Hàn Nhã Kỳ, sau nhiều tuần chứng kiến sự kiên nhẫn, chân thành mà Tiêu Việt Thanh dành cho mình, bắt đầu cảm nhận được những rào cản, nghi ngại trong lòng dần dần được xóa bỏ. Cô nhận ra, người đàn ông trước mặt mình giờ đây đã hoàn toàn khác biệt so với chàng thanh niên kiêu ngạo, lạnh lùng mà cô từng biết tám năm trước.
Một buổi chiều cuối tuần, khi Nhã Kỳ đang tham gia một buổi triển lãm nghệ thuật tại một phòng trưng bày nổi tiếng trong thành phố, cô tình cờ gặp lại Tiêu Việt Thanh, người cũng đến đây vì công việc kinh doanh liên quan đến việc tài trợ cho sự kiện này.
"Không ngờ lại gặp em ở đây." Anh nói, ánh mắt tràn đầy sự vui mừng bất ngờ khi nhìn thấy cô.
"Tôi cũng không ngờ anh lại quan tâm đến nghệ thuật." Nhã Kỳ đáp, giọng điệu có phần trêu chọc, thể hiện sự thoải mái, gần gũi hơn nhiều so với những lần gặp gỡ trước đây.
"Tôi tài trợ cho sự kiện này thôi, nhưng thành thật mà nói, tôi cũng bắt đầu có hứng thú hơn với nghệ thuật, kiến trúc kể từ khi biết em theo đuổi lĩnh vực này." Tiêu Việt Thanh thú nhận, khóe miệng khẽ cong lên một nụ cười hiếm hoi.
Hai người cùng nhau dạo bước qua các gian trưng bày, Nhã Kỳ nhiệt tình giải thích về ý nghĩa, kỹ thuật đằng sau từng tác phẩm nghệ thuật, kiến trúc được trưng bày, trong khi Tiêu Việt Thanh chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng đặt ra những câu hỏi thể hiện sự quan tâm chân thành, không hề giả tạo.
"Em thực sự rất đam mê với công việc này." Anh nhận xét, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ khi nhìn thấy đôi mắt Nhã Kỳ sáng lên đầy nhiệt huyết mỗi khi nói về những dự án kiến trúc mà cô tâm đắc.
"Đây là ước mơ mà tôi đã theo đuổi từ nhỏ, việc được tự tay thiết kế nên những công trình có ý nghĩa, mang lại giá trị cho cộng đồng luôn khiến tôi cảm thấy hạnh phúc, mãn nguyện." Nhã Kỳ chia sẻ, ánh mắt tràn đầy sự chân thành.
Trong không khí ấm áp, thoải mái của buổi triển lãm, Nhã Kỳ bất chợt nhớ lại những kỷ niệm đẹp đẽ từ thời thơ ấu, khi cô cùng Tiêu Việt Thanh còn thường xuyên chơi đùa, trò chuyện vui vẻ trong những buổi họp mặt gia đình, trước khi mọi thứ trở nên xa cách, lạnh nhạt sau khi hôn ước được chính thức công bố.
"Anh còn nhớ, hồi nhỏ chúng ta từng cùng nhau xây những tòa lâu đài bằng cát trên bãi biển không?" Cô hỏi, giọng điệu hoài niệm.
"Đương nhiên là nhớ chứ, khi đó em luôn muốn thiết kế những tòa lâu đài phức tạp, cầu kỳ nhất, dù cuối cùng chúng luôn bị sóng biển cuốn trôi." Tiêu Việt Thanh đáp, bật cười nhẹ trước ký ức đáng yêu này.
"Có lẽ, đó chính là khởi nguồn cho niềm đam mê kiến trúc của tôi sau này." Nhã Kỳ nói, nụ cười ấm áp nở trên môi khi nhớ lại những kỷ niệm tuổi thơ đẹp đẽ.
Cuộc trò chuyện chân thành, ấm áp này đã giúp cả hai người xích lại gần nhau hơn, dần dần khôi phục lại sự thân thiết, gắn bó mà họ từng có trước khi bị những hiểu lầm, tổn thương trong quá khứ chia cắt.
Sau buổi triển lãm, Tiêu Việt Thanh ngỏ ý mời Nhã Kỳ cùng dùng bữa tối, và lần này, cô không còn từ chối như những lần trước, mà vui vẻ nhận lời, thể hiện rõ sự thay đổi tích cực trong thái độ của cô dành cho anh.
Trong bữa tối ấm cúng tại một nhà hàng yên tĩnh, hai người tiếp tục chia sẻ về những trải nghiệm, khó khăn mà mỗi người đã trải qua trong suốt tám năm xa cách. Nhã Kỳ kể về những năm tháng vất vả nhưng đầy ý nghĩa khi phải tự lập nơi đất khách, về những dự án đầu tiên mà cô đã tham gia thực hiện, về cả những thất bại, bài học quý giá mà cô đã học được trên con đường sự nghiệp.
"Có những lúc tôi cảm thấy vô cùng cô đơn, đặc biệt là vào những dịp lễ tết, khi mọi người xung quanh đều quây quần bên gia đình, còn tôi chỉ có một mình nơi đất khách." Nhã Kỳ chia sẻ, giọng điệu thoáng chút buồn bã khi nhớ lại những khoảnh khắc khó khăn ấy.
Tiêu Việt Thanh lắng nghe, trong lòng không khỏi cảm thấy xót xa, tự trách bản thân vì đã không thể ở bên cạnh, hỗ trợ cô trong những thời điểm khó khăn đó do sự xa cách mà chính anh đã vô tình tạo ra tám năm trước.
