Trong lúc mối quan hệ giữa Tiêu Việt Thanh và Nhã Kỳ đang dần dần phát triển tích cực, một biến cố bất ngờ đã xảy ra, khiến anh không khỏi lo lắng, bất an. Người đàn ông mà Nhã Kỳ từng nhắc đến trong cuộc trò chuyện trước đó — Alexander, một kiến trúc sư người nước ngoài mà cô từng có mối quan hệ tình cảm nghiêm túc trước khi trở về nước, bất ngờ xuất hiện tại thành phố, với lý do công việc nhưng thực chất là để tìm cách nối lại mối quan hệ cũ với Nhã Kỳ.
Tiêu Việt Thanh nhận được tin tức này từ Đỗ Minh Hạo, người đã âm thầm theo dõi tình hình để đảm bảo an toàn cho Nhã Kỳ theo yêu cầu của anh trước đó.
"Chủ tịch, người đàn ông tên Alexander đã đặt lịch hẹn gặp cô Hàn tại một nhà hàng sang trọng tối nay, có vẻ như đây không đơn thuần chỉ là cuộc gặp gỡ công việc thông thường." Đỗ Minh Hạo báo cáo, giọng điệu thận trọng khi nhận thấy phản ứng căng thẳng của sếp mình.
Tiêu Việt Thanh cảm thấy trong lòng như có lửa đốt, một cơn ghen tuông, lo lắng mãnh liệt trào dâng khi nghĩ đến khả năng Nhã Kỳ có thể quay trở lại với người tình cũ, đặc biệt là khi mối quan hệ giữa anh và cô vẫn còn đang trong giai đoạn mong manh, chưa thực sự vững chắc.
"Tôi cần phải làm gì đó." Anh tự nhủ, trong lòng đấu tranh giữa việc nên tôn trọng quyền tự do lựa chọn của Nhã Kỳ hay chủ động can thiệp để bảo vệ mối quan hệ mà anh đã dày công vun đắp.
Cuối cùng, Tiêu Việt Thanh quyết định không can thiệp trực tiếp, mà thay vào đó, anh chọn cách chủ động liên hệ với Nhã Kỳ, bày tỏ sự quan tâm một cách tinh tế mà không tạo áp lực hay tỏ ra kiểm soát quá mức.
"Tối nay em có kế hoạch gì không? Nếu rảnh, tôi muốn mời em đi ăn tối." Anh nhắn tin cho Nhã Kỳ, cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên nhất có thể.
"Xin lỗi, tối nay tôi có hẹn gặp một người bạn cũ để bàn về công việc." Nhã Kỳ đáp, không hề biết rằng Tiêu Việt Thanh đã nắm được thông tin về cuộc gặp gỡ này từ trước.
Đêm đó, dù đã cố gắng kiềm chế bản thân, Tiêu Việt Thanh vẫn không thể nào yên tâm, cuối cùng quyết định đích thân đến nhà hàng nơi Nhã Kỳ đang gặp gỡ Alexander, với lý do tình cờ có buổi hẹn công việc gần đó, nhưng thực chất là để có thể quan sát, đảm bảo an toàn cho người mình yêu thương từ xa.
Khi nhìn thấy Alexander — một người đàn ông cao lớn, điển trai, phong thái lịch lãm, đang trò chuyện thân mật cùng Nhã Kỳ, ánh mắt anh ta không giấu diếm sự si mê, ngưỡng mộ dành cho cô, Tiêu Việt Thanh cảm thấy trong lòng như bị bóp nghẹt bởi cơn ghen tuông mãnh liệt.
"Nhã Kỳ, anh thực sự rất nhớ em kể từ khi em rời đi. Anh đến đây lần này, một phần vì công việc, nhưng phần lớn là muốn tìm em, xem liệu chúng ta có còn cơ hội nào để nối lại mối quan hệ trước đây không." Alexander nói, giọng điệu tha thiết, chân thành.
