Tiêu Việt Thanh ngồi trong phòng làm việc riêng tại tầng cao nhất của Tiêu Thị Đại Hạ, ánh mắt lãnh đạm lướt qua tập hồ sơ mà thư ký vừa trình lên, nhưng tâm trí anh lại không thể tập trung vào những con số, biểu đồ tài chính như thường lệ. Ba mươi hai tuổi, phó chủ tịch trẻ tuổi nhất trong lịch sử tập đoàn Tiêu Thị, nổi tiếng với phong cách lãnh đạo sắc bén, không khoan nhượng, khiến bất kỳ đối thủ nào trên thương trường cũng phải dè chừng, nhưng lúc này, anh lại đang bị phân tâm bởi một tin tức vừa nhận được cách đây không lâu.
Hàn Nhã Kỳ, vị hôn thê trên danh nghĩa mà gia đình anh đã sắp đặt từ khi cả hai còn nhỏ, sau tám năm du học và làm việc tại nước ngoài, cuối cùng cũng đã trở về nước.
Tiêu Việt Thanh nhớ lại, năm anh hai mươi tuổi, cha của anh — Tiêu lão gia, cùng cha của Nhã Kỳ — một đối tác kinh doanh thân thiết đã hợp tác với Tiêu Thị suốt nhiều thập kỷ, đã quyết định sắp đặt hôn ước giữa hai người con để củng cố thêm mối quan hệ liên minh kinh doanh giữa hai gia tộc. Khi ấy, Nhã Kỳ mới chỉ mười tám tuổi, chuẩn bị lên đường du học, còn anh, dù không hài lòng với việc hôn nhân bị sắp đặt như một món hàng trao đổi, nhưng vì tôn trọng quyết định của cha, cũng đành chấp nhận.
Nhưng có một bí mật mà Tiêu Việt Thanh chưa từng tiết lộ cho bất kỳ ai, kể cả cha mình — anh đã âm thầm để ý, thậm chí có cảm tình đặc biệt với Nhã Kỳ từ khi cô còn là một thiếu nữ mười sáu tuổi, thường xuyên đến thăm nhà anh cùng cha mình trong những buổi họp mặt gia đình hai bên. Nhưng vì tính cách kiêu ngạo, sĩ diện cùng nỗi sợ hãi mơ hồ về việc bị từ chối, anh chưa bao giờ dám bày tỏ tình cảm thật sự của mình, chỉ luôn giữ một khoảng cách lạnh lùng, xa cách mỗi khi đối diện với cô.
"Chủ tịch, cô Hàn Nhã Kỳ đã đáp máy bay về nước sáng nay, hiện đang ở tại biệt thự của gia đình mình." Trợ lý riêng của anh — Đỗ Minh Hạo, báo cáo, không giấu được sự tò mò trước phản ứng khác thường của sếp mình khi nghe được tin tức này.
"Tôi biết rồi." Tiêu Việt Thanh đáp, giọng điệu vẫn giữ vẻ lạnh lùng thường thấy, nhưng trong lòng anh lại đang cuộn trào biết bao cảm xúc phức tạp mà anh đã cố gắng kìm nén suốt tám năm dài đằng đẵng.
Anh nhớ lại lần cuối cùng gặp Nhã Kỳ trước khi cô lên đường du học — một buổi tối mưa gió, khi anh đến tiễn cô tại sân bay theo lời dặn dò của cha, nhưng vì tính cách lạnh lùng, khó gần vốn có, anh chỉ nói được vài câu xã giao ngắn ngủi, không hề bày tỏ được bất kỳ tình cảm chân thành nào, khiến Nhã Kỳ, người khi đó vẫn còn ngây thơ, trong sáng, có phần thất vọng, buồn bã khi rời đi.
"Tại sao anh lại lạnh lùng với em như vậy? Chẳng lẽ anh hoàn toàn không có chút tình cảm nào với cuộc hôn ước này sao?" Nhã Kỳ đã từng hỏi anh trong buổi tiễn biệt đó, ánh mắt đầy sự tổn thương, thất vọng.
