Buổi tối cuối tháng Năm, Sài Gòn đổ một trận mưa như trút nước. Những giọt nước nặng trình trịch rơi xuống mái tôn, tạo thành thứ âm thanh ồn ào, hỗn loạn – thứ âm thanh mà Lê Anh Duy đã quá quen thuộc sau mười năm sống giữa lòng thành phố này.
Văn phòng của hắn nằm trên tầng ba của một tòa nhà cũ trên đường Nguyễn Thị Minh Khai, quận 3. Căn phòng rộng chưa đầy ba mươi mét vuông, bừa bộn giấy tờ, bảng trắng treo đầy ảnh chụp các vụ án cũ, và một chiếc máy pha cà phê để ở góc – thứ duy nhất còn mới trong căn phòng này. Duy ngồi sau bàn làm việc, ngón tay gõ nhịp nhàng lên mặt bàn gỗ, mắt dán vào màn hình máy tính đang hiển thị một bài báo cũ.
"NỮ DOANH NHÂN 32 TUỔI TỬ VONG TRONG BIỆT THỰ: TAI NẠN HAY ÁN MẠNG?"
Tiêu đề được đóng khung màu đen. Ngày đăng báo: 15/05/2023 – chỉ mười bảy ngày trước.
Duy nhấp một ngụm cà phê đã nguội lạnh, vị đắng tràn ra đầu lưỡi. Hắn đọc lại bài báo lần thứ năm trong ngày.
Người chết tên là Trương Mỹ Hạnh, CEO của một công ty thời trang khá nổi tiếng ở trung tâm thành phố. Xác được tìm thấy lúc 6 giờ sáng bởi người giúp việc. Nạn nhân nằm dưới chân cầu thang, đầu vỡ, máu loang khắp nền đá hoa cương trắng. Kết luận ban đầu của công an: trượt chân ngã cầu thang trong lúc say rượu. Tại hiện trường, cảnh sát tìm thấy một chai rượu vang đắt tiền đã vỡ, một chiếc ly thủy tinh, và nồng độ cồn trong máu nạn nhân cao hơn mức cho phép nhiều lần.
Mọi thứ đều khớp với một tai nạn.
Nhưng có một chi tiết khiến Duy không thể rời mắt khỏi bài báo. Ở phần bình luận của độc giả, một tài khoản có tên "Quan Sát Viên" đã để lại một dòng chữ ngắn ngủi, bị chìm nghỉm giữa hàng trăm lời chia buồn vô thưởng vô phạt:
"Cô ấy không ngã. Cô ấy bị đẩy."
Không có bằng chứng. Không có lập luận. Chỉ một câu nói như thể kẻ đó đã ở đó, đã chứng kiến mọi thứ.
Duy đã làm thám tử tư được năm năm. Trước đó, hắn là một điều tra viên hình sự khá giỏi của Công an quận 1, cho đến khi một vụ án sai khiến hắn phải nộp đơn xin nghỉ – và cả một người đồng đội phải nằm viện mất khả năng đi lại. Duy không muốn nhắc lại chuyện cũ. Nhưng cái bản năng săn mồi của một kẻ từng lùng sục tội phạm thì không thể nào chết đi được. Nó chỉ ngủ quên, và những thứ như dòng bình luận của "Quan Sát Viên" đánh thức nó dậy, từng cơn từng cơn.
Tiếng chuông cửa reo lên, cắt ngang dòng suy nghĩ. Duy giật mình. Đã gần 9 giờ tối, mưa vẫn chưa tạnh. Ai lại tìm đến cái xó văn phòng này vào giờ này?
Hắn đứng dậy, đặt tay vào chiếc hộp nhỏ trong ngăn bàn – một khẩu súng ngắn bán tự động, giấy phép đầy đủ – rồi tiến ra cửa. Qua tấm kính mờ, hắn thấy bóng dáng một người phụ nữ, áo mưa đen, tóc dài ướt sũng.
Duy mở cửa.
Cô gái bước vào, để lại vũng nước dưới sàn. Cô khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, gương mặt trái xoan, môi thâm tím vì lạnh. Đôi mắt cô đỏ hoe, không phải vì khóc – Duy đoán đó là những đêm mất ngủ, hoặc thứ gì đó mạnh hơn. Cô mở khóa áo mưa, bên trong là bộ vest công sở đắt tiền, hơi nhăn. Một phụ nữ có địa vị, nhưng đang trong trạng thái suy sụp.
"Anh là thám tử Lê Anh Duy?" – giọng cô khàn khàn, như thể cổ họng đã bào mòn vì la hét hoặc khóc quá nhiều.
"Đúng vậy. Cô là…?"
"Tôi là em gái của Trương Mỹ Hạnh."
