Những ngày sau đó, Lâm Nam Thần — giờ đây hoàn toàn nhập vai vào thân phận Tiêu Dạ, bắt đầu âm thầm tìm hiểu về thế giới tu luyện mà mình đang sống, đồng thời cũng cố gắng tìm cách tự mình rèn luyện thể chất, dù không thể tu luyện linh khí như những tu sĩ bình thường do phong ấn Hỗn Độn Thể vẫn còn tồn tại phần lớn.
Nhờ vào những kiến thức về võ thuật, giải phẫu cơ thể người mà anh từng học được ở kiếp trước, kết hợp với sức mạnh thể chất vượt trội mà Hỗn Độn Cổ Thần đã tạm thời khai mở, Lâm Nam Thần bắt đầu tự sáng tạo ra một bộ phương pháp rèn luyện thân thể độc đáo, không dựa vào linh khí mà tập trung vào việc tăng cường sức mạnh cơ bắp, sự linh hoạt, cùng khả năng phản xạ của cơ thể.
"Nếu ta không thể tu luyện linh khí như người khác, ít nhất ta cũng cần phải có đủ khả năng tự vệ bằng thể chất thuần túy." Anh tự nhủ, mỗi sáng sớm đều lén lút ra khu rừng nhỏ gần trạch viện để luyện tập, tránh sự chú ý của những người khác trong Tiêu gia.
Một buổi sáng, trong lúc đang luyện tập, Lâm Nam Thần vô tình phát hiện ra một lối đi bí mật dẫn vào khu vực mà ký ức của Tiêu Dạ gọi là "Rừng Cấm" — một khu rừng nguyên sinh rộng lớn nằm sâu trong lãnh địa Tiêu gia, nơi bị nghiêm cấm tuyệt đối, không ai được phép bén mảng đến vì tương truyền có nhiều yêu thú nguy hiểm cùng những cạm bẫy cổ xưa còn sót lại từ thời kỳ Tiêu gia mới lập nghiệp.
"Rừng Cấm..." Lâm Nam Thần lẩm bẩm, trong lòng dấy lên sự tò mò mãnh liệt. Ký ức của Tiêu Dạ cho biết, khu rừng này từng là nơi mà tổ tiên đời đầu của Tiêu gia đã tìm được nhiều kỳ trân dị bảo, nhưng sau nhiều thế hệ khai thác, những khu vực dễ tiếp cận đã bị vét sạch tài nguyên, chỉ còn lại những khu vực sâu thẳm, nguy hiểm nhất mà không ai còn dám mạo hiểm khám phá nữa.
Với sự tò mò cùng bản tính ham thích khám phá vốn có từ kiếp trước, Lâm Nam Thần quyết định liều lĩnh dấn thân vào Rừng Cấm, một phần cũng vì anh nghĩ rằng, đây có thể là cơ hội để tìm kiếm những tài nguyên quý giá mà không ai khác dám tranh giành, do sự nguy hiểm của khu vực này đã khiến hầu hết mọi người tránh xa.
Bước sâu vào trong rừng, không khí trở nên âm u, lạnh lẽo hơn hẳn so với bên ngoài, những tán cây cổ thụ cao lớn che khuất gần như hoàn toàn ánh sáng mặt trời, tạo nên một không gian tranh tối tranh sáng đầy huyền bí.
Sau khoảng hai giờ đồng hồ len lỏi qua những bụi cây rậm rạp, tránh né những cái bẫy cổ xưa mà ký ức của Tiêu Dạ giúp anh nhận ra nhờ những dấu hiệu đặc trưng còn sót lại, Lâm Nam Thần bất ngờ nghe thấy một tiếng gầm gừ đau đớn vang lên từ phía trước không xa.
Anh thận trọng tiến lại gần, và trước mắt anh là một cảnh tượng khiến anh không khỏi kinh ngạc — một con linh thú nhỏ, có hình dáng giống như một chú cáo nhưng toàn thân phủ đầy lông vũ màu bạc lấp lánh, đang bị mắc kẹt trong một cái bẫy bằng dây leo có tẩm độc, cơ thể nó run rẩy yếu ớt, có vẻ như đã bị mắc kẹt ở đây khá lâu.
