Ba tháng sau khi kết minh khế ước cùng Tiểu Ngân, Lâm Nam Thần đã có những bước tiến đáng kể trong việc rèn luyện thể chất, kết hợp cùng sự hỗ trợ từ khả năng cảm nhận linh khí nhạy bén của Tiểu Ngân, giúp anh dần dần tìm ra được một phương pháp đặc biệt để bắt đầu hấp thụ những luồng linh khí nhỏ nhất, yếu nhất mà phong ấn Hỗn Độn Thể vẫn cho phép lọt qua.
"Từng chút một, ta cần phải kiên nhẫn." Anh tự nhủ mỗi ngày, dành hàng giờ đồng hồ ngồi tĩnh tâm trong khu rừng nhỏ, cố gắng cảm nhận, hấp thụ những luồng linh khí mỏng manh nhất từ thiên địa xung quanh.
Đúng lúc này, Tiêu gia tổ chức Đại Hội Tuyển Chọn Đệ Tử thường niên — một sự kiện quan trọng, nơi tất cả con cháu trong độ tuổi từ mười lăm đến mười tám của gia tộc sẽ phải tham gia thi đấu để xác định thứ hạng, từ đó quyết định nguồn tài nguyên tu luyện mà mỗi người sẽ được phân bổ trong năm tới.
Là "phế nhân" bị coi thường, Lâm Nam Thần (Tiêu Dạ) đáng lẽ không cần phải tham gia sự kiện này, vì mọi người đều cho rằng, một kẻ không có linh căn thì tham gia cũng chỉ để làm trò cười cho thiên hạ. Nhưng anh vẫn quyết định đăng ký tham dự, một phần vì muốn thử thách bản thân, phần khác cũng muốn thông qua sự kiện này để quan sát, tìm hiểu thêm về thực lực của những người trong gia tộc, đặc biệt là Tiêu Hạo Nhiên.
"Tên phế vật đó cũng dám đăng ký tham gia sao? Đúng là không biết xấu hổ." Nhiều đệ tử khác trong gia tộc không khỏi bàn tán, cười nhạo khi thấy tên của Tiêu Dạ xuất hiện trong danh sách tham dự.
Tiêu Hạo Nhiên, khi nghe được tin này, trong lòng không khỏi tức giận xen lẫn khinh bỉ: "Sau lần trước ta đã cho hắn một bài học nhớ đời rồi mà vẫn chưa chừa thói ngông cuồng. Lần này, ta sẽ đích thân cho hắn nếm mùi nhục nhã trước mặt toàn bộ gia tộc."
Ngày diễn ra đại hội, quảng trường thi đấu của Tiêu gia chật kín người, không chỉ có các đệ tử tham gia thi đấu mà còn có đông đảo trưởng bối, người hầu đến xem, cổ vũ cho con cháu, người thân của mình.
Vòng thi đầu tiên là kiểm tra căn cốt, linh căn — một bài kiểm tra tiêu chuẩn để xác định tiềm năng tu luyện cơ bản của mỗi đệ tử thông qua một loại pháp khí đặc biệt. Khi đến lượt Tiêu Dạ, cả quảng trường không khỏi im lặng chờ đợi, nhiều người còn cố tình cười khẩy, chuẩn bị sẵn tinh thần để chứng kiến một màn trình diễn thất bại thảm hại.
Lâm Nam Thần bước lên, đặt tay lên pháp khí kiểm tra căn cốt. Do phong ấn Hỗn Độn Thể vẫn còn tồn tại phần lớn, kết quả kiểm tra hiện lên vẫn là "Vô Linh Căn" — không có bất kỳ dấu hiệu nào của tiềm năng tu luyện, đúng như những gì mọi người đã dự đoán.
"Ha ha ha, đúng là phế vật, kiểm tra bao nhiêu lần cũng vẫn vậy thôi." Tiếng cười nhạo vang lên khắp quảng trường, khiến không ít người cảm thấy xót xa thay cho Tiêu Dạ, nhưng cũng không dám lên tiếng bênh vực vì sợ liên lụy.
