Buổi sáng, Duy để Lan ở lại với Trung. Hắn một mình quay về văn phòng – nơi có thể đã bị theo dõi, nhưng hắn cần lấy một số tài liệu. Khi lên đến tầng ba, hắn thấy cửa văn phòng đã bị cậy phá. Bên trong, bừa bộn: tủ hồ sơ đổ, giấy tờ vương vãi khắp sàn, bảng trắng bị xóa sạch, laptop biến mất.
Duy không hoảng hốt. Hắn đã dự phòng: tất cả tài liệu quan trọng đều được sao lưu lên đám mây, và chiếc USB từ Linh – phóng viên – đang ở trong túi hắn. Nhưng có một thứ khiến hắn bất ngờ: trên bàn làm việc của hắn, một phong bì màu trắng, không đề tên, không tem.
Duy mở ra. Bên trong là một tấm ảnh chụp Lan – em gái Hạnh – đang đi trên phố, có một mũi tên đỏ vẽ quanh đầu cô. Phía sau tấm ảnh là dòng chữ viết tay bằng máu (hoặc thứ gì đó màu đỏ):
"Lần sau, sẽ không chỉ là ảnh. Cút khỏi vụ này, thám tử."
Duy siết chặt tấm ảnh trong tay. Hắn không sợ bị đe dọa, nhưng Lan thì khác. Cô gái trẻ đó đã mất chị, và giờ đang bị kẻ sát nhân nhắm đến. Hắn phải nhanh hơn.
Hắn rời văn phòng, tìm đến một quán internet công cộng ở quận 10, nơi hắn có thể làm việc an toàn mà không bị theo dõi. Hắn đăng nhập vào tài khoản đám mây, mở file video từ camera ngân hàng lên, lần này xem ở chế độ chậm, khung hình từng giây.
Ở phút thứ 25 của video (10:55), người phụ nữ áo mưa leo ra khỏi tường. Nhưng lần này, Duy chú ý đến một chi tiết khác: trước khi biến mất, cô ta quay lại nhìn về phía biệt thự, rồi đưa tay lên tai – như thể đang đeo tai nghe bluetooth và nói chuyện với ai đó.
Cô ta có đồng bọn.
Duy tua về đầu video, đến 10:30. Khi người phụ nữ leo vào, hắn chú ý đến cổ tay cô ta: có một chiếc đồng hồ thể thao màu đen, mặt số khá lớn – có thể là Garmin hoặc Apple Watch. Không phải thứ phổ biến, đủ để nhận dạng nếu ai đó để ý.
Duy chụp màn hình, phóng to. Chất lượng kém nhưng đủ để thấy logo của một thương hiệu đồng hồ cao cấp – Garmin Fenix. Loại đồng hồ này thường được các vận động viên, huấn luyện viên thể thao, hoặc những người yêu thích chạy bộ, leo núi sử dụng.
"Một phụ nữ thể thao, dẻo dai, đeo Garmin Fenix." – Duy ghi chú.
Hắn lật lại danh sách nhân vật, tìm kiếm bất kỳ ai phù hợp với mô tả đó. Đột nhiên, hắn nhớ đến một người: cô gái trong quán bar "Ngầm" – người đã chỉ cho hắn chỗ ngồi của Hùng. Cô ta mặc váy đen, đeo kính mát, nhưng dưới ánh đèn mờ, Duy không thể thấy rõ cổ tay cô ta. Tuy nhiên, có một điều: cô ta biết Hùng, biết Duy là thám tử, và đã chủ động bắt chuyện.
Quá chủ động.
Duy search trong trí nhớ: hình dáng cô gái đó – cao khoảng 1m60, tóc dài, khuôn mặt trái xoan, dáng đi hơi khập khiễng bên chân trái. Khập khiễng.
Duy nhìn lại video. Người phụ nữ áo mưa cũng có dáng đi hơi khập khiễng bên chân trái.
"Holy shit." – Duy thốt lên.
Hắn đã gặp hung thủ. Cô ta đã ngồi cạnh hắn, nói chuyện với hắn, và chỉ cho hắn đến chỗ Hùng để hắn suýt bị giết. Cô ta đang chơi một trò chơi nguy hiểm, và Duy là quân cờ.
Nhưng cô ta là ai?
Duy gọi cho Minh. "Anh có biết cô Hạnh có quen với một phụ nữ trẻ, tầm 25-30 tuổi, dáng người nhỏ, có vấn đề về chân trái, chơi thể thao không?"
Minh im lặng một lúc. "Có một người. Cô Trang – bạn thân của cô Hạnh từ thời đại học. Hai người rất thân, nhưng khoảng nửa năm trước, họ cãi nhau lớn. Tôi không biết lý do. Cô Trang từng là vận động viên điền kinh, nhưng bị chấn thương dây chằng chân trái, phải bỏ cuộc."