Khi đó, Tiêu Việt Thanh chỉ đáp lại bằng một câu nói lạnh lùng: "Hôn ước này chỉ là sự sắp đặt vì lợi ích kinh doanh giữa hai gia đình, không cần phải quá coi trọng tình cảm cá nhân."
Câu nói ấy, giờ đây khi nhớ lại, khiến Tiêu Việt Thanh không khỏi cảm thấy hối hận sâu sắc. Anh biết, chính sự kiêu ngạo, sĩ diện của bản thân đã khiến Nhã Kỳ hiểu lầm về tình cảm thật sự của anh, khiến cô quyết định tập trung hoàn toàn vào việc học tập, sự nghiệp nơi đất khách quê người suốt tám năm qua, gần như cắt đứt mọi liên lạc với anh ngoại trừ những lần liên hệ công việc cần thiết giữa hai gia đình.
"Chủ tịch có muốn con sắp xếp một cuộc gặp gỡ với cô Hàn không?" Đỗ Minh Hạo hỏi, nhận thấy sự trầm tư khác thường của sếp mình.
Tiêu Việt Thanh trầm ngâm một lúc, trong lòng đấu tranh dữ dội giữa việc nên chủ động liên hệ ngay lập tức hay tiếp tục giữ khoảng cách như tám năm qua. Cuối cùng, quyết tâm không muốn để lỡ thêm bất kỳ cơ hội nào nữa, anh quyết định: "Sắp xếp một buổi gặp mặt chính thức giữa hai gia đình trong tuần này, tôi muốn đích thân gặp lại Nhã Kỳ."
Ngay tối hôm đó, Tiêu Việt Thanh nhận được điện thoại từ cha mình, thông báo về việc gia đình họ Hàn đang gặp phải một số khó khăn tài chính nghiêm trọng do một khoản đầu tư thất bại lớn, cần đến sự hỗ trợ từ phía Tiêu Thị để có thể vượt qua giai đoạn khủng hoảng này.
"Con à, ta nghĩ, đây chính là thời điểm thích hợp để chính thức tiến hành hôn lễ giữa con và Nhã Kỳ, vừa có thể củng cố thêm mối quan hệ hợp tác giữa hai gia tộc, vừa giúp đỡ được gia đình họ Hàn vượt qua khó khăn." Tiêu lão gia đề xuất, giọng điệu đầy sự nghiêm túc, thực dụng đặc trưng của một doanh nhân từng trải.
Tiêu Việt Thanh nghe vậy, trong lòng không khỏi cảm thấy phức tạp. Một mặt, anh vui mừng vì cuối cùng cũng có cơ hội chính thức tiến đến hôn nhân với người mình đã âm thầm yêu thương suốt nhiều năm qua, nhưng mặt khác, anh cũng lo lắng rằng, nếu Nhã Kỳ biết được hôn lễ này một phần xuất phát từ việc giúp đỡ gia đình cô vượt qua khó khăn tài chính, liệu cô có cảm thấy bị ép buộc, không thoải mái hay không.
"Cha, con sẽ tự mình đến gặp Nhã Kỳ để trao đổi trực tiếp về vấn đề này, không muốn để cô ấy cảm thấy như đang bị sắp đặt, ép buộc." Anh nói, thể hiện rõ sự quan tâm, tôn trọng dành cho cảm xúc của người mình yêu thương.
Sáng hôm sau, Tiêu Việt Thanh đích thân lái xe đến biệt thự của gia đình họ Hàn, trong lòng vừa hồi hộp, mong đợi, vừa lo lắng về cuộc gặp gỡ đầu tiên sau tám năm xa cách này. Anh không biết, Nhã Kỳ giờ đây đã thay đổi như thế nào, liệu cô có còn giữ những cảm xúc tổn thương từ tám năm trước hay không, và quan trọng nhất, liệu cô có còn chút tình cảm nào dành cho anh hay không.