Nhã Kỳ, dù có chút bất ngờ trước sự thẳng thắn này, nhưng cũng nhẹ nhàng từ chối: "Alexander, tôi rất trân trọng những kỷ niệm chúng ta từng có, nhưng hiện tại, trái tim tôi đã có người khác chiếm giữ rồi."
Câu trả lời này, dù Tiêu Việt Thanh không thể nghe được trực tiếp do khoảng cách, nhưng qua biểu cảm gương mặt của cả hai người, anh cũng phần nào đoán được diễn biến của cuộc trò chuyện, trong lòng không khỏi cảm thấy nhẹ nhõm xen lẫn hy vọng.
Sau khi Alexander rời khỏi nhà hàng với vẻ mặt thất vọng, Nhã Kỳ ngồi lại một mình, trong lòng suy nghĩ về những gì vừa xảy ra. Cô biết, câu trả lời mà mình vừa đưa ra cho Alexander chính là minh chứng rõ ràng nhất cho việc, trái tim cô giờ đây đã hoàn toàn thuộc về Tiêu Việt Thanh, dù cô vẫn chưa chính thức thừa nhận điều này với chính bản thân mình.
Khi Nhã Kỳ chuẩn bị rời khỏi nhà hàng, cô tình cờ nhìn thấy Tiêu Việt Thanh đang ngồi tại một góc khuất, ánh mắt anh vội vàng né tránh khi bị phát hiện, khiến cô không khỏi bật cười trước sự vụng về hiếm hoi này của người đàn ông vốn luôn tự tin, bản lĩnh.
"Anh đang theo dõi tôi à?" Cô hỏi, tiến đến gần bàn của Tiêu Việt Thanh, giọng điệu vừa trách móc vừa có chút trêu chọc.
Tiêu Việt Thanh, bị bắt gặp đang "rình rập" một cách không mấy tinh tế, không khỏi cảm thấy có chút ngượng ngùng hiếm có: "Tôi chỉ tình cờ có mặt ở đây thôi, không phải cố ý theo dõi em."
"Thật sao? Vậy tại sao anh lại ngồi ở góc khuất như vậy, còn liên tục liếc nhìn về phía bàn của tôi?" Nhã Kỳ tiếp tục truy vấn, ánh mắt tinh nghịch nhìn Tiêu Việt Thanh đang lúng túng tìm cách chống chế.
"Được rồi, tôi thừa nhận, tôi có chút lo lắng khi biết em gặp gỡ người cũ, nên đã đến đây để đảm bảo em an toàn." Anh cuối cùng cũng thừa nhận, giọng điệu có phần ngượng ngùng nhưng vẫn giữ được sự chân thành.
Nhã Kỳ nghe vậy, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp, hạnh phúc trước sự quan tâm, bảo vệ chân thành này, dù có phần vụng về, thái quá của Tiêu Việt Thanh. "Anh không cần phải lo lắng như vậy, tôi đã nói rõ với Alexander rằng trái tim tôi đã có người khác rồi."
Lời thú nhận này khiến Tiêu Việt Thanh không khỏi sững sờ trong giây lát, trước khi một niềm hạnh phúc tột độ tràn ngập trong lòng anh. "Người đó... là tôi sao?"
Nhã Kỳ mỉm cười, không trả lời trực tiếp nhưng ánh mắt dịu dàng, tràn đầy tình cảm đã nói lên tất cả những gì cần thiết, khiến Tiêu Việt Thanh không kìm được mà bước đến, nhẹ nhàng ôm lấy cô vào lòng, tận hưởng khoảnh khắc hạnh phúc mà anh đã chờ đợi suốt tám năm dài đằng đẵng.
Trong vòng tay ấm áp ấy, Tiêu Việt Thanh cảm nhận được một sự bình yên, mãn nguyện mà anh chưa từng trải nghiệm trong suốt cuộc đời mình, kể cả những thành công vang dội nhất trong sự nghiệp kinh doanh cũng không thể mang lại cảm giác hạnh phúc trọn vẹn như khoảnh khắc này.
