Luồng ánh sáng chói lòa từ pho tượng bí ẩn bao trùm lấy toàn bộ không gian hang động, khiến những người bạn đồng hành của Lâm Nam Thần hoảng loạn tìm đường tháo chạy, chỉ còn lại anh cùng Mộ Dung Tuyết đứng lại, dường như bị một lực lượng vô hình nào đó giữ chân tại chỗ.
"Chuyện gì đang xảy ra vậy?" Mộ Dung Tuyết hoảng hốt hỏi, tay nắm chặt lấy một thanh kiếm ngắn mà nàng luôn mang theo bên mình.
Lâm Nam Thần cũng không khỏi lo lắng, nhưng trong lòng anh lại cảm nhận được một sự kết nối kỳ lạ với luồng ánh sáng đang tỏa ra từ pho tượng, như thể nó đang cố gắng giao tiếp, truyền đạt điều gì đó đến riêng anh.
"Đây chính là tàn dư ý thức của một vị Thú Thần cổ xưa — Huyền Vũ Thánh Thú, một trong những sinh vật thần thoại đã tồn tại từ thời đại hồng hoang cùng thời với Hỗn Độn Cổ Thần. Có vẻ như, ngài ấy đã cảm nhận được sự hiện diện của Hỗn Độn Chi Nguyên trong cơ thể ký chủ." Hỗn Độn Cổ Thần giải thích, giọng điệu vừa kinh ngạc vừa có chút dè dặt.
Ngay khi đó, một giọng nói trầm hùng, uy nghiêm vang lên trong tâm trí Lâm Nam Thần, hoàn toàn khác biệt so với giọng nói của Hỗn Độn Cổ Thần.
"Hậu bối mang trong mình khí tức của Hỗn Độn Chi Nguyên, ngươi có xứng đáng kế thừa di sản mà ta để lại nơi đây không?" Giọng nói của Huyền Vũ Thánh Thú vang lên, mang theo một áp lực vô hình khiến Lâm Nam Thần cảm thấy như đang bị đè nặng bởi cả một ngọn núi.
"Tiền bối, vãn bối không dám nhận mình xứng đáng hay không, chỉ mong có thể học hỏi được những gì tiền bối muốn truyền lại, để có đủ sức mạnh bảo vệ những người mình yêu quý, cũng như đối mặt với những hiểm nguy đang chờ đợi phía trước." Lâm Nam Thần đáp, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh dù áp lực đang đè nặng lên toàn bộ cơ thể.
Sự khiêm tốn nhưng cũng đầy chân thành, quyết tâm trong câu trả lời này dường như đã làm hài lòng tàn dư ý thức của Huyền Vũ Thánh Thú.
"Câu trả lời của ngươi khá thành thật. Được, ta sẽ truyền lại cho ngươi một phần di sản của mình — Huyền Vũ Quyết, một công pháp tu luyện thượng cổ có khả năng tương thích hoàn hảo với thể chất đặc biệt của Hỗn Độn Chi Nguyên, giúp ngươi có thể bắt đầu tu luyện dù phong ấn vẫn chưa hoàn toàn được giải trừ."
Một luồng thông tin khổng lồ tràn vào tâm trí Lâm Nam Thần, chứa đựng toàn bộ khẩu quyết, nguyên lý vận hành của Huyền Vũ Quyết — một công pháp cổ xưa với những nguyên lý tu luyện hoàn toàn khác biệt so với những gì anh từng biết đến qua ký ức của Tiêu Dạ.
"Ngoài ra, ta cũng sẽ ban cho ngươi một phần linh lực còn sót lại, giúp ngươi có thể phá vỡ một phần phong ấn đang giam cầm Hỗn Độn Thể, dù không thể hoàn toàn giải trừ, nhưng cũng đủ để ngươi có thể chính thức bước vào con đường tu luyện."
Một luồng năng lượng ấm áp, tràn đầy sức sống bắt đầu chảy vào cơ thể Lâm Nam Thần, hòa quyện với phần Hỗn Độn Thể đã được khai mở trước đó, tạo ra một phản ứng dây chuyền mạnh mẽ khiến toàn thân anh rung chuyển dữ dội.
Mộ Dung Tuyết đứng nhìn cảnh tượng này, không khỏi kinh ngạc tột độ trước những gì đang diễn ra trước mắt mình, nhưng cũng không dám can thiệp, chỉ có thể đứng chờ đợi trong sự hồi hộp.
Sau khoảng thời gian dường như kéo dài vô tận, luồng ánh sáng cuối cùng cũng dần dần lắng xuống, pho tượng Huyền Vũ Thánh Thú trở lại trạng thái tĩnh lặng như ban đầu, nhưng Lâm Nam Thần giờ đây đã có những thay đổi rõ rệt — khí chất của anh trở nên sâu sắc, uy nghiêm hơn hẳn, và quan trọng nhất, anh có thể cảm nhận được một luồng linh khí nhỏ bé nhưng chân thực đang lưu chuyển trong đan điền của mình, đánh dấu việc chính thức bước chân vào con đường tu luyện sau nhiều năm bị coi là "phế vật vô dụng".
"Ngươi... ngươi vừa trải qua chuyện gì vậy?" Mộ Dung Tuyết hỏi, giọng điệu vẫn còn chút run rẩy vì kinh ngạc.
