Duy tỉnh dậy bằng cú tát trời giáng. Nước lạnh tràn vào mặt, xuống cổ, khiến hắn bật khỏi cơn mê. Hắn đang bị trói vào một chiếc ghế gỗ, ở giữa phòng khách biệt thự của Trương Mỹ Hạnh – nơi cách đây 18 ngày, một người phụ nọ đã chết dưới chân cầu thang.
Luật sư Trung đứng trước mặt hắn, tay cầm ly rượu vang đỏ, mặc bộ vest chỉnh tề, trông như đang dự một bữa tiệc sang trọng chứ không phải một buổi tra tấn. Bên cạnh ông ta, Hùng – tên xăm trổ – đang đứng khoanh tay, mặt đầy vết sẹo, mắt đỏ ngầu. Và cô phóng viên Linh – hóa ra cô ta cũng là tay chân của Trung – đang ngồi trên ghế sofa, chân bắt chéo, ung dung uống trà.
"Thám tử Duy, tôi đã khuyên anh đừng đào xới mà." – Luật sư Trung uống một ngụm rượu. – "Anh không nghe. Bây giờ thì mọi chuyện trở nên phiền phức rồi."
"Cô Trang đâu?" – Duy hỏi, giọng khản đặc.
"Ở đằng kia." – Trung chỉ về phía cầu thang. Trang bị trói ở một chiếc ghế khác, gần chân cầu thang – đúng vị trí xác Hạnh từng nằm. Mặt cô ta bầm tím, môi rỉ máu, nhưng đôi mắt vẫn sáng – một ánh nhìn thách thức.
"Anh giết Hạnh." – Duy nói, giọng chắc như đinh đóng cột.
Luật sư Trung cười. "Tôi không giết ai cả. Tôi chỉ sắp xếp mọi thứ cho gọn gàng. Cô Hạnh là một mối nguy. Cô ấy có bằng chứng có thể hủy hoại cả một đế chế. Tôi không thể để điều đó xảy ra."
"Vậy anh đã làm gì?"
Trung ngồi xuống ghế đối diện Duy, gác chân lên bàn trà bằng đá cẩm thạch trắng. "Tôi sẽ kể cho anh nghe, vì dù sao anh cũng không thể kể cho ai khác được nữa."
Hắn bắt đầu kể.
Đêm hôm đó, sau khi Trang đột nhập và rời đi (Trung đã biết kế hoạch từ trước, vì hắn nghe lén điện thoại của Hạnh), Trung đến biệt thự lúc 11 giờ đêm. Hắn biết bà Ba đã bị đánh thuốc, biết Quân (chồng cũ) đã ngủ trong phòng khách (vì mệt sau khi chơi với con), biết Bông – đứa bé 8 tuổi – đang ngủ ở phòng riêng.
Trung lên cầu thang, vào phòng Hạnh. Hạnh đang ngồi trên giường, khóc, mặt đầy sợ hãi.
"Hắn nói: 'Cô biết tôi đến để làm gì rồi đấy.' – Hạnh van xin, hứa sẽ xóa bằng chứng. Nhưng tôi không tin cô ấy." – Trung kể với giọng lạnh băng. – "Tôi mang theo một chai rượu vang. Tôi bảo cô ấy uống. Cô ấy uống. Rất nhiều. Đến khi cô ấy say, tôi dắt cô ấy ra cầu thang. Tôi đứng ở trên, cô ấy ở dưới hai bậc. Tôi đẩy."
Trung đặt ly rượu xuống, mỉm cười. "Thế thôi. Một cú đẩy nhẹ. Cơ thể cô ấy lăn xuống, va vào bậc đá. Vỡ đầu. Chết ngay tại chỗ. Tôi xuống dưới, dọn dẹp lại hiện trường, đặt chai rượu vỡ bên cạnh, và rời đi. Không ai thấy. Không ai nghe. Hoàn hảo."
Duy cắn môi đến bật máu. "Vậy tại sao ông không giết luôn bà Ba? Để bà ấy sống là một rủi ro."
"Bà Ba vô dụng. Bà ấy không thấy gì, không biết gì. Và một người chết thì đã đủ. Hai người chết sẽ gây nghi ngờ." – Trung đáp. – "Tôi chỉ sai một chỗ: không ngờ cô Trang này lại ngoan cố đến thế, và không ngờ có một thám tử ngu ngốc tên Duy lại nhận lời điều tra."
Hùng bước tới, rút con dao gấp ra, cười nhạt. "Xử lý chúng nó thế nào, sếp?"