"Tên đầy đủ, địa chỉ?"
"Nguyễn Thị Thu Trang. Tôi không biết địa chỉ, nhưng cô ấy có một phòng gym nhỏ ở quận 3, tên 'Trang Fit'. Chỗ đó."
Duy tắt máy. Mọi thứ bắt đầu khớp: Trang – bạn thân – cãi nhau với Hạnh – có thể liên quan đến Dominic? – có kỹ năng thể thao (leo tường) – có vấn đề về chân (dáng đi khập khiễng) – và cô ta xuất hiện ở quán bar tối qua, như thể đang theo dõi Duy.
Hắn lập tức lên đường đến phòng gym "Trang Fit".
Phòng gym nằm trên một con hẻm nhỏ ở quận 3, mặt tiền khá kín đáo. Bên trong, không gian rộng rãi, trang bị máy móc hiện đại, nhưng vắng khách – chỉ có vài người đang tập luyện rải rác. Duy hỏi nhân viên lễ tân.
"Cho tôi gặp cô Trang."
"Xin lỗi, cô Trang không có ở đây. Cô ấy đi công tác từ hôm qua, chưa biết khi nào về."
Duy rút điện thoại, cho nhân viên xem bức ảnh chụp từ video camera (dù rất mờ). "Đây có phải cô Trang không?"
Nhân viên nhìn, mặt hơi biến sắc. "Dạ... đúng ạ. Anh là ai?"
Không trả lời, Duy lấy từ túi ra một tờ giấy, viết số điện thoại của mình, đưa cho nhân viên. "Nếu cô ấy liên lạc, bảo cô ấy gọi tôi. Nói tôi có thông tin về cô Hạnh."
Nhân viên gật đầu, mặt đầy lo lắng.
Duy rời khỏi phòng gym, nhưng không đi xa. Hắn đậu xe ở một góc khuất, theo dõi lối ra vào. Hắn tin rằng Trang đang ở trong thành phố, và cô ta sẽ sớm xuất hiện.
Ba giờ trôi qua. Chiều xuống, trời lại đổ mưa. Gần 5 giờ, một chiếc xe máy màu đen – chính xác chiếc xe trong video – đỗ trước cửa phòng gym. Một người phụ nữ đội mũ bảo hiểm kín mặt, mặc áo mưa, bước vào. Dáng đi hơi khập khiễng.
Duy chờ thêm mười phút, rồi lẻn vào qua cửa sau. Hắn thấy Trang đang ngồi trong phòng riêng ở tầng hai, trước mặt là một chồng hồ sơ. Cô ta đã cởi áo mưa, để lộ khuôn mặt trái xoan, đôi mắt sắc lạnh. Không còn cái vẻ quyến rũ của cô gái trong quán bar nữa – giờ đây, cô ta là một kẻ đang bị dồn vào chân tường.
Duy đẩy cửa bước vào.
"Chào cô Trang. Hay tôi nên gọi cô là 'người phụ nữ áo mưa'?"
Trang ngước lên, mắt cô ta mở to, nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh. Cô ta thậm chí còn mỉm cười.
"Thám tử Duy. Anh giỏi hơn tôi nghĩ đấy."
"Tôi không giỏi lắm. Tôi chỉ kiên trì thôi." – Duy kéo ghế ngồi xuống đối diện. – "Tôi biết cô đã đột nhập vào biệt thự cô Hạnh tối hôm đó. Tôi biết cô mở cửa cho một người khác vào. Tôi biết cô có liên quan đến vụ án này. Câu hỏi là: cô đứng về phe nào?"
Trang nhìn Duy hồi lâu. Rồi cô ta thở dài, một hơi thở dài như đè nén bao lâu nay.
"Tôi đứng về phía công lý, thám tử ạ. Dù có thể anh không tin."
"Giải thích đi."
Trang bắt đầu kể. Giọng cô ta đều đều, nhưng đôi mắt đã đỏ hoe.
Tôi và Hạnh là bạn thân từ hồi đại học. Tôi yêu cô ấy như em gái. Nhưng khoảng một năm trước, Hạnh bắt đầu thay đổi. Cô ấy dính vào Dominic Trần. Hắn ta dụ dỗ cô ấy bằng những hợp đồng béo bở, rồi ép cô ấy tham gia vào đường dây rửa tiền. Ban đầu, Hạnh không biết. Nhưng khi phát hiện ra, cô ấy đã quá sợ hãi và tiếp tục làm theo.
Tôi phát hiện ra chuyện này, tôi khuyên Hạnh tố cáo Dominic. Nhưng cô ấy không nghe. Cô ấy bảo: 'Mày không hiểu đâu. Hắn sẽ giết tao nếu tao làm thế.' Chúng tôi cãi nhau. Cô ấy cắt đứt liên lạc với tôi.
