Một tuần sau vụ bắt giữ, các bằng chứng được trình lên Viện kiểm sát. Luật sư Trung bị khởi tố về tội giết người và rửa tiền. Dominic Trần bị khởi tố về tội rửa tiền, đe dọa giết người, và điều khiển hoạt động phạm tội có tổ chức. Hùng – tay sai – khai ra thêm nhiều vụ việc khác. Cô phóng viên Linh – thực chất là tình báo của Dominic cài vào tòa soạn – cũng bị bắt giữ.
Nguyễn Hoàng Quân – chồng cũ của Hạnh – được minh oan. Anh ta ôm con gái Bông khóc nức nở khi biết sự thật. Bông mới 8 tuổi, chưa thể hiểu hết, nhưng cô bé biết mẹ không còn nữa. Quân hứa sẽ nuôi con thật tốt, và sẽ không để con phải chứng kiến bất cứ điều gì đau lòng thêm nữa.
Minh – tài xế kiêm người yêu của Hạnh – cũng được thẩm vấn, nhưng được xác định vô tội. Anh ta về quê, xin làm một công việc bình thường, không muốn nhắc lại Sài Gòn nữa.
Bà Ba – người giúp việc – được đưa trở lại thành phố, làm chứng trước tòa. Lời khai của bà về ly sữa bị đánh thuốc là một trong những bằng chứng quan trọng nhất giúp kết tội luật sư Trung.
Và Trương Mỹ Lan – em gái Hạnh – tiếp quản công ty "Hạnh's Closet", quyết tâm gây dựng lại mọi thứ từ đầu, trong sạch và minh bạch. Cô thuê Duy làm cố vấn pháp lý – một công việc nhẹ nhàng hơn thám tử tư rất nhiều, nhưng Duy từ chối. Hắn bảo: "Tôi sinh ra để lùng sục tội phạm, không phải để ngồi trong văn phòng đọc hợp đồng." Lan cười, nhưng mắt lại buồn.
Hai tuần sau vụ án, Duy đến thăm Trang tại phòng gym của cô. Phòng gym đã đóng cửa, bảng hiệu tháo xuống. Trang ngồi giữa đống máy móc chất đống, như một người vừa trải qua trận càn quét.
"Cô định làm gì tiếp theo?" – Duy hỏi.
"Tôi chưa biết. Có lẽ sẽ rời Sài Gòn một thời gian. Ở đây có quá nhiều ký ức."
Duy gật đầu. "Tôi hiểu."
Im lặng một lúc. Rồi Trang hỏi, giọng nhỏ: "Anh có nghĩ tôi đã sai khi không ngăn Hạnh sớm hơn không?"
Duy nhìn cô. "Cô đã làm gì đó. Hơn nhiều người khác. Đừng dằn vặt bản thân."
Trang mỉm cười, nụ cười mệt mỏi. "Cảm ơn anh. Và tôi xin lỗi vì đã để anh gặp nguy hiểm."
"Đó là nghề của tôi mà."
Duy đứng dậy, chuẩn bị ra về. Nhưng Trang gọi hắn lại.
"Này Duy."
"Gì?"
"Cái tên 'Quan Sát Viên'... chính là tôi."
Duy ngoảnh lại. "Tôi biết. Từ lâu rồi."
Trang cười, lần này là nụ cười thật sự. "Anh giỏi thật đấy."
"Không giỏi. Chỉ là tôi để ý thấy phong cách viết của cô trong bình luận giống với cách cô nói chuyện. Và cô là người duy nhất có động cơ để theo dõi vụ án này từ xa."
Trang gật đầu. "Tôi đã hy vọng ai đó sẽ đọc được bình luận của tôi và bắt đầu điều tra. Và anh đã đọc."
"Cô may mắn đấy."
"Không. Là anh may mắn vì tôi không giết anh." – Trang nháy mắt, một chút tinh nghịch cuối cùng.
Duy cười, lắc đầu, rồi bước ra khỏi phòng gym. Ánh nắng Sài Gòn đổ xuống mặt đường, nóng hổi. Hắn đội mũ bảo hiểm, leo lên xe, và phóng đi.
Vụ án đã khép lại. Nhưng thành phố này vẫn còn hàng ngàn vụ án khác đang chờ hắn. Và Lê Anh Duy, thám tử tư với bảng trắng đầy dấu hỏi, vẫn tiếp tục lặng lẽ điều tra, lặng lẽ quan sát, lặng lẽ mang công lý về cho những người không còn cơ hội lên tiếng.