"Đây là..." Lâm Nam Thần không khỏi kinh ngạc khi nhận ra, dù không có kiến thức chuyên sâu về sinh vật học của thế giới này, nhưng qua khí chất đặc biệt toát ra từ con linh thú nhỏ bé này, anh có thể cảm nhận được, đây không phải là một loài thú thông thường.
Con linh thú, khi thấy Lâm Nam Thần tiến lại gần, ban đầu tỏ ra cảnh giác, gầm gừ đe dọa yếu ớt, nhưng có lẽ vì đã kiệt sức, cùng với cảm nhận được không có ác ý từ phía anh, dần dần nó ngừng phản kháng, chỉ nhìn anh bằng đôi mắt to tròn, ầng ậc nước, đầy vẻ đáng thương.
"Đừng lo, ta sẽ giúp ngươi thoát ra." Lâm Nam Thần nói nhẹ nhàng, dù biết con vật này không thể hiểu được ngôn ngữ của mình, nhưng giọng điệu dịu dàng dường như cũng giúp nó phần nào bớt sợ hãi hơn.
Anh cẩn thận sử dụng một thanh gỗ nhỏ để gỡ bỏ từng sợi dây leo có độc quấn quanh cơ thể con linh thú, cố gắng không để bản thân bị chất độc dính vào da. Sau gần nửa giờ đồng hồ tỉ mỉ, cuối cùng anh cũng giải thoát hoàn toàn cho con vật nhỏ bé này.
Ngay khi được tự do, con linh thú không chạy trốn như Lâm Nam Thần dự đoán, mà ngược lại, nó rúc vào lòng anh, phát ra những tiếng kêu nhỏ nhẹ như đang bày tỏ sự biết ơn.
"Thú vị, đây là một con Ngân Vũ Hồ — một loài linh thú cổ xưa gần như đã tuyệt chủng, sở hữu khả năng cảm nhận linh khí vô cùng nhạy bén, cùng khả năng chữa lành vết thương kỳ diệu." Giọng nói của Hỗn Độn Cổ Thần bất ngờ vang lên trong tâm trí Lâm Nam Thần, khiến anh không khỏi giật mình.
"Tiền bối cũng biết về loài linh thú này sao?" Anh hỏi, trong lòng không khỏi tò mò.
"Ta đã tồn tại từ thời đại hồng hoang, dù chỉ là một tàn niệm, nhưng ký ức về những sinh vật huyền thoại như thế này vẫn còn lưu giữ được phần nào. Nếu ký chủ có thể kết minh khế ước với nó, đây sẽ là một trợ thủ vô cùng đắc lực trên con đường tu luyện sau này."
Lâm Nam Thần trong lòng dâng lên sự phấn khích. Anh nhìn con Ngân Vũ Hồ đang rúc vào lòng mình, ánh mắt nó tràn đầy sự tin tưởng, thân thiết dù mới chỉ gặp gỡ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi.
"Làm sao để kết minh khế ước?" Anh hỏi, giọng điệu đầy hy vọng.
"Ký chủ chỉ cần dùng một giọt tinh huyết của mình, kết hợp với ý niệm chân thành muốn bảo vệ, đồng hành cùng nó, nghi thức khế ước sẽ tự động được kích hoạt nếu con linh thú này cũng đồng ý."
Lâm Nam Thần không chút do dự, cắn nhẹ đầu ngón tay, để một giọt máu nhỏ rơi xuống, đưa đến gần miệng con Ngân Vũ Hồ. Con vật nhỏ nhìn anh một lúc, dường như đang cân nhắc, rồi cuối cùng cũng liếm nhẹ giọt máu đó.
Ngay lập tức, một luồng ánh sáng bạc lấp lánh bao trùm lấy cả hai, một cảm giác kết nối kỳ lạ, ấm áp lan tỏa trong tâm trí Lâm Nam Thần, như thể linh hồn của con Ngân Vũ Hồ giờ đây đã hòa quyện một phần với anh, tạo nên một sợi dây liên kết bền chặt không thể tách rời.
