Không lâu sau khi được chuyển đến sống tại viện mới, Lâm Nam Thần nhận được tin tức về một sự kiện quan trọng sắp diễn ra — Bí Cảnh Huyền Hoang, một không gian bí ẩn chỉ mở ra một lần duy nhất mỗi mười năm, chứa đựng vô số kỳ trân dị bảo cùng những cơ duyên tu luyện quý giá, thu hút sự quan tâm của không chỉ Tiêu gia mà còn nhiều thế lực khác trong khu vực.
Theo quy định của Tiêu gia, chỉ những đệ tử đạt đủ tiêu chuẩn về tu vi, thực lực mới được phép tham gia vào đoàn thám hiểm chính thức của gia tộc. Dù không có linh căn, nhưng nhờ vào thành tích ấn tượng trong đại hội tuyển chọn vừa qua, cùng sự bảo trợ ngầm từ tộc trưởng Tiêu Viễn Chinh, Lâm Nam Thần cũng được đặc cách cho phép tham gia, dù với vai trò phụ trợ, hỗ trợ hậu cần cho đoàn thám hiểm chính.
"Đây chính là cơ hội tốt để mình có thể tìm kiếm thêm những tài nguyên quý giá, giúp việc khai mở Hỗn Độn Thể diễn ra nhanh hơn." Lâm Nam Thần thầm nghĩ, trong lòng tràn đầy sự háo hức trước cơ hội hiếm có này.
Bí Cảnh Huyền Hoang nằm ẩn sâu trong một dãy núi hiểm trở, cách xa lãnh địa Tiêu gia nhiều ngày đường. Đoàn thám hiểm của Tiêu gia, bao gồm hơn năm mươi đệ tử ưu tú cùng một số trưởng lão có kinh nghiệm, lên đường trong không khí háo hức, mong đợi.
Khi cánh cổng dẫn vào Bí Cảnh chính thức mở ra sau một nghi thức phức tạp do các trưởng lão thực hiện, một luồng ánh sáng chói lòa bao trùm lấy toàn bộ đoàn người, đưa họ vào một không gian hoàn toàn khác biệt — nơi bầu trời có màu tím nhạt kỳ lạ, những ngọn núi, dòng sông đều mang một vẻ đẹp huyền ảo, siêu thực chưa từng thấy ở thế giới bên ngoài.
"Đây quả thực là một không gian huyền bí." Lâm Nam Thần không khỏi kinh ngạc trước khung cảnh trước mắt, trong lòng dấy lên linh cảm rằng, chuyến thám hiểm lần này sẽ mang đến cho anh nhiều cơ duyên quan trọng.
Theo sự phân công của trưởng lão dẫn đoàn, Lâm Nam Thần cùng một nhóm nhỏ các đệ tử khác được giao nhiệm vụ khám phá một khu vực có vẻ ít nguy hiểm hơn ở rìa Bí Cảnh, trong khi những đệ tử ưu tú, có tu vi cao hơn sẽ tiến sâu vào khu vực trung tâm, nơi được cho là chứa đựng những bảo vật giá trị nhất.
Trong nhóm nhỏ mà Lâm Nam Thần được phân công, có một cô gái tên Mộ Dung Tuyết — con gái của một gia tộc nhỏ có quan hệ thông gia với Tiêu gia, đang tạm thời tá túc, học tập tại đây. Khác với thái độ khinh miệt mà phần lớn đệ tử Tiêu gia dành cho Tiêu Dạ, Mộ Dung Tuyết lại tỏ ra khá thân thiện, không hề có định kiến với thân phận "phế vật" của cậu.
"Tiêu công tử, nghe nói huynh có một con linh thú rất đặc biệt, có thể cho muội xem thử được không?" Mộ Dung Tuyết hỏi, ánh mắt tò mò nhìn về phía Tiểu Ngân đang nằm cuộn tròn trên vai Lâm Nam Thần.
"Đương nhiên rồi." Lâm Nam Thần đáp, trong lòng có chút bất ngờ trước sự thân thiện, cởi mở của cô gái này, khác hẳn với những gì anh vẫn thường gặp phải từ những người khác trong Tiêu gia.