Khi cánh cửa biệt thự mở ra, và Nhã Kỳ xuất hiện trước mắt anh — không còn là cô thiếu nữ mười tám tuổi ngây thơ, trong sáng như tám năm trước, mà là một người phụ nữ trưởng thành, độc lập, toát lên khí chất tự tin, sắc sảo của một chuyên gia thành đạt trong lĩnh vực kiến trúc, Tiêu Việt Thanh cảm thấy trái tim mình như ngừng đập trong giây lát.
"Tiêu Việt Thanh, lâu rồi không gặp." Nhã Kỳ nói, giọng điệu lịch sự nhưng có phần xa cách, ánh mắt không giấu được sự dè dặt, cảnh giác khi đối diện với người đàn ông mà cô đã từng bị tổn thương sâu sắc.
"Nhã Kỳ, em về nước lâu chưa?" Tiêu Việt Thanh hỏi, cố gắng giữ giọng điệu bình thản nhất có thể, dù trong lòng đang cuộn trào biết bao cảm xúc mãnh liệt.
"Mới về sáng hôm qua thôi. Anh đến đây có việc gì?" Nhã Kỳ hỏi thẳng, không có ý định vòng vo, thể hiện rõ sự trưởng thành, quyết đoán mà cô đã tích lũy được qua tám năm sống độc lập nơi đất khách.
Tiêu Việt Thanh hít một hơi thật sâu, chuẩn bị tinh thần cho cuộc trò chuyện quan trọng sắp tới, quyết tâm lần này sẽ không để bản thân tiếp tục mắc phải sai lầm như tám năm trước, không để sự kiêu ngạo, sĩ diện ngăn cản anh bày tỏ tình cảm chân thành của mình.
Trước khi bước vào cuộc trò chuyện quan trọng ấy, hãy để tôi kể thêm về những gì Tiêu Việt Thanh đã trải qua trong suốt tám năm xa cách Nhã Kỳ. Sau ngày cô lên đường du học, anh đã dồn toàn bộ tâm sức vào công việc, từng bước khẳng định vị thế của mình trong tập đoàn gia đình, trở thành một trong những doanh nhân trẻ tuổi được kính nể nhất trong giới kinh doanh. Nhưng đằng sau vẻ ngoài thành đạt, quyền lực ấy, trái tim anh vẫn luôn dành một góc riêng cho hình bóng cô gái mà anh đã để lỡ mất cơ hội bày tỏ tình cảm.
Trong suốt thời gian đó, không ít lần gia đình anh đã giới thiệu cho anh những tiểu thư danh giá khác, xuất thân từ những gia tộc quyền quý không kém, nhưng Tiêu Việt Thanh đều một mực từ chối, viện đủ mọi lý do để tránh né những cuộc hẹn hò được sắp đặt này, khiến không ít người trong gia tộc không khỏi thắc mắc, lo lắng về việc liệu anh có ý định lập gia đình hay không.
"Con trai, con đã ba mươi hai tuổi rồi, không thể cứ mãi tập trung vào công việc mà quên đi chuyện hôn nhân đại sự được. Cha mẹ chỉ mong con có thể tìm được hạnh phúc của riêng mình." Mẹ của Tiêu Việt Thanh từng nói với anh trong một bữa cơm gia đình, giọng điệu đầy sự lo lắng của một người mẹ.
"Con biết, mẹ đừng lo lắng quá, con sẽ tự tìm được người phù hợp với mình." Tiêu Việt Thanh đáp, không hề tiết lộ về những cảm xúc thầm kín mà anh vẫn luôn dành cho Nhã Kỳ, sợ rằng nếu nói ra, gia đình sẽ can thiệp theo cách có thể khiến mọi chuyện trở nên phức tạp hơn.