Trung đứng dậy, chỉnh lại cổ áo. "Đưa chúng ra sau vườn. Đào hố. Làm sạch sẽ. Và nhớ – không được để lại dấu vết."
Hùng gật đầu, tiến về phía Duy. Hắn nắm tóc Duy, kéo lê trên sàn nhà. Duy đau điếng, nhưng hắn vẫn cố quan sát. Trong góc phòng, cô phóng viên Linh vẫn ngồi uống trà, mặt không chút cảm xúc. Cô ta đã chọn phe, và cô ta sẽ phải trả giá.
Khi Hùng kéo Duy ra đến cửa hậu, một tiếng nổ lớn vang lên. Cánh cổng chính của biệt thự bị phá tung. Ánh đèn xe ô tô rọi sáng cả sân. Tiếng còi cảnh sát, tiếng loa phóng thanh vang lên:
"CÔNG AN THÀNH PHỐ! TẤT CẢ CÚI XUỐNG, GIƠ TAY LÊN ĐẦU!"
Hùng hoảng hốt, thả Duy xuống. Gã rút súng, định lao về phía cửa sau để tẩu thoát, nhưng ba chiến sĩ công an đã chặn mất lối. Hùng bị khống chế trong tích tắc.
Luật sư Trung đứng chôn chân giữa phòng khách, mặt tái xám như xác chết. Hắn nhìn ra cửa, thấy người bước vào – không ai khác, chính là cựu điều tra viên Trung, cùng với đội cảnh sát hình sự quận 1.
"Lâu rồi không gặp, thằng Duy." – Trung (cựu cảnh sát) cười, bước tới cắt dây trói cho Duy. – "Mày gửi tin nhắn SOS đúng lúc đấy. Tao đã định vị điện thoại của mày qua GPS."
Duy ngồi bật dậy, xoa cổ tay bị trói đến bầm tím. Hắn nhìn về phía cô phóng viên Linh – cô ta đã bị khống chế từ lúc nào. Và cô Trang, đang được nhân viên cứu thương đỡ dậy.
"Anh đến đúng lúc lắm, anh Trung ạ." – Duy nói. – "Chậm năm phút nữa, tôi thành đất."
Trung (cựu cảnh sát) cười, vỗ vai Duy. "Tao không để đồng đội cũ chết dễ dàng thế đâu."
Duy quay sang nhìn luật sư Trung. Gã đang bị hai cảnh sát còng tay, mắt nhìn Duy với vẻ căm hận lẫn bất lực.
"Ông đã thua rồi, luật sư. Bằng chứng trong USB – cuộc gọi đe dọa Hạnh, video ông đến biệt thự lúc 11 giờ đêm, lời khai của Trang và của tôi – tất cả đều đủ để kết tội ông."
Luật sư Trung cười gằn. "Anh nghĩ tôi đơn độc à? Còn Dominic Trần? Hắn ta sẽ bảo lãnh cho tôi. Hắn có tiền, có luật sư giỏi. Anh chẳng thể làm gì được đâu."
Duy bước tới gần Trung, nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng lạnh hơn băng: "Dominic Trần bị bắt tại sân bay Tân Sơn Nhất sáng nay, khi đang cố gắng tẩu thoát sang Campuchia. Và hắn sẵn sàng khai hết để giảm án. Hắn sẽ không bảo lãnh cho ông đâu, luật sư ạ."
Mặt luật sư Trung sụp đổ hoàn toàn. Hắn lảo đảo, suýt ngã, phải có hai cảnh sát đỡ mới đứng vững.
Duy quay lưng, bước về phía cầu thang, nơi cô Trang đang ngồi bó gối, khóc nức nở. Hắn ngồi xuống cạnh cô, im lặng.
"Chị ấy... chị Hạnh..." – Trang nấc lên. – "Em đã không thể cứu chị ấy."
"Cô đã làm tất cả những gì có thể." – Duy đáp, giọng trầm. – "Và bây giờ, cô đã giúp đưa kẻ giết cô ấy ra ánh sáng. Điều đó rất đáng quý."
Đêm đó, Duy đưa Trang về căn nhà của Trung (cựu cảnh sát) để nghỉ ngơi. Lan – em gái Hạnh – đang ở đó, và hai người phụ nữ đã ôm nhau khóc rất lâu. Duy không xen vào. Hắn ra ngoài hiên, ngồi hút điếu thuốc – thứ hắn đã bỏ từ lâu, nhưng hôm nay cần.
Công lý đã được thực thi. Nhưng cái giá phải trả thật đắt. Một người phụ nữ đã chết. Và Duy, một lần nữa, nhắc nhở bản thân: trong nghề này, không phải lúc nào cũng cứu được tất cả.