Trong quá trình khám phá khu vực được phân công, nhóm của Lâm Nam Thần tình cờ phát hiện ra một hang động nhỏ ẩn giấu sau một bức tường đá có khắc những hoa văn cổ xưa, dường như đã bị lãng quên từ rất lâu, không nằm trong bản đồ mà các trưởng lão đã cung cấp trước đó.
"Chúng ta có nên báo cáo phát hiện này cho trưởng lão không?" Một đệ tử khác trong nhóm đề xuất, tỏ ra thận trọng trước khu vực chưa được khám phá này.
"Nếu báo cáo, có lẽ trưởng lão sẽ cử người có tu vi cao hơn đến khám phá, và chúng ta sẽ mất cơ hội tự mình tìm kiếm cơ duyên ở đây." Một đệ tử khác phản đối, trong ánh mắt lộ rõ sự tham lam.
Sau một hồi bàn bạc, cả nhóm quyết định thận trọng khám phá trước, nếu phát hiện điều gì quá nguy hiểm hoặc quý giá vượt quá khả năng xử lý mới báo cáo lại sau. Lâm Nam Thần, dù trong lòng có chút lo lắng về sự an toàn, nhưng cũng không thể phủ nhận sự tò mò, hứng thú trước cơ hội khám phá một địa điểm bí ẩn như vậy.
Bên trong hang động, không khí trở nên lạnh lẽo, âm u hơn hẳn, những bức tường đá phủ đầy rêu phong, khắc chằng chịt những ký hiệu cổ xưa mà không ai trong nhóm có thể nhận ra được ý nghĩa.
"Ký chủ, mảnh ngọc bội mà ký chủ tìm được trước đây đang có phản ứng lạ thường." Hỗn Độn Cổ Thần bất ngờ lên tiếng, khiến Lâm Nam Thần giật mình.
Anh vội vàng lấy mảnh ngọc bội ra khỏi túi trữ vật, nhận thấy nó đang phát ra một luồng ánh sáng nhẹ nhàng, dường như đang cộng hưởng với một nguồn năng lượng nào đó ẩn sâu trong hang động.
"Có gì đó ở đây đang thu hút mảnh ngọc bội này." Lâm Nam Thần nói với những người bạn đồng hành, cẩn thận đi theo hướng mà ánh sáng từ mảnh ngọc bội dẫn dắt.
Sau khi vượt qua một đoạn đường hầm hẹp, cả nhóm đến được một không gian rộng lớn hơn ở trung tâm hang động, nơi có một bệ đá cổ xưa, trên đó đặt một pho tượng nhỏ khắc hình một sinh vật kỳ lạ, nửa người nửa thú, tỏa ra một luồng khí tức uy nghiêm, cổ xưa.
"Đây là..." Lâm Nam Thần không khỏi kinh ngạc khi mảnh ngọc bội trong tay anh phát sáng mạnh mẽ hơn, như thể đang phản ứng dữ dội với pho tượng bí ẩn này.
"Đây có vẻ là một trong những vị thần thời cổ đại đã bị lãng quên. Ký chủ, hãy cẩn thận, ta cảm nhận được một nguồn năng lượng cực kỳ mạnh mẽ, nguy hiểm đang ẩn chứa nơi đây." Hỗn Độn Cổ Thần cảnh báo, giọng điệu trở nên nghiêm trọng khác thường.
Đúng lúc đó, khi Lâm Nam Thần cùng nhóm bạn đồng hành đang chuẩn bị tiến lại gần hơn để quan sát kỹ hơn, pho tượng đột nhiên phát ra một luồng ánh sáng chói lòa, cả không gian rung chuyển dữ dội, như thể một điều gì đó quan trọng, nguy hiểm sắp sửa xảy ra.
