Sau khi trở về từ Bí Cảnh Huyền Hoang, Lâm Nam Thần bắt đầu chính thức con đường tu luyện của mình theo Huyền Vũ Quyết, kết hợp cùng nền tảng thể chất vững chắc đã được rèn luyện suốt nhiều tháng qua. Nhờ vào sự tương thích hoàn hảo giữa công pháp cổ xưa này với Hỗn Độn Thể, tốc độ tu luyện của anh nhanh chóng vượt xa bất kỳ ai trong Tiêu gia, kể cả những thiên tài được kỳ vọng nhất.
Chỉ trong vòng một tháng, Lâm Nam Thần đã đột phá từ việc không có bất kỳ tu vi nào lên đến tầng ba của cảnh giới Luyện Thể — cảnh giới tu luyện cơ bản đầu tiên trong hệ thống tu luyện của thế giới này, một tốc độ khiến bất kỳ ai biết được cũng phải kinh ngạc tột độ.
Để tránh gây sự chú ý quá mức, Lâm Nam Thần vẫn cố gắng che giấu phần lớn thực lực thực sự của mình, chỉ để lộ ra một phần nhỏ đủ để giải thích cho sự tiến bộ "bất ngờ" trong tu luyện, thông qua việc tuyên bố rằng phong ấn linh căn của mình đã tự nhiên được nới lỏng một phần sau nhiều năm.
"Đúng là kỳ tích, ai mà ngờ được, tên phế vật đó cuối cùng cũng có thể tu luyện." Nhiều người trong Tiêu gia không khỏi bàn tán, dù vẫn còn không ít sự hoài nghi, đố kỵ xen lẫn.
Tiêu Viễn Chinh, khi nhận được báo cáo về sự tiến bộ đáng kinh ngạc này của Tiêu Dạ, không khỏi vui mừng, càng thêm quyết tâm đầu tư nhiều nguồn lực hơn nữa để bồi dưỡng cho đứa cháu trai mà ông tin rằng sẽ trở thành một nhân tài xuất chúng của gia tộc trong tương lai.
"Tốt, tốt lắm. Ta sẽ sắp xếp cho cháu được tham gia các buổi giảng dạy đặc biệt cùng những đệ tử ưu tú khác của gia tộc, để có thể học hỏi thêm nhiều kiến thức, kỹ thuật tu luyện tiên tiến hơn." Tiêu Viễn Chinh nói, ánh mắt tràn đầy sự kỳ vọng.
Trong những buổi giảng dạy này, Lâm Nam Thần có cơ hội tiếp xúc, học hỏi thêm nhiều kiến thức về thế giới tu luyện mà trước đây anh chưa từng biết đến — từ hệ thống cảnh giới tu luyện chi tiết, các loại pháp bảo, đan dược, đến những thông tin về các thế lực lớn nhỏ khác đang tồn tại trên Đông Hoang Đại Lục.
Anh cũng dần dần xây dựng được mối quan hệ thân thiết hơn với Mộ Dung Tuyết, người thường xuyên tham gia cùng các buổi giảng dạy, và hai người dần trở thành những người bạn đồng hành thân thiết, cùng nhau trao đổi kinh nghiệm tu luyện, hỗ trợ nhau vượt qua những khó khăn, thử thách trong quá trình học tập.
"Ngươi tiến bộ nhanh thật đấy, ta còn phải cố gắng nhiều mới có thể theo kịp." Mộ Dung Tuyết nói trong một buổi tập luyện chung, ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa có chút cạnh tranh lành mạnh.
"Nàng cũng không hề kém cạnh, ta tin rằng nàng sẽ sớm đạt được những đột phá quan trọng thôi." Lâm Nam Thần đáp, trong lòng cảm thấy thoải mái, dễ chịu mỗi khi ở bên cạnh cô gái này, một cảm giác mà anh hiếm khi có được kể từ khi xuyên không đến thế giới xa lạ này.
Tuy nhiên, sự tiến bộ vượt bậc của Lâm Nam Thần cũng không tránh khỏi việc thu hút thêm sự đố kỵ, thù địch từ những kẻ luôn coi cậu là mối đe dọa tiềm tàng, đặc biệt là Tiêu Hạo Nhiên cùng mẹ hắn — Lý Thị, những người giờ đây càng thêm lo lắng trước nguy cơ vị thế của mình trong gia tộc bị lung lay bởi sự trỗi dậy bất ngờ của kẻ mà họ từng coi thường.
