Hàn Nhã Kỳ đứng trước cửa nhà, nhìn người đàn ông trước mặt — Tiêu Việt Thanh, người đã từng khiến trái tim non nớt của cô tổn thương sâu sắc tám năm về trước, trong lòng không khỏi dâng lên những cảm xúc phức tạp, đan xen giữa sự cảnh giác, tự ái và một chút gì đó khó lý giải mà cô không muốn thừa nhận.
Tám năm qua, cô đã nỗ lực không ngừng nghỉ để xây dựng sự nghiệp của riêng mình trong lĩnh vực kiến trúc, trở thành một trong những kiến trúc sư trẻ tài năng được đánh giá cao tại các công ty thiết kế danh tiếng ở nước ngoài. Cô đã cố gắng gạt bỏ hoàn toàn những cảm xúc, kỷ niệm liên quan đến Tiêu Việt Thanh, tập trung toàn bộ tâm sức vào việc học tập, phát triển bản thân, nhưng giờ đây, khi đối diện trực tiếp với anh sau ngần ấy năm, cô nhận ra, những vết thương lòng cũ vẫn chưa hoàn toàn lành lặn.
"Anh muốn nói chuyện, mời vào nhà." Cô nói, cố gắng giữ thái độ lịch sự, chuyên nghiệp, dẫn Tiêu Việt Thanh vào phòng khách của biệt thự.
Khi cả hai ngồi xuống, không khí giữa họ trở nên căng thẳng, gượng gạo, hoàn toàn khác biệt so với sự thân thiết, gần gũi mà họ từng có khi còn là những đứa trẻ thường xuyên chơi đùa cùng nhau trong những buổi họp mặt gia đình.
"Nhã Kỳ, có lẽ em đã biết về tình hình khó khăn hiện tại của công ty gia đình mình." Tiêu Việt Thanh mở lời, giọng điệu thận trọng, không muốn khiến cô cảm thấy bị áp lực ngay từ đầu.
"Tôi có nghe qua." Nhã Kỳ đáp, ánh mắt thoáng qua sự lo lắng khi nghĩ đến những khó khăn mà gia đình mình đang phải đối mặt, nhưng cũng nhanh chóng lấy lại được vẻ điềm tĩnh cần thiết.
"Cha tôi có đề xuất, việc chúng ta chính thức tiến hành hôn lễ có thể giúp củng cố thêm mối quan hệ hợp tác giữa hai gia tộc, đồng thời cũng tạo điều kiện thuận lợi hơn để Tiêu Thị có thể hỗ trợ gia đình em vượt qua giai đoạn khó khăn này." Tiêu Việt Thanh nói, cố gắng trình bày vấn đề một cách khách quan, thẳng thắn nhất có thể.
Nghe được điều này, Nhã Kỳ không khỏi cảm thấy một sự tức giận, tổn thương dâng trào trong lòng. Cô đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Tiêu Việt Thanh: "Vậy ra, hôn lễ này chỉ đơn thuần là một thương vụ trao đổi lợi ích, giống hệt như những gì đã xảy ra tám năm trước sao? Tôi tưởng, ít nhất anh cũng nên hỏi ý kiến tôi trước khi đưa ra những quyết định liên quan đến cuộc đời tôi như vậy."
"Không, em hiểu lầm rồi." Tiêu Việt Thanh vội vàng đứng dậy, cố gắng giải thích, trong lòng dâng lên sự lo lắng khi thấy tình huống đang diễn biến theo chiều hướng không mong muốn. "Tôi đến đây không phải để ép buộc em phải kết hôn vì lợi ích kinh doanh, mà là để hỏi ý kiến em trước, xem em có thực sự đồng ý với quyết định này hay không."
"Vậy nếu tôi từ chối thì sao? Gia đình tôi sẽ không nhận được sự hỗ trợ từ Tiêu Thị nữa sao?" Nhã Kỳ hỏi, giọng điệu vẫn còn nhiều sự phòng thủ, cảnh giác.
"Không, dù em có đồng ý hay không, tôi vẫn sẽ thuyết phục cha tôi hỗ trợ gia đình em, vì đây là mối quan hệ đối tác lâu năm giữa hai gia tộc, không nên gắn liền với chuyện hôn nhân cá nhân của chúng ta." Tiêu Việt Thanh khẳng định, ánh mắt kiên định thể hiện rõ sự chân thành trong lời nói.