Lâm Nam Thần mỉm cười, dù bản thân cũng cần thời gian để tiêu hóa hết những gì vừa xảy ra: "Có lẽ, đây chính là một cơ duyên lớn mà ta đã may mắn có được. Từ nay, ta không còn là kẻ không có linh căn nữa."
Anh cẩn thận thử vận hành một chút linh khí theo khẩu quyết của Huyền Vũ Quyết mà mình vừa được truyền thụ, và ngay lập tức cảm nhận được luồng năng lượng ấy tuân theo sự điều khiển của anh một cách mượt mà, hiệu quả đến kinh ngạc, hoàn toàn khác biệt so với những gì anh từng nghe nói về sự khó khăn, chậm chạp trong giai đoạn đầu tu luyện của những tu sĩ bình thường.
"Đây quả thực là một cơ duyên hiếm có. Huyền Vũ Quyết kết hợp cùng Hỗn Độn Thể sẽ tạo ra một sức mạnh vượt xa những gì ta từng dự đoán trước đây." Hỗn Độn Cổ Thần nhận xét, giọng điệu tràn đầy sự phấn khích hiếm hoi.
Trước khi rời khỏi hang động, Lâm Nam Thần cẩn thận ghi nhớ vị trí, cân nhắc việc có nên báo cáo phát hiện này cho các trưởng lão hay không. Cuối cùng, anh quyết định giữ bí mật về những gì thực sự đã xảy ra, chỉ báo cáo đơn giản rằng nhóm của mình đã phát hiện một hang động cổ nhưng không tìm thấy bảo vật gì đáng giá, để tránh thu hút sự chú ý không cần thiết vào bản thân trước khi anh có đủ sức mạnh để tự bảo vệ mình.
Mộ Dung Tuyết, sau khi chứng kiến toàn bộ sự việc, cũng hiểu được tầm quan trọng của việc giữ bí mật, đồng ý sẽ không tiết lộ những gì đã thấy cho bất kỳ ai khác, đánh dấu sự khởi đầu cho một niềm tin, sự gắn kết đặc biệt giữa hai người.
"Cảm ơn nàng đã giữ bí mật giúp ta." Lâm Nam Thần nói, ánh mắt chân thành nhìn Mộ Dung Tuyết.
"Không cần khách sáo, ta tin rằng, ngươi chắc chắn có lý do riêng để giữ kín chuyện này. Hơn nữa, ta cũng rất tò mò, không biết rốt cuộc, ngươi còn ẩn giấu bao nhiêu bí mật nữa." Mộ Dung Tuyết đáp, khóe miệng cong lên một nụ cười tinh nghịch.
Khi cả nhóm quay trở lại điểm tập kết chung của đoàn thám hiểm Tiêu gia, những đệ tử khác đã trở về từ khu vực trung tâm Bí Cảnh cũng lần lượt xuất hiện, mang theo nhiều bảo vật, kỳ trân dị bảo quý giá mà họ tìm được. Không khí phấn khích, hào hứng lan tỏa khắp trại tập kết khi mọi người thi nhau khoe khoang những gì mình đã thu hoạch được.
Lâm Nam Thần, dù không mang về bất kỳ bảo vật vật chất nào có thể khoe khoang, nhưng trong lòng anh hiểu rõ, thứ mình nhận được — công pháp Huyền Vũ Quyết cùng sự giải phóng một phần Hỗn Độn Thể, còn quý giá hơn gấp bội so với bất kỳ món bảo vật nào mà những đệ tử khác đang tự hào phô trương.
"Tiêu công tử, nhóm của ngươi thu hoạch được gì vậy?" Một trưởng lão phụ trách kiểm tra thành quả của đoàn thám hiểm hỏi, ánh mắt có phần dò xét.
"Bẩm trưởng lão, nhóm chúng con chỉ tìm được một số dược thảo thông thường, không có gì đặc biệt." Lâm Nam Thần đáp, cẩn thận đưa ra vài loại dược thảo ít giá trị mà nhóm đã thu thập được trước khi phát hiện ra hang động bí mật, để tạo vỏ bọc hợp lý cho chuyến thám hiểm của mình.
Vị trưởng lão gật đầu, không nghi ngờ gì thêm, tiếp tục chuyển sang kiểm tra thành quả của nhóm khác. Lâm Nam Thần thở phào nhẹ nhõm, trong lòng thầm cảm ơn Mộ Dung Tuyết cùng những đệ tử khác trong nhóm đã giữ đúng lời hứa, không tiết lộ bất kỳ điều gì về những gì thực sự đã xảy ra trong hang động bí mật.
Khi đoàn thám hiểm chuẩn bị rời khỏi Bí Cảnh Huyền Hoang để trở về Tiêu gia, Lâm Nam Thần không khỏi ngoái nhìn lại một lần cuối về phía khu vực rừng núi huyền ảo này, trong lòng thầm hứa hẹn, một ngày nào đó, khi bản thân đã đủ mạnh mẽ, anh sẽ quay trở lại đây để tiếp tục khám phá những bí mật còn ẩn giấu, cũng như thử vận may thêm một lần nữa với thanh kiếm cổ xưa mà anh chưa thể rút ra được trong Rừng Cấm.