"Cảm ơn em, vì đã cho tôi một cơ hội nữa để chứng minh tình cảm chân thành của mình." Anh thì thầm bên tai Nhã Kỳ, giọng điệu tràn đầy sự xúc động.
"Cảm ơn anh, vì đã không từ bỏ, kiên nhẫn chờ đợi tôi mở lòng trở lại." Nhã Kỳ đáp, tựa đầu vào ngực Tiêu Việt Thanh, lắng nghe nhịp tim đang đập nhanh của anh, một minh chứng rõ ràng cho sự chân thành trong cảm xúc mà anh dành cho cô.
Trên đường trở về nhà tối hôm đó, cả hai không nói nhiều, nhưng sự im lặng ấy lại chứa đựng một cảm giác ấm áp, an toàn mà không ngôn từ nào có thể diễn tả trọn vẹn được. Tiêu Việt Thanh nắm chặt tay Nhã Kỳ trong suốt hành trình, như thể sợ rằng, nếu buông lỏng dù chỉ một giây, cô sẽ lại biến mất khỏi cuộc đời anh một lần nữa.
Khi xe dừng trước nhà Nhã Kỳ, Tiêu Việt Thanh xuống xe, đích thân mở cửa cho cô, rồi đứng nhìn theo cho đến khi cô đã an toàn bước vào trong nhà. Trước khi rời đi, anh còn nhắn tin cho cô một lần nữa: "Cảm ơn em vì ngày hôm nay. Ngủ ngon, người tôi yêu thương."
Đọc được dòng tin nhắn ấy, Nhã Kỳ không khỏi mỉm cười hạnh phúc, cảm nhận rõ ràng rằng, trái tim mình đã hoàn toàn mở cửa trở lại để đón nhận tình yêu chân thành mà Tiêu Việt Thanh đã kiên trì vun đắp suốt thời gian qua, đánh dấu một bước ngoặt quan trọng trong hành trình tình cảm đầy thăng trầm của cả hai người.
Sáng hôm sau, khi Tiêu Việt Thanh đến văn phòng, tâm trạng của anh vui vẻ, phấn khởi khác hẳn thường lệ, khiến Đỗ Minh Hạo cùng các nhân viên khác không khỏi ngạc nhiên trước sự thay đổi tích cực này.
"Chủ tịch hôm nay có vẻ vui lắm, chắc là có tin vui gì đó phải không ạ?" Đỗ Minh Hạo hỏi, không giấu được sự tò mò.
"Đúng vậy, tin vui nhất trong suốt tám năm qua." Tiêu Việt Thanh đáp, khóe miệng vẫn còn giữ nụ cười hạnh phúc từ tối hôm trước, không giấu diếm niềm vui đang tràn ngập trong lòng.
Anh ngay lập tức bắt tay vào việc lên kế hoạch cho bước tiếp theo trong mối quan hệ — chuẩn bị một lời cầu hôn thật ý nghĩa, đáng nhớ để chính thức hóa mối quan hệ với Nhã Kỳ, không muốn để lỡ thêm bất kỳ khoảnh khắc nào nữa sau khi đã tìm lại được tình yêu đích thực của đời mình.
"Minh Hạo, tôi cần cậu giúp tôi lên kế hoạch cho một buổi cầu hôn thật đặc biệt. Tôi muốn đây phải là khoảnh khắc hoàn hảo nhất, xứng đáng với những gì Nhã Kỳ đã trải qua." Anh chỉ đạo, giọng điệu đầy sự nghiêm túc, quyết tâm.
Trong những ngày tiếp theo, Tiêu Việt Thanh dành nhiều tâm sức để chuẩn bị cho khoảnh khắc quan trọng này, từ việc lựa chọn địa điểm ý nghĩa — công viên trung tâm nơi lưu giữ nhiều kỷ niệm tuổi thơ của cả hai, đến việc tự tay thiết kế một chiếc nhẫn cầu hôn độc đáo, mang đậm dấu ấn cá nhân, thể hiện rõ sự tôn trọng, thấu hiểu sâu sắc mà anh dành cho Nhã Kỳ.