Rồi một ngày, Hạnh gọi cho tôi, khóc lóc, bảo cô ấy muốn thoát. Cô ấy đã thu thập bằng chứng, nhưng cần người giúp đỡ. Cô ấy sợ Dominic sai người theo dõi cô ấy. Tôi đồng ý giúp.
Kế hoạch của chúng tôi: tôi sẽ đột nhập vào biệt thự vào một đêm Hạnh yên tâm, lấy các bằng chứng cô ấy giấu trong phòng ngủ, rồi mang ra ngoài. Tôi leo tường qua lỗ thông gió – tôi đã từng là vận động viên, việc đó không khó. Nhưng khi tôi vào đến nơi, Hạnh không có ở phòng ngủ. Tôi tìm khắp nhà, không thấy. Tôi gọi điện cho cô ấy, không bắt máy. Tôi hoảng loạn, rời đi.
Sáng hôm sau, tôi biết tin Hạnh chết.
Duy im lặng nghe. Mắt hắn không rời khỏi mắt Trang. "Cô nói cô không giết Hạnh. Vậy ai đã giết cô ấy?"
Trang cúi đầu, giọng nghẹn lại. "Tôi cũng đang cố tìm ra. Nhưng tôi có một nghi ngờ: Hạnh đã lấy bằng chứng về Dominic, nhưng cô ấy cũng vô tình phát hiện ra một bí mật khác – về người mà cô ấy tưởng là đáng tin cậy nhất."
"Ai?"
Trang nhìn thẳng vào Duy. "Luật sư Trung. Hắn ta không chỉ là quản lý tài sản. Hắn ta là đối tác làm ăn của Dominic từ nhiều năm trước. Hắn ta là người đã dụ Hạnh vào đường dây rửa tiền. Và tôi nghĩ hắn ta là người đã ra tay khi Hạnh muốn tố cáo tất cả."
Duy nhớ lại những cuộc gặp với luật sư Trung: cái cách ông ta khuyên Duy đừng đào xới thêm, cái cách ông ta nói về "tai nạn" như thể đã thuộc lòng một kịch bản. Và quan trọng nhất: tối hôm Hạnh chết, luật sư Trung có mặt ở đâu? Hắn không có mặt trong biệt thự, nhưng hắn có thể đã thuê người khác.
"Cô có bằng chứng gì không?" – Duy hỏi.
Trang mở ngăn kéo bàn, lấy ra một chiếc USB khác – giống hệt chiếc cô phóng viên Linh đã đưa cho Duy. "Bằng chứng đây. Tôi đã sao lưu từ điện thoại của Hạnh trước khi cô ấy chết. Trong này có cuộc gọi giữa Hạnh và luật sư Trung, nơi hắn đe dọa cô ấy. Và có một đoạn video từ camera của một tiệm vàng gần biệt thự – nó ghi lại cảnh luật sư Trung đi bộ đến nhà Hạnh lúc 11 giờ đêm, sau khi tôi rời đi."
Duy cầm USB, lòng đầy phấn khích nhưng cũng đầy giận dữ. "Tại sao cô không đưa những thứ này cho cảnh sát?"
"Bởi vì luật sư Trung có quan hệ với nhiều người trong công an. Tôi sợ họ sẽ làm mất bằng chứng. Tôi cần một người không bị ràng buộc. Tôi cần anh."
Duy đứng dậy. "Cô đi với tôi. Ngay bây giờ. Chúng ta đến gặp một người tôi tin tưởng – cựu điều tra viên Trung. Ông ấy sẽ giúp chúng ta chuyển bằng chứng đến đúng nơi cần đến."
Trang gật đầu, khoác áo mưa. Nhưng khi hai người vừa bước ra cửa phòng gym, một chiếc xe ô tô màu đen lao vun vút tới, dừng kít ngay trước mặt. Cửa xe mở, hai người đàn ông to khỏe bước ra, tay cầm dùi cui điện.
"Thám tử Duy? Có người muốn gặp anh." – một tên cười gằn.
Duy lùi lại, tay đưa vào túi áo chạm vào khẩu súng. Nhưng hắn chưa kịp rút ra thì một luồng điện mạnh bắn vào người. Hắn ngã gục xuống nền đường ướt, mắt nhòa đi, chỉ còn thấy bóng Trang cũng bị hai tên kia khống chế.
Trước khi bất tỉnh, Duy nghe thấy giọng nói lạnh lẽo của luật sư Trung vang lên từ trong xe:
"Đưa chúng nó về biệt thự. Chúng ta sẽ có một buổi nói chuyện riêng."