Câu trả lời này khiến Nhã Kỳ có chút bất ngờ, không hoàn toàn khớp với những gì cô dự đoán ban đầu về động cơ của Tiêu Việt Thanh. Cô ngồi xuống trở lại, ánh mắt vẫn còn nhiều nghi hoặc nhưng đã bớt phần gay gắt hơn.
"Vậy tại sao anh lại đến đây đề xuất chuyện hôn nhân này?" Cô hỏi, thực sự tò mò về động cơ thật sự đằng sau quyết định của anh.
Tiêu Việt Thanh trầm ngâm một lúc, đấu tranh trong lòng giữa việc có nên bày tỏ tình cảm thật sự của mình hay không. Cuối cùng, quyết tâm không muốn tiếp tục mắc phải sai lầm như tám năm trước, anh quyết định thành thật: "Vì tôi muốn cưới em, không phải vì lợi ích kinh doanh, mà vì tôi thực sự có tình cảm với em, đã có từ rất lâu rồi, chỉ là tôi chưa từng đủ can đảm để bày tỏ."
Lời thú nhận bất ngờ này khiến Nhã Kỳ không khỏi sững sờ, trong lòng dấy lên một cảm xúc phức tạp khó tả. Cô nhớ lại câu nói lạnh lùng của Tiêu Việt Thanh tám năm trước, về việc hôn ước "chỉ là sự sắp đặt vì lợi ích kinh doanh", và giờ đây, khi nghe được lời thú nhận hoàn toàn trái ngược này, cô không biết nên tin tưởng vào điều gì.
"Tại sao tôi phải tin lời anh? Tám năm trước, chính anh đã nói rõ ràng rằng không cần phải coi trọng tình cảm cá nhân trong hôn ước này." Nhã Kỳ phản bác, giọng điệu vẫn còn nhiều sự tổn thương chưa nguôi ngoai.
"Tôi biết, đó là sai lầm lớn nhất mà tôi từng mắc phải. Khi đó, tôi còn quá trẻ, quá kiêu ngạo, sợ hãi việc bày tỏ tình cảm thật sự sẽ khiến bản thân trở nên yếu đuối trước mặt em. Tôi đã dùng sự lạnh lùng để che giấu những cảm xúc thật sự, và điều đó đã khiến em bị tổn thương, khiến chúng ta xa cách nhau suốt tám năm qua. Tôi thực sự xin lỗi vì điều đó." Tiêu Việt Thanh nói, giọng điệu chân thành, tha thiết chưa từng có, thể hiện rõ sự hối hận sâu sắc.
Nhã Kỳ lắng nghe, trong lòng không khỏi cảm động trước sự chân thành hiếm hoi này từ người đàn ông vốn luôn giữ vẻ lạnh lùng, khép kín. Nhưng cô cũng hiểu rằng, sau tám năm xa cách, những tổn thương, nghi ngại trong lòng cô không thể nào biến mất chỉ sau một cuộc trò chuyện ngắn ngủi như vậy.
"Tôi cần thời gian để suy nghĩ về tất cả những điều này." Cô nói, giọng điệu đã dịu đi phần nào nhưng vẫn giữ sự thận trọng cần thiết.
"Tôi hiểu, và tôi sẵn sàng chờ đợi, chứng minh cho em thấy sự chân thành của mình." Tiêu Việt Thanh đáp, ánh mắt kiên định không hề dao động trước quyết định thận trọng này của Nhã Kỳ.
Sau khi Tiêu Việt Thanh rời đi, Nhã Kỳ ngồi một mình trong phòng khách, tâm trí vẫn còn ngổn ngang những cảm xúc phức tạp vừa trải qua. Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khu vườn quen thuộc mà cô đã lớn lên, nơi lưu giữ biết bao kỷ niệm từ thời thơ ấu, trong đó không ít lần có sự xuất hiện của Tiêu Việt Thanh.
Cô nhớ lại, những năm tháng còn nhỏ, trước khi hôn ước được chính thức công bố, cả hai từng có mối quan hệ khá thân thiết, thường xuyên cùng nhau chơi đùa trong những buổi họp mặt gia đình. Khi đó, Tiêu Việt Thanh, dù đã có phần trầm tính, ít nói hơn so với những đứa trẻ cùng trang lứa, nhưng vẫn luôn dành sự quan tâm đặc biệt cho cô, thường xuyên nhường nhịn, bảo vệ cô trước những trò nghịch ngợm của những đứa trẻ khác.
"Không ngờ, sau ngần ấy năm, anh ấy vẫn còn nhớ rõ như vậy về những gì đã xảy ra." Cô thầm nghĩ, trong lòng dấy lên một cảm giác phức tạp, vừa cảm động trước sự chân thành mà Tiêu Việt Thanh vừa thể hiện, vừa hoài nghi về việc liệu mình có nên mở lòng tin tưởng trở lại hay không.