"Khế ước thành công. Từ nay, con Ngân Vũ Hồ này sẽ là linh thú đồng hành của ký chủ, có thể giao tiếp ý niệm cơ bản, đồng thời cũng sẽ dần dần trưởng thành cùng với sự tiến bộ trong tu vi của ký chủ."
Lâm Nam Thần vui mừng ôm lấy con linh thú nhỏ bé, đặt tên cho nó là "Tiểu Ngân" — một cái tên đơn giản nhưng thân thương, đánh dấu sự khởi đầu cho một tình bạn, một mối liên kết đặc biệt sẽ đồng hành cùng anh trong suốt hành trình phía trước.
Trên đường trở về từ Rừng Cấm, Lâm Nam Thần còn tình cờ phát hiện thêm một hang động nhỏ ẩn giấu sau một thác nước, nơi anh tìm thấy một số loại dược thảo quý hiếm cùng một mảnh ngọc bội cổ xưa khắc đầy những ký hiệu kỳ lạ mà ngay cả ký ức của Tiêu Dạ cũng không thể nhận ra được nguồn gốc.
"Đây là cái gì vậy?" Anh cầm mảnh ngọc bội lên, cảm nhận được một luồng năng lượng yếu ớt nhưng kỳ lạ đang lưu chuyển bên trong.
"Đây có vẻ là một mảnh di vật từ thời đại còn cổ xưa hơn cả thời đại của ta, ta không thể xác định chính xác nguồn gốc. Ký chủ nên cẩn thận giữ gìn, có thể trong tương lai sẽ có tác dụng quan trọng nào đó." Hỗn Độn Cổ Thần nhận xét, giọng điệu cũng có phần bối rối hiếm hoi.
Lâm Nam Thần cẩn thận cất giữ mảnh ngọc bội, cùng với Tiểu Ngân, quay trở về trạch viện của mình trước khi trời tối, trong lòng tràn đầy những dự cảm về một hành trình đầy bí ẩn, thú vị đang dần mở ra trước mắt.
Trong những ngày tiếp theo, Lâm Nam Thần bắt đầu xây dựng một thói quen mới — mỗi buổi sáng, anh sẽ dành thời gian rèn luyện thể chất tại khu rừng nhỏ gần trạch viện như bình thường để tránh gây nghi ngờ, nhưng cứ cách vài ngày, anh lại tìm cách lén lút quay trở lại Rừng Cấm để tiếp tục khám phá, đồng thời cũng dành thời gian để Tiểu Ngân dần dần thích nghi, gắn bó hơn với môi trường sống mới bên cạnh anh.
Tiểu Ngân, dù chỉ là một con linh thú non nớt, nhưng lại thể hiện một sự thông minh đáng kinh ngạc, nhanh chóng học được cách ẩn mình mỗi khi có người khác xuất hiện gần đó, tránh để lộ ra hình dáng đặc biệt của mình trước những ánh mắt tò mò không mong muốn.
"Ngươi thông minh thật đấy, Tiểu Ngân." Lâm Nam Thần xoa đầu con linh thú nhỏ, cảm nhận được sự kết nối ngày càng sâu sắc giữa hai người qua từng ngày trôi qua.
Trong một lần khám phá sâu hơn vào Rừng Cấm, Lâm Nam Thần phát hiện thêm một khu vực có dấu hiệu của những trận chiến cổ xưa — những mảnh vũ khí gỉ sét, những bộ giáp trụ đã mục nát theo thời gian, nằm rải rác khắp một khoảng đất trống rộng lớn, như thể đây từng là chiến trường của một cuộc giao tranh khốc liệt nào đó trong quá khứ xa xôi.
"Đây có thể là di tích của một trận chiến giữa Tiêu gia thời kỳ đầu lập nghiệp với một thế lực nào đó tranh giành lãnh địa này. Ký chủ nên cẩn thận, những nơi từng xảy ra chiến tranh khốc liệt như vậy đôi khi vẫn còn lưu giữ những oán khí, trận pháp nguy hiểm chưa được hóa giải hoàn toàn." Hỗn Độn Cổ Thần cảnh báo.