Duy im lặng trong một giây. Hắn vừa đọc xong bài báo đó. Hắn vừa nhìn thấy dòng bình luận bí ẩn đó. Và bây giờ, người em gái của nạn nhân xuất hiện trước cửa trong một đêm mưa như muốn tố cáo điều gì.
"Cô tên gì?" – Duy hỏi.
"Trương Mỹ Lan. Mọi người gọi tôi là Lan."
"Mời cô ngồi."
Duy chỉ chiếc ghế đối diện bàn làm việc, trong khi hắn trở về vị trí của mình, mắt không rời khỏi khuôn mặt người phụ nữ lạ. Hắn đẩy hộp khăn giấy về phía cô.
"Cô uống gì không?"
"Không." – Lan thở ra, hai tay đan vào nhau trên đùi. Cô nhìn thẳng vào mắt Duy – một ánh nhìn đầy đau đớn nhưng cũng rất quyết liệt. – "Tôi đến đây vì tôi tin chị tôi không chết vì tai nạn."
"Báo chí nói công an đã kết luận sơ bộ là tai nạn."
"Kết luận sơ bộ." – Lan nhấn mạnh ba từ cuối. – "Tôi không chấp nhận nó. Và tôi nghĩ anh cũng không."
Duy hơi ngả người ra sau ghế, đầu ngón tay chạm vào nhau. "Sao cô nghĩ tôi có thể giúp?"
"Một người bạn giới thiệu. Nói anh là thám tử tư tốt nhất ở Sài Gòn khi nói đến những vụ án tưởng như đã đóng." – Lan lấy từ trong túi xách một chiếc phong bì màu nâu, đặt lên bàn. – "Đây là tạm ứng. Tôi sẽ trả anh gấp đôi nếu anh tìm ra sự thật."
Duy không động vào phong bì. Hắn nhìn chằm chằm vào nó, rồi nhìn lên gương mặt Lan. Cô gái trẻ này không run, không nao núng. Hoặc cô thực sự tin vào điều mình nói, hoặc cô là một diễn viên cừ khôi. Duy đã học cách phân biệt hai điều đó.
"Tại sao cô nghĩ chị mình bị giết?" – hắn hỏi.
Lan hít một hơi thật sâu. Trong giây lát, vẻ kiên cường trên mặt cô như sụp đổ, nhường chỗ cho nỗi đau nguyên sơ.
"Bởi vì ba ngày trước khi chết, chị Hạnh gọi điện cho tôi lúc nửa đêm. Chị ấy nói: 'Lan à, nếu có chuyện gì xảy ra với chị, đừng tin ai hết. Đi tìm một người tên Lê Anh Duy.'"
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Duy. Hắn chưa bao giờ gặp Trương Mỹ Hạnh trong đời. Chưa bao giờ nghe tên cô ta trước khi bài báo kia xuất hiện.
"Chị cô biết tôi từ đâu?" – Duy hỏi, giọng hắn vô tình trở nên sắc hơn.
"Chị ấy không nói. Chỉ kịp nói nhiêu đó rồi cúp máy. Sau đó…" – Lan cắn môi – "sau đó chị ấy chết."
Căn phòng im lặng. Tiếng mưa rơi bên ngoài bỗng trở nên xa xăm. Duy nhìn vào mắt Lan. Cô gái không nói dối. Ít nhất thì lúc này đây, cô đang nói thật.
Duy đưa tay lấy chiếc phong bì. Hắn mở ra, bên trong là một xấp tiền dày. Hắn không đếm, chỉ nhìn qua rồi đặt xuống bàn.
"Tôi nhận lời." – Duy nói. – "Nhưng tôi làm việc theo cách của tôi. Cô không được can thiệp. Không được hỏi tôi đang làm gì nếu tôi chưa sẵn sàng trả lời. Và quan trọng nhất: nếu có ai đó thực sự đã giết chị cô, kẻ đó sẽ không ngần ngại làm hại cô nếu cô xen vào. Cô hiểu chứ?"
Lan gật đầu, nhưng Duy thấy đôi mắt cô lóe lên một tia gì đó – sự thách thức, hay sự liều lĩnh? Hắn chưa chắc. Dù sao, đây không phải lúc để tranh luận.
"Cô kể cho tôi nghe mọi thứ về chị cô. Lịch trình, bạn bè, kẻ thù, công việc, tình cảm – tất cả."
Lan bắt đầu kể. Và Duy bắt đầu ghi chép.
Trong lúc nghe, mắt hắn vô thức liếc về phía màn hình máy tính, nơi dòng bình luận của "Quan Sát Viên" vẫn còn đó. Một câu nói vô danh, lạnh lùng, đầy ẩn ý.
"Cô ấy không ngã. Cô ấy bị đẩy."
Duy thầm nghĩ: "Ai đang quan sát? Và tại sao?"