Trong nhiều đêm mất ngủ, Tiêu Việt Thanh vẫn thường tự hỏi, liệu quyết định giữ im lặng, không chủ động liên lạc với Nhã Kỳ trong suốt tám năm qua có phải là một sai lầm nghiêm trọng khác hay không. Anh đã theo dõi từ xa những thành tựu mà cô đạt được trong sự nghiệp thông qua những bài báo, thông tin mà anh âm thầm tìm hiểu, trong lòng vừa tự hào vừa tiếc nuối vì không thể ở bên cạnh chia sẻ, chứng kiến sự trưởng thành của cô.
"Nếu như, ngay từ đầu ta đã đủ can đảm bày tỏ tình cảm thật sự, có lẽ mọi chuyện đã khác đi rất nhiều." Anh từng tự trách bản thân trong những khoảnh khắc cô đơn, khi ngồi một mình trong căn biệt thự rộng lớn nhưng trống trải, thiếu vắng hơi ấm của một mái ấm gia đình thực sự.
Giờ đây, khi cơ hội một lần nữa xuất hiện trước mắt, Tiêu Việt Thanh quyết tâm sẽ không để bản thân tiếp tục chìm đắm trong sự hối tiếc, mà phải hành động ngay lập tức, dùng toàn bộ sự chân thành để chứng minh cho Nhã Kỳ thấy, tình cảm anh dành cho cô chưa từng phai nhạt theo năm tháng.
Trên đường lái xe đến biệt thự nhà họ Hàn, Tiêu Việt Thanh dừng lại ở một cửa hàng hoa quen thuộc, nơi anh nhớ rằng Nhã Kỳ từng rất thích hoa mộc lan trắng khi còn nhỏ. Anh đứng trước quầy hoa, ngập ngừng một lúc lâu, tự hỏi liệu hành động này có phần quá vội vàng, sốt sắng hay không, nhưng cuối cùng vẫn quyết định mua một bó hoa nhỏ, đơn giản nhưng đầy ý nghĩa, như một cử chỉ đầu tiên để thể hiện sự chân thành của mình.
"Cho tôi một bó hoa mộc lan trắng." Anh nói với người bán hàng, giọng điệu có phần ngập ngừng hiếm hoi so với vẻ tự tin, quyết đoán mà anh vẫn luôn thể hiện trong công việc.
Người bán hàng, nhận ra sự khác lạ trong thái độ của vị khách quen thuộc — người vốn nổi tiếng lạnh lùng, ít khi mua hoa cho bất kỳ ai, không khỏi tò mò hỏi: "Chắc là dành tặng cho một người đặc biệt lắm phải không ạ?"
"Đúng vậy, một người rất đặc biệt." Tiêu Việt Thanh đáp, khóe miệng khẽ cong lên một nụ cười hiếm hoi khi nghĩ đến việc sắp được gặp lại Nhã Kỳ sau tám năm xa cách.
Trên đường đi, anh liên tục ôn lại trong đầu những gì mình sẽ nói, cố gắng chuẩn bị tinh thần cho mọi tình huống có thể xảy ra, từ việc Nhã Kỳ có thể tức giận, từ chối thẳng thừng, đến việc cô có thể hoàn toàn thờ ơ, lãnh đạm trước những gì anh muốn bày tỏ. Dù kết quả có ra sao, anh cũng đã quyết tâm, lần này sẽ không để bản thân rút lui, né tránh như tám năm trước nữa.
Khi xe dừng trước cổng biệt thự nhà họ Hàn, Tiêu Việt Thanh ngồi trong xe thêm vài phút, hít thở sâu để trấn tĩnh lại tinh thần trước khi bước xuống, tay vẫn cầm chặt bó hoa mộc lan trắng như một biểu tượng cho sự chân thành mà anh muốn truyền tải.
"Đã đến lúc rồi." Anh tự nhủ, bước xuống xe với những bước chân chắc chắn, quyết đoán, hướng thẳng về phía cánh cổng lớn của biệt thự, nơi cuộc gặp gỡ định mệnh sắp diễn ra sẽ quyết định phần lớn tương lai tình cảm của anh trong những năm tháng tiếp theo.