Lâm Nam Thần gật đầu, cẩn thận hơn khi tiếp tục khám phá khu vực này, và quả nhiên, sau một hồi tìm kiếm, anh phát hiện ra một thanh kiếm gỉ sét nhưng vẫn giữ được hình dáng cơ bản, cắm sâu trong một tảng đá lớn ở trung tâm khu vực chiến trường cổ xưa này.
"Một thanh kiếm à..." Anh tiến lại gần, cẩn thận quan sát, nhận thấy dù bị gỉ sét nặng nề, nhưng thanh kiếm vẫn toát ra một khí tức đặc biệt, khác hẳn với những vũ khí thông thường mà anh từng thấy qua ký ức của Tiêu Dạ.
Anh thử dùng sức kéo thanh kiếm ra khỏi tảng đá, nhưng dù đã cố gắng hết sức, thanh kiếm vẫn không hề nhúc nhích, như thể bị một sức mạnh vô hình nào đó giữ chặt tại chỗ.
"Đây có vẻ là một thanh kiếm có chủ, được phong ấn bởi ý chí của người sở hữu trước khi họ ngã xuống trong trận chiến. Có lẽ, ký chủ chưa đủ tư cách để rút được thanh kiếm này ra, cần phải đạt đến một cảnh giới tu vi hoặc chứng minh được ý chí phù hợp mới có thể sở hữu nó." Hỗn Độn Cổ Thần phân tích.
Lâm Nam Thần không khỏi tiếc nuối, nhưng cũng không nản lòng, cẩn thận ghi nhớ vị trí của tảng đá cùng thanh kiếm bí ẩn này, tự nhủ sẽ quay lại thử vận may một lần nữa khi bản thân đã đủ mạnh mẽ hơn trong tương lai.
"Được rồi, hôm nay coi như cũng thu hoạch được không ít thông tin hữu ích." Anh tự nhủ, quyết định tạm thời rời khỏi khu vực này để trở về trạch viện trước khi trời tối, tránh gây ra bất kỳ nghi ngờ nào từ những người khác trong Tiêu gia về việc mình vắng mặt quá lâu.
Trên đường trở về, Lâm Nam Thần không khỏi suy nghĩ về ý nghĩa của những phát hiện mình vừa có được. Chiến trường cổ xưa, thanh kiếm bị phong ấn, cùng với mảnh ngọc bội bí ẩn — tất cả những manh mối này dường như đang dần dần vẽ nên một bức tranh lớn hơn về lịch sử ẩn giấu của vùng đất Tiêu gia đang tọa lạc, một câu chuyện mà có lẽ ngay cả những trưởng lão lớn tuổi nhất trong gia tộc cũng không hề hay biết.
"Có lẽ, Tiêu gia không đơn thuần chỉ là một gia tộc luyện khí sư bình thường, mà còn có một lịch sử sâu xa hơn nhiều liên quan đến những sự kiện thời cổ đại." Anh thầm suy đoán, trong lòng càng thêm tò mò về những bí mật còn ẩn giấu.
Về đến trạch viện, Lâm Nam Thần cẩn thận tắm rửa, thay quần áo sạch sẽ để xóa bỏ mọi dấu vết của chuyến thám hiểm mạo hiểm vừa qua, tránh để lộ ra bất kỳ manh mối nào có thể khiến người khác nghi ngờ về việc mình đã bén mảng đến khu vực bị nghiêm cấm.
Tiểu Ngân, sau một ngày dài khám phá cùng chủ nhân, cũng tỏ ra mệt mỏi, nhanh chóng cuộn tròn ngủ thiếp đi trên chiếc đệm nhỏ mà Lâm Nam Thần đã chuẩn bị sẵn cho nó trong góc phòng.
Nhìn con linh thú nhỏ đang say giấc, Lâm Nam Thần không khỏi mỉm cười, trong lòng cảm thấy một sự bình yên hiếm hoi kể từ khi xuyên không đến thế giới đầy biến động này. Dù con đường phía trước còn nhiều thử thách, nguy hiểm đang chờ đợi, nhưng ít nhất, anh đã có được những người bạn đồng hành đáng tin cậy, cùng những cơ duyên quý giá để dần dần xây dựng nên sức mạnh của riêng mình.