Trước khi bước vào tình huống bất ngờ này, trên đường tiến vào khu vực trung tâm hang động, Lâm Nam Thần cùng Mộ Dung Tuyết đã có dịp trò chuyện nhiều hơn, dần dần tìm hiểu về hoàn cảnh, xuất thân của nhau. Mộ Dung Tuyết chia sẻ rằng, gia tộc nhỏ của nàng vốn từng có thời kỳ hưng thịnh, nhưng do một số biến cố chính trị phức tạp nhiều năm trước, đã dần suy yếu, buộc phải dựa vào mối quan hệ thông gia với Tiêu gia để duy trì sự tồn tại.
"Ta hiểu cảm giác bị người khác coi thường, xem nhẹ chỉ vì xuất thân của mình." Mộ Dung Tuyết nói, ánh mắt thoáng qua một nỗi buồn khó che giấu. "Có lẽ vì vậy mà ta không có định kiến với huynh như nhiều người khác trong Tiêu gia."
Lâm Nam Thần nghe vậy, trong lòng dâng lên một sự đồng cảm sâu sắc, dù hoàn cảnh của anh — hay đúng hơn là của Tiêu Dạ, có phần khác biệt, nhưng cảm giác bị khinh miệt, bị đánh giá thấp chỉ vì những yếu tố nằm ngoài tầm kiểm soát của bản thân lại có nhiều điểm tương đồng.
"Cảm ơn nàng đã đối xử công bằng với ta." Anh đáp, ánh mắt chân thành, và chính khoảnh khắc này đã góp phần củng cố thêm sợi dây liên kết, sự tin tưởng giữa hai người trước khi họ cùng nhau bước vào không gian bí ẩn chứa đựng pho tượng Huyền Vũ Thánh Thú.
Khi luồng ánh sáng bắt đầu bùng phát dữ dội, những đệ tử khác trong nhóm hoảng loạn hét lên, cố gắng tìm đường tháo chạy khỏi hang động, nhưng dường như có một lực trường vô hình nào đó đang ngăn cản, khiến họ không thể tiến ra xa khỏi khu vực trung tâm.
"Bình tĩnh lại! Mọi người cố gắng lùi về phía lối vào, để ta cùng Mộ Dung Tuyết ở lại xem xét tình hình." Lâm Nam Thần hét lớn, cố gắng trấn an những người bạn đồng hành đang hoảng sợ, đồng thời cũng ra hiệu cho họ tìm đường rút lui an toàn trước khi tình huống trở nên nguy hiểm hơn.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, một trong những đệ tử khác trong nhóm, quá hoảng sợ, đã cố gắng chen lấn để thoát ra ngoài trước, vô tình va phải Mộ Dung Tuyết, khiến nàng loạng choạng ngã về phía bệ đá nơi đặt pho tượng.
"Cẩn thận!" Lâm Nam Thần hét lớn, nhanh chóng lao tới, kịp thời đỡ lấy Mộ Dung Tuyết trước khi nàng va chạm trực tiếp vào bệ đá, có thể gây ra hậu quả khó lường trong tình huống năng lượng đang hỗn loạn như vậy.
"Cảm ơn ngươi." Mộ Dung Tuyết thì thầm, gương mặt vẫn còn chút tái nhợt vì sợ hãi, nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự tin tưởng khi nhìn vào Lâm Nam Thần, người vừa kịp thời cứu giúp mình trong khoảnh khắc nguy hiểm.
"Không sao, nàng có bị thương ở đâu không?" Anh hỏi, giọng điệu đầy lo lắng, tay vẫn giữ chặt lấy Mộ Dung Tuyết để đảm bảo nàng đã đứng vững.
"Ta ổn, chỉ là hơi hoảng sợ thôi." Nàng đáp, hai má ửng hồng vì vẫn còn cảm nhận được hơi ấm từ vòng tay của Lâm Nam Thần, một cảm giác lạ lẫm nhưng cũng không kém phần dễ chịu.
Những đệ tử khác trong nhóm, sau một hồi hoảng loạn, cuối cùng cũng tìm được đường thoát ra khỏi khu vực nguy hiểm, chỉ còn lại Lâm Nam Thần cùng Mộ Dung Tuyết đứng lại đối mặt với luồng năng lượng đang ngày càng mạnh mẽ hơn từ pho tượng bí ẩn.