Cô gọi điện cho người bạn thân nhất của mình từ thời đại học — Trần Mỹ Linh, người đã cùng cô trải qua không ít khó khăn trong những năm tháng du học xa nhà, để tâm sự về cuộc gặp gỡ vừa xảy ra.
"Cậu nói xem, tớ có nên tin tưởng vào những gì anh ấy vừa nói không? Sau tám năm, mọi thứ đã thay đổi quá nhiều rồi." Nhã Kỳ hỏi, giọng điệu đầy sự băn khoăn.
"Tớ nghĩ, cậu nên cho cả hai người thêm thời gian để tìm hiểu lại nhau. Nếu tình cảm của anh ấy thực sự chân thành, thời gian sẽ chứng minh được điều đó. Nhưng nếu cậu cứ mãi giữ khoảng cách, sợ hãi vì những tổn thương trong quá khứ, có lẽ cậu sẽ bỏ lỡ mất cơ hội tìm được hạnh phúc thực sự." Mỹ Linh khuyên nhủ, giọng điệu chân thành, thấu hiểu.
Lời khuyên này khiến Nhã Kỳ không khỏi suy nghĩ sâu sắc hơn về quyết định của mình. Cô nhận ra, dù trong lòng vẫn còn nhiều nghi ngại, nhưng cô cũng không thể phủ nhận rằng, những cảm xúc mà mình từng dành cho Tiêu Việt Thanh khi còn nhỏ vẫn chưa hoàn toàn biến mất, chỉ là bị chôn giấu sâu trong lòng suốt tám năm qua.
Tối hôm đó, khi nằm trên giường, Nhã Kỳ lấy ra một cuốn nhật ký cũ mà cô vẫn giữ từ thời niên thiếu, lật giở đến những trang viết về những kỷ niệm đẹp đẽ với Tiêu Việt Thanh trước khi mọi chuyện trở nên xa cách. Đọc lại những dòng chữ ngây thơ, trong sáng của tuổi trẻ, cô không khỏi mỉm cười, nhận ra rằng, có lẽ, mình cũng nên cho bản thân một cơ hội để khám phá lại tình cảm này, thay vì tiếp tục sống trong sự phòng thủ, cảnh giác.
Sáng hôm sau, khi Nhã Kỳ xuống nhà ăn sáng, cô gặp cha mình đang ngồi đọc báo tại bàn ăn, gương mặt ông thoáng chút lo lắng khi nghĩ về tình hình tài chính khó khăn mà công ty gia đình đang phải đối mặt.
"Cha, con muốn hỏi, tình hình công ty hiện tại nghiêm trọng đến mức nào vậy?" Cô hỏi, ngồi xuống cạnh cha, ánh mắt đầy sự quan tâm.
Cha của Nhã Kỳ thở dài, kể lại chi tiết hơn về khoản đầu tư thất bại đã khiến công ty rơi vào tình trạng khó khăn nghiêm trọng, có nguy cơ phải sa thải hàng loạt nhân viên nếu không tìm được nguồn vốn hỗ trợ kịp thời trong thời gian tới.
"Cha không muốn con phải cảm thấy áp lực vì chuyện này, quyết định về hôn nhân của con nên xuất phát từ tình cảm thật sự, không phải vì gánh nặng trách nhiệm với gia đình." Ông nói, ánh mắt đầy sự yêu thương, không muốn con gái mình phải chịu đựng bất kỳ áp lực không đáng có nào.
"Con hiểu, cha đừng lo lắng. Con sẽ tự mình suy nghĩ thấu đáo về quyết định này, không để bất kỳ yếu tố nào ngoài tình cảm chân thật chi phối." Nhã Kỳ đáp, trong lòng thầm cảm kích trước sự tôn trọng, thấu hiểu mà cha mình luôn dành cho những quyết định cá nhân của cô.
Trong những ngày tiếp theo, Nhã Kỳ dành thời gian suy ngẫm kỹ lưỡng hơn về mối quan hệ với Tiêu Việt Thanh, cân nhắc giữa những tổn thương trong quá khứ và những dấu hiệu chân thành mà anh đã thể hiện trong cuộc gặp gỡ vừa qua. Cô quyết định, sẽ cho cả hai một cơ hội để tìm hiểu lại nhau một cách từ từ, không vội vàng, cũng không hoàn toàn khép kín cánh cửa trái tim mình.