Sáu tháng sau, phiên tòa xét xử vụ án Trương Mỹ Hạnh diễn ra tại Tòa án Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh. Phòng xử án chật kín người – báo chí, người nhà nạn nhân, những người quan tâm. Duy ngồi ở hàng ghế cuối, đội mũ lưỡi trai kéo thấp, không muốn ai nhận ra.
Luật sư Trung bị tuyên phạt tù chung thân về tội "Giết người" và "Rửa tiền". Dominic Trần bị tuyên 20 năm tù về tội "Rửa tiền", "Đe dọa giết người". Các tội danh khác sẽ được xét xử trong các phiên tòa riêng.
Trương Mỹ Lan có mặt, mặc bộ vest đen, mặt mệt mỏi nhưng kiên nghị. Sau phiên tòa, cô đến bên Duy, đưa cho hắn một phong bì.
"Đây là thù lao cho anh. Cảm ơn anh rất nhiều."
Duy nhận lấy, không mở, bỏ vào túi. "Cô định làm gì tiếp theo?"
"Xây dựng lại công ty. Trong sạch. Không bao giờ để chuyện này xảy ra lần nữa." – Lan nhìn xa xăm. – "Chị tôi từng nói, cái ác chỉ tồn tại được khi người tốt im lặng. Em sẽ không im lặng."
Duy gật đầu. "Cố lên."
Lan quay đi, nhưng rồi quay lại, ngập ngừng: "Anh Duy, anh có bao giờ... hối hận vì đã bỏ nghề công an không?"
Duy im lặng một lúc. "Có. Hối hận mỗi ngày. Nhưng tôi không thể quay lại. Một khi đã chứng kiến cái giá phải trả cho sự thật, có những thứ không thể nào quên được."
Lan hiểu, không hỏi thêm. Cô bước ra khỏi tòa án, hòa vào dòng người.
Duy về văn phòng cũ. Cửa đã được sửa lại, tủ hồ sơ mới, bảng trắng mới. Trên bảng, hắn viết dòng chữ đầu tiên cho vụ án tiếp theo:
"Vụ mất tích của kỹ sư phần mềm – Bắt đầu từ ngày mai."
Hắn nhìn lên bức ảnh dán trên tường – ảnh Trương Mỹ Hạnh, nụ cười rạng rỡ, một người phụ nữ đã sống và đã chết vì dám nói sự thật. Duy thầm nghĩ: dù có bao nhiêu vụ án nữa, dù có bao nhiêu nguy hiểm, hắn sẽ không dừng lại.
Bởi vì hắn là kẻ quan sát.
Và kẻ quan sát, không bao giờ được phép nhắm mắt.