Lâm Nam Thần chỉ mỉm cười nhàn nhạt, không hề tỏ ra xấu hổ hay tức giận trước những lời chế giễu này. Anh biết rõ, kết quả kiểm tra này không phản ánh đúng thực lực thật sự mà mình đang sở hữu, và anh cũng không cần phải chứng minh điều gì thông qua bài kiểm tra căn cốt truyền thống này.
Vòng thi tiếp theo là thi đấu thể chất — một bài kiểm tra ít được coi trọng hơn trong thế giới tu luyện, nơi sức mạnh linh khí thường được xem là yếu tố quyết định, nhưng đây lại chính là cơ hội để Lâm Nam Thần thể hiện những gì mình đã âm thầm rèn luyện suốt ba tháng qua.
Khi đối đầu với những đệ tử khác trong vòng thi đấu thể chất, dù không có sự hỗ trợ của linh khí, nhưng nhờ vào nền tảng thể chất vững chắc cùng những kỹ thuật chiến đấu tinh diệu mà Lâm Nam Thần đã học được từ kiếp trước, kết hợp với sức mạnh vượt trội từ sự khai mở một phần của Hỗn Độn Thể, anh liên tiếp đánh bại những đối thủ có tu vi cao hơn mình rất nhiều, khiến cả quảng trường không khỏi kinh ngạc, xôn xao bàn tán.
"Không thể nào, một kẻ không có linh căn sao có thể mạnh đến vậy trong thi đấu thể chất?" Nhiều người không khỏi nghi hoặc, không dám tin vào những gì mắt mình đang chứng kiến.
Cuối cùng, vòng đấu thể chất tiến đến trận chung kết, nơi Lâm Nam Thần phải đối đầu trực tiếp với chính Tiêu Hạo Nhiên — người luôn tự hào về nền tảng thể chất vững chắc của mình bên cạnh tu vi linh khí cao cấp.
"Lần này, ta sẽ cho ngươi thấy, khoảng cách giữa kẻ có tài năng thực sự và một tên phế vật lớn đến mức nào." Tiêu Hạo Nhiên nói, giọng điệu đầy tự tin, khinh miệt.
Trận đấu bắt đầu, Tiêu Hạo Nhiên ngay lập tức tung ra những đòn tấn công mạnh mẽ, tận dụng lợi thế về kinh nghiệm chiến đấu cùng thể chất được rèn luyện qua nhiều năm tu luyện bài bản trong gia tộc. Nhưng Lâm Nam Thần, với những kỹ thuật né tránh, phản công tinh diệu học được từ kiếp trước, kết hợp cùng sức mạnh tiềm ẩn từ Hỗn Độn Thể, dần dần chiếm được thế chủ động trong trận đấu.
"Cái gì? Sao có thể như vậy được?" Tiêu Hạo Nhiên không khỏi kinh ngạc khi nhận ra, mọi đòn tấn công của mình đều bị Tiêu Dạ né tránh, hóa giải một cách tài tình, trong khi những đòn phản công của đối phương lại khiến hắn ngày càng lúng túng, bị động.
Sau gần năm mươi hiệp giao đấu căng thẳng, Lâm Nam Thần cuối cùng cũng tìm được sơ hở, tung ra một cú đánh quyết định vào huyệt đạo trọng yếu, khiến Tiêu Hạo Nhiên ngã quỵ xuống đất, không thể tiếp tục thi đấu.
Cả quảng trường chìm trong sự im lặng sững sờ trong giây lát, trước khi những tiếng bàn tán, xôn xao bùng nổ khắp nơi. Không ai có thể tin được, "phế vật" Tiêu Dạ mà họ luôn khinh miệt lại có thể đánh bại thiếu tộc trưởng Tiêu Hạo Nhiên một cách thuyết phục đến vậy, dù chỉ trong lĩnh vực thi đấu thể chất.
