Sau chiến thắng chấn động trong vòng thi đấu thể chất, danh tiếng của Tiêu Dạ trong nội bộ Tiêu gia bắt đầu thay đổi, dù vẫn còn không ít người hoài nghi, cho rằng đây chỉ là may mắn nhất thời. Tuy nhiên, sự chú ý mà Tiêu Viễn Chinh dành cho cậu đã mở ra một bước ngoặt quan trọng trong hành trình của Lâm Nam Thần tại thế giới này.
Vài ngày sau đại hội, Tiêu Viễn Chinh đích thân triệu kiến Tiêu Dạ đến thư phòng riêng của mình, một vinh dự mà trước đây cậu chưa từng có được, dù là con trai của tộc trưởng đời trước.
"Cháu đã thể hiện một thực lực đáng kinh ngạc trong đại hội vừa qua, dù không có linh căn để tu luyện. Ta muốn hỏi, cháu đã rèn luyện thể chất theo phương pháp nào mà có thể đạt được hiệu quả như vậy?" Tiêu Viễn Chinh hỏi, ánh mắt sắc bén quan sát từng biểu cảm của Tiêu Dạ.
Lâm Nam Thần trong lòng thầm cảnh giác, biết rằng mình cần phải cẩn trọng trong cách trả lời, tránh để lộ quá nhiều về sức mạnh thực sự cùng bí mật về Hỗn Độn Thể mà mình đang sở hữu.
"Bẩm chú, từ nhỏ, vì không có linh căn để tu luyện như những người khác, cháu đã tự mình tìm tòi, nghiên cứu những phương pháp rèn luyện thể chất thuần túy, không dựa vào linh khí. Có lẽ nhờ sự kiên trì khổ luyện suốt nhiều năm, cháu mới có được chút thành tựu nhỏ này." Lâm Nam Thần đáp, cố gắng đưa ra một lời giải thích hợp lý mà không tiết lộ bí mật thực sự.
Tiêu Viễn Chinh trầm ngâm một lúc, ánh mắt vẫn không rời khỏi Tiêu Dạ, dường như đang cố gắng đánh giá mức độ chân thực trong lời giải thích này. "Ta nghe nói, gần đây cháu còn có một linh thú đồng hành, một con Ngân Vũ Hồ hiếm có. Ngươi tìm được nó ở đâu?"
Lâm Nam Thần không khỏi giật mình trong lòng, không ngờ tin tức về Tiểu Ngân đã đến tai tộc trưởng nhanh đến vậy. Anh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, đáp: "Cháu tình cờ gặp được nó trong một lần dạo chơi gần khu vực ngoại vi của Rừng Cấm, thấy nó bị thương nên đã cứu giúp, sau đó nó tự nguyện đi theo cháu."
"Ngoại vi Rừng Cấm sao..." Tiêu Viễn Chinh lẩm bẩm, ánh mắt thoáng qua một tia sáng khó đoán. "Được, ta sẽ không truy hỏi thêm về chuyện này. Nhưng ta muốn cho cháu một cơ hội — nếu cháu có thể tiếp tục chứng minh được tiềm năng của mình, ta sẽ cho phép cháu được tiếp cận với một số tài nguyên bồi dưỡng đặc biệt của gia tộc, dành riêng cho những nhân tài xuất chúng."
Lâm Nam Thần trong lòng dâng lên sự phấn khích, dù vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh bên ngoài. Đây chính là cơ hội mà anh đang mong đợi — có được sự hậu thuẫn, tin tưởng từ tộc trưởng sẽ giúp anh dễ dàng hơn rất nhiều trong việc tiếp cận các nguồn tài nguyên quý giá, đồng thời cũng giảm bớt nguy cơ bị những kẻ như Tiêu Hạo Nhiên tiếp tục hãm hại một cách công khai.
"Cháu xin cảm tạ chú đã tin tưởng, nhất định sẽ cố gắng hết sức để không phụ lòng mong đợi." Lâm Nam Thần cúi đầu đáp, thể hiện sự khiêm tốn, biết ơn phù hợp với hoàn cảnh.
Sau cuộc gặp gỡ này, Tiêu Viễn Chinh chính thức sắp xếp cho Tiêu Dạ được chuyển đến sống tại một viện nhỏ gần khu vực trung tâm của trạch viện, đồng thời cũng cấp cho cậu một khoản tài nguyên nhỏ để hỗ trợ việc "rèn luyện thể chất" mà cậu tự nhận là phương pháp tu luyện của mình.
Tuy nhiên, sự ưu ái này cũng không tránh khỏi việc gây ra sự đố kỵ, bất mãn từ một số người trong gia tộc, đặc biệt là mẹ của Tiêu Hạo Nhiên — phu nhân Lý Thị, người luôn coi con trai mình là niềm tự hào duy nhất, xứng đáng nhận được mọi sự quan tâm, ưu ái từ tộc trưởng.
"Một kẻ phế vật không có linh căn mà cũng dám nhận được sự quan tâm đặc biệt từ tộc trưởng, thật là nực cười." Lý Thị tức giận nói với con trai mình, trong lòng nung nấu một kế hoạch mới để hãm hại Tiêu Dạ, quyết không để cậu có cơ hội tiếp tục phát triển, đe dọa đến vị thế của con trai bà trong tương lai.
Lâm Nam Thần, dù không biết chính xác về âm mưu đang dần hình thành trong bóng tối, nhưng với bản năng cảnh giác đã được rèn giũa qua nhiều năm sống và làm việc trong môi trường cạnh tranh khốc liệt ở kiếp trước, anh vẫn cảm nhận được một sự bất an mơ hồ, quyết định tăng cường thêm sự thận trọng trong mọi hành động, lời nói của mình từ đây về sau.