"Không thể để hắn tiếp tục phát triển như vậy được, nếu không, sớm muộn gì vị trí thiếu tộc trưởng của con cũng sẽ bị đe dọa." Lý Thị nói với con trai mình trong một buổi tối, giọng điệu đầy sự lo lắng, toan tính.
"Mẫu thân yên tâm, con sẽ tìm cách xử lý hắn một lần cho dứt điểm." Tiêu Hạo Nhiên đáp, ánh mắt lóe lên tia sáng nham hiểm, bắt đầu âm thầm lên kế hoạch cho một âm mưu mới, nguy hiểm hơn nhiều so với lần đẩy Tiêu Dạ xuống vực trước đây.
Lâm Nam Thần, dù đang tập trung vào việc tu luyện, nhưng với sự nhạy bén đã được tôi luyện qua nhiều năm sống trong môi trường phức tạp ở kiếp trước, vẫn cảm nhận được những ánh mắt dò xét, thù địch đang âm thầm theo dõi mình. Anh quyết định càng thêm cẩn trọng, đồng thời cũng bắt đầu chủ động tìm hiểu thêm về những mối quan hệ, thế lực trong nội bộ Tiêu gia, để có thể phòng tránh trước những âm mưu có thể xảy ra.
Bên cạnh việc cảnh giác trước những nguy hiểm tiềm ẩn, Lâm Nam Thần cũng không quên dành thời gian để tiếp tục xây dựng, củng cố mối quan hệ với Tiểu Ngân. Giờ đây, con linh thú đã lớn hơn một chút, khả năng cảm nhận linh khí cũng trở nên nhạy bén hơn nhiều, thường xuyên hỗ trợ đắc lực cho Lâm Nam Thần trong quá trình tu luyện, giúp anh dễ dàng xác định được những luồng linh khí chất lượng cao nhất trong khu vực Linh Khí Tụ Điểm bí mật.
"Tiểu Ngân, cảm ơn ngươi đã luôn đồng hành, hỗ trợ ta." Lâm Nam Thần nói, vuốt ve bộ lông mượt mà của con linh thú, trong lòng tràn đầy sự trân trọng đối với người bạn đồng hành đặc biệt này.
Tiểu Ngân kêu lên những tiếng nhỏ nhẹ, cọ đầu vào tay Lâm Nam Thần, thể hiện sự thân thiết, gắn bó ngày càng sâu đậm giữa hai người qua thời gian.
Trong những buổi giảng dạy đặc biệt mà Tiêu Viễn Chinh sắp xếp, Lâm Nam Thần cũng có cơ hội tiếp xúc với một vị trưởng lão phụ trách nghiên cứu về các loại linh thú — Trưởng lão Tôn Bách Hạo, người tỏ ra vô cùng hứng thú khi biết về sự tồn tại của Tiểu Ngân.
"Ngân Vũ Hồ à, đây quả thực là một loài linh thú hiếm có, ta chỉ từng đọc qua trong những cuốn cổ tịch, chưa từng tận mắt chứng kiến." Trưởng lão Tôn nói, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ khi quan sát Tiểu Ngân từ xa.
"Trưởng lão có thể chia sẻ thêm cho vãn bối một số kiến thức về cách chăm sóc, bồi dưỡng cho Tiểu Ngân được không?" Lâm Nam Thần hỏi, nhận thấy đây là cơ hội tốt để học hỏi thêm những kiến thức hữu ích mà không cần phải tiết lộ quá nhiều về nguồn gốc thực sự của con linh thú.
Trưởng lão Tôn vui vẻ đồng ý, dành thời gian chia sẻ nhiều kiến thức quý báu về cách nuôi dưỡng, huấn luyện linh thú, giúp Lâm Nam Thần có thêm nhiều phương pháp hiệu quả để tiếp tục phát triển mối quan hệ cộng sinh với Tiểu Ngân, đồng thời cũng giúp con linh thú nhỏ bé này có thể phát huy tối đa tiềm năng của mình trong tương lai.