Tiêu Viễn Chinh — tộc trưởng hiện tại của Tiêu gia, đồng thời cũng là chú ruột của Tiêu Dạ, ngồi trên khán đài chính, ánh mắt không khỏi lộ ra sự kinh ngạc xen lẫn tò mò trước màn thể hiện bất ngờ này của đứa cháu trai vốn luôn bị coi là vô dụng.
"Đứa trẻ này, có vẻ như không đơn giản như ta vẫn nghĩ." Ông thầm nhủ, trong lòng bắt đầu dấy lên sự chú ý đặc biệt dành cho Tiêu Dạ, điều mà trước đây ông chưa từng có.
Sau trận đấu, dù không thể tiếp tục thi đấu ở những vòng tiếp theo liên quan đến tu vi linh khí — điều mà anh vẫn chưa thể tham gia do phong ấn Hỗn Độn Thể, nhưng thành tích ấn tượng trong vòng thi thể chất cũng đủ để Lâm Nam Thần lọt vào top mười đệ tử xuất sắc nhất của kỳ đại hội năm đó, một kết quả mà không ai, kể cả chính anh, từng dám mơ tới khi bắt đầu tham gia.
Buổi lễ trao thưởng diễn ra ngay sau khi đại hội kết thúc, với sự chứng kiến của toàn thể gia tộc. Khi tên của Tiêu Dạ được xướng lên trong danh sách mười đệ tử xuất sắc nhất, cả quảng trường một lần nữa chấn động, không ít ánh mắt kinh ngạc, thậm chí có phần dè chừng hướng về phía cậu.
"Tiêu Dạ, bước lên nhận phần thưởng." Một trưởng lão phụ trách tổ chức đại hội gọi tên, giọng điệu vẫn còn chút hoài nghi trong đó.
Lâm Nam Thần bước lên khán đài, nhận lấy một túi tài nguyên tu luyện nhỏ cùng một tấm thẻ ghi nhận thành tích — phần thưởng tiêu chuẩn dành cho những đệ tử lọt vào top mười của đại hội. Dù giá trị không quá lớn so với phần thưởng dành cho những vị trí cao hơn, nhưng đây vẫn là một cột mốc quan trọng, đánh dấu sự công nhận chính thức đầu tiên mà cậu nhận được từ gia tộc sau nhiều năm bị coi là kẻ vô dụng.
Trong đám đông theo dõi, Mộ Dung Tuyết — dù lúc này chưa chính thức quen biết Lâm Nam Thần, cũng không khỏi chú ý đến màn thể hiện ấn tượng của cậu, trong lòng thầm cảm thấy tò mò về con người bí ẩn này, người mà trước đây nàng chỉ nghe qua những lời đồn đại tiêu cực nhưng chưa từng có dịp tiếp xúc trực tiếp.
Sau buổi lễ, khi Lâm Nam Thần trên đường trở về viện của mình, không ít đệ tử khác trong gia tộc, những người trước đây từng lạnh nhạt, khinh miệt cậu, giờ đây bắt đầu có những ánh mắt dè dặt hơn, thậm chí một vài người còn chủ động gật đầu chào hỏi, dù vẫn còn giữ khoảng cách nhất định.
"Có lẽ, đây chính là bước đầu tiên để thay đổi hoàn toàn vị thế của mình trong Tiêu gia." Lâm Nam Thần thầm nghĩ, trong lòng tràn đầy sự lạc quan về những gì đang chờ đợi phía trước, dù anh cũng hiểu rõ, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài, còn nhiều thử thách lớn lao hơn đang chờ đợi.
Tối hôm đó, khi trở về căn phòng nhỏ bé quen thuộc của mình, Lâm Nam Thần ngồi xuống, cẩn thận kiểm tra lại phần thưởng vừa nhận được từ đại hội. Túi tài nguyên tu luyện nhỏ chứa đựng một vài viên đan dược cơ bản cùng một ít linh thạch — loại tiền tệ đặc biệt trong thế giới tu luyện, được sử dụng để trao đổi, mua bán tài nguyên, pháp bảo.