"Ký chủ cần phải cẩn thận hơn nữa. Trong thế giới tu luyện này, lòng người hiểm ác không kém gì những nguy hiểm từ yêu thú, thiên tai. Đôi khi, kẻ thù nguy hiểm nhất lại chính là những người ở gần mình nhất." Hỗn Độn Cổ Thần nhắc nhở, giọng điệu đầy sự từng trải.
Lâm Nam Thần gật đầu, ghi nhớ kỹ lưỡng lời cảnh báo này, trong lòng càng thêm quyết tâm phải nhanh chóng tăng cường sức mạnh của bản thân, không chỉ để bảo vệ chính mình mà còn để có đủ khả năng đối phó với những âm mưu, thử thách còn phức tạp hơn nhiều đang chờ đợi ở phía trước.
Để chuẩn bị tốt hơn cho những nguy hiểm tiềm ẩn, Lâm Nam Thần bắt đầu chủ động tìm hiểu thêm về cấu trúc an ninh, hệ thống hộ vệ của trạch viện mới mà mình đang sinh sống, ghi nhớ kỹ lưỡng các lối đi, những điểm mù trong tầm quan sát của lính canh, đề phòng cho trường hợp cần phải nhanh chóng lẩn trốn hoặc ứng phó với bất kỳ tình huống bất ngờ nào.
Anh cũng dành thời gian xây dựng mối quan hệ tốt đẹp hơn với một số người hầu, hộ vệ có vẻ trung thực, đáng tin cậy trong viện mới, không phải để lợi dụng họ, mà đơn giản là để có thêm những đôi mắt, đôi tai bổ sung, giúp anh nắm bắt được thông tin nhanh chóng hơn về bất kỳ động thái bất thường nào xảy ra xung quanh mình.
"Tiểu Lục, gần đây có thấy ai lạ mặt lai vãng gần viện của ta không?" Lâm Nam Thần hỏi một người hầu trẻ tuổi tên Tiểu Lục, người được phân công phục vụ cho cậu sau khi chuyển đến viện mới, trong một lần trò chuyện thân mật.
"Bẩm công tử, gần đây con không thấy có gì bất thường, nhưng con sẽ để ý kỹ hơn nếu có dấu hiệu gì lạ." Tiểu Lục đáp, trong lòng cảm kích trước sự đối xử tử tế, bình đẳng mà Tiêu Dạ dành cho mình, khác hẳn với thái độ trịch thượng mà nhiều công tử, tiểu thư khác trong gia tộc thường thể hiện đối với người hầu.
Nhờ vào thái độ chân thành, không phân biệt đẳng cấp này, Lâm Nam Thần dần dần xây dựng được một mạng lưới quan hệ nhỏ nhưng đáng tin cậy trong nội bộ trạch viện, một nguồn lực quý giá mà anh biết sẽ có ích trong việc phòng ngừa, phát hiện sớm những âm mưu nguy hiểm có thể đang được sắp đặt trong bóng tối.
Đồng thời, anh cũng không ngừng nghỉ việc tự rèn luyện, tận dụng tối đa những tài nguyên tu luyện mà Tiêu Viễn Chinh đã cấp cho, kết hợp cùng việc âm thầm quay lại Rừng Cấm để tiếp tục tu luyện tại khu vực Linh Khí Tụ Điểm bí mật mà mình đã phát hiện trước đó, cố gắng đẩy nhanh tốc độ khai mở tiềm năng của Hỗn Độn Thể trong khả năng cho phép.
Trong một buổi giảng dạy đặc biệt mà Tiêu Viễn Chinh sắp xếp, Lâm Nam Thần có cơ hội gặp gỡ thêm nhiều đệ tử ưu tú khác trong gia tộc, những người trước đây hiếm khi có dịp tiếp xúc gần gũi với cậu do sự khác biệt về địa vị, thân phận. Một trong số đó là Tiêu Vân Phi — con trai của một trưởng lão có tiếng nói quan trọng trong gia tộc, người tuy có tu vi khá cao nhưng lại nổi tiếng khiêm tốn, hòa nhã, khác hẳn với sự kiêu ngạo mà nhiều đệ tử ưu tú khác thường thể hiện.
"Nghe nói huynh đã đánh bại Tiêu Hạo Nhiên trong vòng thi thể chất, thật đáng khâm phục." Tiêu Vân Phi nói, chủ động bắt chuyện với Lâm Nam Thần trong giờ giải lao giữa buổi giảng dạy.
"Chỉ là may mắn thôi, không dám nhận lời khen của huynh." Lâm Nam Thần đáp, khiêm tốn nhưng cũng không kém phần tự tin.
Hai người dần dần trò chuyện thân mật hơn, trao đổi về nhiều chủ đề khác nhau liên quan đến tu luyện, cuộc sống trong Tiêu gia, và Lâm Nam Thần nhận ra, không phải tất cả mọi người trong gia tộc đều mang định kiến, ác ý với mình như những gì anh từng lo sợ ban đầu. Vẫn còn không ít người có tâm tính tốt đẹp, sẵn sàng đối xử công bằng, thân thiện bất kể xuất thân, địa vị của đối phương.
"Nếu sau này có cơ hội, mong huynh cùng ta trao đổi thêm về kinh nghiệm tu luyện." Tiêu Vân Phi đề nghị trước khi buổi giảng dạy kết thúc, ánh mắt chân thành.
"Đương nhiên rồi, ta rất hoan nghênh." Lâm Nam Thần đáp, trong lòng cảm thấy vui mừng khi có thêm được một mối quan hệ tích cực, một người bạn tiềm năng trong hành trình đầy thử thách phía trước tại thế giới xa lạ này.