"Tôi xin lỗi vì đã không thể ở bên cạnh em trong những lúc khó khăn ấy." Anh nói, ánh mắt tràn đầy sự áy náy, hối hận chân thành.
"Không sao, chính những khó khăn đó đã giúp tôi trưởng thành, mạnh mẽ hơn." Nhã Kỳ đáp, nụ cười nhẹ nhàng thể hiện sự lạc quan, kiên cường mà cô đã rèn luyện được.
Khi bữa tối kết thúc, Tiêu Việt Thanh đề nghị đưa Nhã Kỳ về nhà, và trên đường đi, không khí giữa hai người trở nên gần gũi, ấm áp hơn nhiều so với sự căng thẳng, xa cách ban đầu. Nhã Kỳ, ngồi trong xe cạnh Tiêu Việt Thanh, không khỏi cảm nhận được một sự an toàn, ấm áp lạ kỳ, một cảm giác mà cô đã lâu không còn trải nghiệm được kể từ khi rời xa quê hương.
Trong những tuần tiếp theo, Nhã Kỳ nhận thấy bản thân dần dần mong đợi những cuộc gặp gỡ cùng Tiêu Việt Thanh nhiều hơn, không còn cảm giác e dè, phòng thủ như những ngày đầu tái ngộ nữa. Cô bắt đầu chủ động chia sẻ nhiều hơn về công việc, cuộc sống hàng ngày của mình, đồng thời cũng dành thời gian tìm hiểu sâu hơn về những thay đổi trong con người, sự nghiệp của Tiêu Việt Thanh suốt tám năm qua.
"Anh đã phải trải qua những khó khăn gì trong việc điều hành tập đoàn khi còn quá trẻ như vậy?" Cô hỏi trong một buổi chiều, khi cả hai cùng nhau đi dạo bên bờ sông, tận hưởng không khí trong lành của buổi hoàng hôn.
"Có rất nhiều thử thách, đặc biệt là việc phải chứng minh năng lực của bản thân trước những vị trưởng lão trong hội đồng quản trị, những người vốn hoài nghi về khả năng của một người trẻ tuổi như tôi khi đảm nhận vị trí quan trọng như vậy." Tiêu Việt Thanh chia sẻ, kể lại những câu chuyện về hành trình gian nan để khẳng định bản thân trong giới kinh doanh đầy cạnh tranh khốc liệt.
Nhã Kỳ lắng nghe chăm chú, trong lòng không khỏi cảm phục trước sự kiên trì, bản lĩnh mà Tiêu Việt Thanh đã thể hiện để đạt được những thành tựu như ngày hôm nay. Cô nhận ra, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng, đầy quyền lực ấy, là một người đàn ông đã phải trải qua không ít áp lực, cô đơn trong suốt hành trình trưởng thành của mình.
"Vậy trong suốt thời gian đó, anh có bao giờ nghĩ đến tôi không?" Cô hỏi, giọng điệu có phần ngập ngừng, tò mò.
Tiêu Việt Thanh dừng bước, quay sang nhìn thẳng vào Nhã Kỳ, ánh mắt tràn đầy sự chân thành: "Mỗi ngày. Dù không dám chủ động liên lạc vì sợ hãi sự từ chối, nhưng tôi chưa từng một ngày nào ngừng nghĩ về em, về những kỷ niệm chúng ta đã có, về hy vọng một ngày nào đó có thể gặp lại em."
Câu trả lời chân thành này khiến trái tim Nhã Kỳ không khỏi rung động mạnh mẽ. Cô nhận ra, những rào cản, nghi ngại mà mình đã cố gắng duy trì suốt thời gian qua đang dần dần tan biến trước sự chân thành không thể phủ nhận của Tiêu Việt Thanh.
Trên đường trở về sau buổi dạo chơi bên bờ sông, Nhã Kỳ không khỏi suy ngẫm về những thay đổi trong cảm xúc của bản thân dành cho Tiêu Việt Thanh. Cô nhận ra, những gì cô đang cảm nhận không còn đơn thuần chỉ là sự cảm động trước sự chân thành, kiên nhẫn của anh, mà đã dần dần chuyển hóa thành một tình cảm sâu sắc hơn nhiều, một tình yêu thực sự đang âm thầm nảy nở trong trái tim cô.
Tối hôm đó, khi về đến nhà, Nhã Kỳ lại gọi điện cho Mỹ Linh để chia sẻ về những cảm xúc phức tạp đang cuộn trào trong lòng. "Mỹ Linh, tớ nghĩ, tớ đang bắt đầu có tình cảm thật sự với Việt Thanh rồi. Nhưng tớ vẫn còn chút sợ hãi, không biết liệu mình có nên hoàn toàn tin tưởng, mở lòng hay không."
"Đó là điều hoàn toàn tự nhiên thôi, sau những gì cậu đã trải qua. Nhưng tớ nghĩ, nếu cậu cảm nhận được sự chân thành từ anh ấy, có lẽ đã đến lúc cậu nên cho bản thân cơ hội để yêu thương trở lại, thay vì cứ mãi sống trong nỗi sợ hãi của quá khứ." Mỹ Linh khuyên nhủ, giọng điệu ấm áp, thấu hiểu.
Lời khuyên này càng củng cố thêm quyết tâm của Nhã Kỳ trong việc mở lòng đón nhận tình cảm mới, để cho bản thân có cơ hội trải nghiệm hạnh phúc mà cô đã bỏ lỡ trong suốt tám năm qua vì những tổn thương, hiểu lầm trong quá khứ.