"Dù không nhiều, nhưng cũng đủ để giúp ta có thêm một chút vốn liếng ban đầu." Anh tự nhủ, cẩn thận cất giữ số tài nguyên này vào túi trữ vật, một loại pháp bảo không gian nhỏ mà ký ức của Tiêu Dạ cho biết, mọi tu sĩ đều sở hữu để tiện lợi trong việc mang theo đồ đạc.
Lâm Nam Thần cũng dành thời gian suy nghĩ về việc nên sử dụng số tài nguyên này như thế nào cho hiệu quả nhất. Với kiến thức về quản lý tài chính, đầu tư mà mình từng học được ở kiếp trước, anh quyết định không vội vàng tiêu xài hết ngay, mà sẽ cân nhắc kỹ lưỡng, ưu tiên đầu tư vào những thứ thực sự cần thiết cho quá trình tu luyện lâu dài, thay vì chỉ đơn thuần tiêu thụ cho những nhu cầu trước mắt.
Trong khi đó, Tiêu Hạo Nhiên, sau thất bại nhục nhã trước Tiêu Dạ, dành cả đêm không ngủ được, trong lòng vừa tức giận vừa lo lắng trước sự thay đổi bất ngờ này. Hắn không thể hiểu được, tại sao một kẻ vốn dĩ chỉ là phế vật vô dụng, không có bất kỳ linh căn nào, lại đột nhiên có thể sở hữu một sức mạnh thể chất đáng kinh ngạc đến vậy.
"Nhất định phải có gì đó bất thường đằng sau chuyện này." Hắn thì thầm với chính mình, quyết tâm sẽ tìm ra sự thật, đồng thời cũng bắt đầu nung nấu những suy nghĩ đầu tiên về việc cần phải loại bỏ mối đe dọa tiềm tàng này trước khi nó trở nên quá lớn để có thể kiểm soát.
Mẹ của Tiêu Hạo Nhiên — Lý Thị, khi nghe con trai mình kể lại về thất bại trong đại hội, cũng không khỏi tức giận, lo lắng không kém. Bà vốn luôn coi con trai mình là niềm tự hào, là người xứng đáng kế thừa vị trí tộc trưởng trong tương lai, và bất kỳ ai có khả năng đe dọa đến vị thế này đều trở thành cái gai trong mắt bà.
"Con đừng lo lắng quá, đây có thể chỉ là may mắn nhất thời của hắn thôi. Dù sao, hắn cũng không có linh căn, không thể nào tu luyện linh khí được, về lâu dài, con vẫn sẽ vượt xa hắn." Lý Thị an ủi con trai, nhưng trong lòng bà cũng không hoàn toàn tin tưởng vào những lời mình vừa nói ra.
"Nhưng nếu hắn tiếp tục nhận được sự chú ý, ưu ái từ tộc trưởng, biết đâu sẽ có những thay đổi bất lợi cho vị thế của chúng ta trong tương lai." Tiêu Hạo Nhiên đáp, trong lòng vẫn còn ấm ức, lo lắng.
"Được, mẹ sẽ để tâm theo dõi tình hình. Nếu cần thiết, chúng ta sẽ tìm cách xử lý." Lý Thị nói, ánh mắt lóe lên một tia sáng toan tính, đánh dấu sự khởi đầu cho những âm mưu nguy hiểm mà bà cùng con trai sẽ dần dần vạch ra trong những ngày tháng tiếp theo.
Lâm Nam Thần, dù chưa hoàn toàn biết được những gì đang được bàn tính trong bóng tối, nhưng với sự nhạy bén vốn có, anh cũng không khỏi cảm nhận được một luồng khí bất an đang dần hình thành xung quanh mình, thúc đẩy anh càng thêm quyết tâm nhanh chóng tăng cường sức mạnh bản thân trong thời gian tới.