thể anh, hóa giải hoàn toàn đòn tấn công chí mạng của kẻ ám sát.
"Cái gì?" Kẻ áo đen không khỏi kinh ngạc trước sự xuất hiện bất ngờ của lớp bảo vệ này, trong giây lát mất đi sự tập trung.
Tận dụng khoảnh khắc quý giá này, Lâm Nam Thần nhanh chóng phản công, dồn toàn bộ linh lực còn lại vào một chiêu thức mạnh nhất mà mình học được từ Huyền Vũ Quyết, đánh trúng đối phương, khiến hắn phải lùi lại vài bước, nội thương không nhẹ.
Đúng lúc này, tiếng bước chân vội vã cùng tiếng hô hoán vang lên từ phía xa — có vẻ như tiếng động của trận chiến đã thu hút sự chú ý của một số hộ vệ tuần tra gần đó, khiến kẻ áo đen không dám tiếp tục liều lĩnh, vội vàng rút lui, biến mất vào trong rừng sâu trước khi bị phát hiện danh tính.
Lâm Nam Thần ngã quỵ xuống đất, thở hổn hển, toàn thân đau đớn vì những vết thương chằng chịt, nhưng trong lòng vẫn tràn đầy sự may mắn vì đã thoát khỏi lưỡi hái tử thần trong gang tấc.
"Cảm ơn tiền bối đã cứu mạng." Anh thì thầm, hướng về phía mảnh ngọc bội đã cứu mình trong khoảnh khắc nguy hiểm nhất.
Khi các hộ vệ tuần tra đến nơi, phát hiện Lâm Nam Thần bị thương nặng, họ ngay lập tức đưa anh về trạch viện để cấp cứu, đồng thời cũng báo cáo sự việc lên tộc trưởng Tiêu Viễn Chinh.
Tin tức về vụ ám sát nhanh chóng lan truyền khắp Tiêu gia, gây ra một làn sóng chấn động, phẫn nộ. Tiêu Viễn Chinh, sau khi nghe báo cáo chi tiết, gương mặt tối sầm lại vì tức giận, lập tức ra lệnh điều tra kỹ lưỡng để tìm ra kẻ đứng sau âm mưu thâm độc này.
Trong lúc chờ đợi các y sư đến chữa trị, Lâm Nam Thần nằm trên giường bệnh, cố gắng ôn lại toàn bộ diễn biến của trận chiến vừa qua, tìm kiếm bất kỳ manh mối nào có thể giúp xác định danh tính, động cơ của kẻ tấn công mình.
"Ký chủ, dựa trên phong cách chiến đấu cùng loại linh khí đặc trưng mà kẻ tấn công sử dụng, ta suy đoán, hắn có thể không phải là người của Tiêu gia, mà là một sát thủ được thuê từ bên ngoài, có khả năng chuyên nghiệp trong lĩnh vực ám sát." Hỗn Độn Cổ Thần phân tích, cung cấp thêm một góc nhìn hữu ích cho Lâm Nam Thần.
"Nếu là sát thủ được thuê, vậy ai có đủ khả năng tài chính, mối quan hệ để thuê được một kẻ có tu vi cao như vậy?" Lâm Nam Thần suy nghĩ, trong đầu bắt đầu liệt kê ra danh sách những nghi phạm tiềm năng dựa trên động cơ, khả năng thực hiện.
Y sư của Tiêu gia nhanh chóng đến để chữa trị vết thương cho Lâm Nam Thần, sử dụng những loại đan dược quý giá cùng kỹ thuật chữa trị tiên tiến để đảm bảo anh có thể hồi phục nhanh chóng, không để lại di chứng lâu dài. Trong suốt quá trình điều trị, Tiểu Ngân cũng không rời khỏi bên cạnh anh nửa bước, thỉnh thoảng còn phát ra những luồng khí lạnh nhẹ nhàng, dường như đang cố gắng hỗ trợ đẩy nhanh quá trình hồi phục theo bản năng của một linh thú có khả năng chữa lành.
"Cảm ơn ngươi, Tiểu Ngân." Lâm Nam Thần thì thầm, tay nhẹ nhàng vuốt ve con linh thú đang nằm cuộn tròn bên cạnh, trong lòng cảm thấy ấm áp trước sự trung thành, quan tâm chân thành của người bạn đồng hành nhỏ bé này.
Tiêu Viễn Chinh, sau khi nhận được báo cáo đầy đủ về vụ việc, đích thân đến thăm hỏi Tiêu Dạ, ánh mắt đầy sự lo lắng, phẫn nộ xen lẫn.
"Cháu có biết ai có thể đứng sau vụ tấn công này không?" Ông hỏi, giọng điệu nghiêm túc, quyết liệt.
"Cháu... cháu không dám khẳng định chắc chắn, nhưng có một vài nghi ngờ." Lâm Nam Thần đáp, cân nhắc kỹ lưỡng trước khi quyết định có nên chia sẻ những suy đoán của mình với tộc trưởng ngay lúc này hay chờ đợi thêm bằng chứng xác thực hơn.
"Cháu cứ nói ra, dù chỉ là nghi ngờ, ta cũng sẽ cho người điều tra kỹ lưỡng." Tiêu Viễn Chinh khích lệ, thể hiện rõ quyết tâm tìm ra sự thật, bảo vệ đứa cháu trai mà ông ngày càng đặt nhiều kỳ vọng.