Đêm Sài Gòn vốn đã hỗn loạn, nay càng thêm hỗn loạn. Duy lao ra khỏi quán bar, vượt qua dòng người trên vỉa hè, lao vào con hẻm nhỏ đối diện. Hắn biết những con hẻm này như lòng bàn tay – mười năm sống ở quận 1 đã cho hắn một tấm bản đồ sống trong đầu.
Phía sau, tiếng bước chân nặng nề, tiếng thở hổn hển của Hùng. Gã to khỏe, nhưng chạy không nhanh bằng Duy – hắn đã tập luyện chạy bộ mỗi sáng suốt mười năm qua. Lợi thế thuộc về Duy, nhưng hắn không thể chạy mãi.
Rẽ trái, rẽ phải, qua một khu chợ đêm, qua một dãy nhà trọ. Duy thấy một chiếc xe máy dựng trước cửa nhà, chìa khóa vẫn cắm trên ổ. Hắn không ngần ngại, lao tới, nổ máy, và phóng đi như một mũi tên.
Gió lạnh thổi vào mặt, tiếng còi xe phía sau như xé toạc màn đêm. Duy nhìn vào gương chiếu hậu: Hùng đang đứng giữa đường, tay cầm con dao, thở dốc, mắt đỏ ngầu căm phẫn. Gã không đuổi kịp.
Duy thả lỏng dần, điều chỉnh nhịp thở. Hắn không về văn phòng, cũng không về nhà. Dominic Trần biết hắn đang ở đâu, biết hắn đang làm gì, và sẵn sàng giết hắn. Cần một nơi an toàn.
Hắn gọi cho Lan.
"Gặp tôi ở đâu đó kín đáo. Càng kín càng tốt. Ngay bây giờ."
Lan hẹn tại một khách sạn nhỏ ở quận 5, nơi cô đang tạm trú. Duy đến lúc 8 giờ tối, lẻn vào qua cửa sau theo chỉ dẫn. Phòng Lan ở tầng 5, cửa sổ nhìn ra một con hẻm tối om.
Lan mở cửa, mặc bộ đồ ngủ, mắt vẫn đỏ hoe vì khóc. "Anh bị sao vậy? Mặt anh tái xanh."
"Kẻ xấu đang đuổi theo tôi." – Duy vào phòng, khóa chặt cửa, kéo rèm cửa sổ lại. – "Cô có biết Dominic Trần không?"
Lan sững người. "Dominic? Tên doanh nhân Việt kiều? Có liên quan gì đến chị tôi?"
Duy kể cho Lan mọi thứ: Dominic rửa tiền qua công ty của Hạnh, Hạnh thu thập bằng chứng, Dominic đe dọa, và có khả năng Dominic đã ra tay trước. Hắn không nói về cuộc truy đuổi vừa rồi, nhưng Lan đủ thông minh để hiểu.
"Ôi trời ơi." – Lan ngồi bệt xuống giường, hai tay ôm mặt. – "Em không biết. Chị ấy không bao giờ kể với em những chuyện này."
"Vì cô ấy muốn bảo vệ cô." – Duy đáp. – "Và tôi nghĩ cô ấy đã trả giá bằng mạng sống của mình. Nhưng chưa chắc Dominic là người trực tiếp ra tay. Hắn có thể thuê người."
Duy lấy điện thoại ra, mở file ghi âm từ điện thoại của Minh, cho Lan nghe. Mặt Lan càng lúc càng trắng bệch.
"Đây là giọng Dominic." – cô thì thầm. – "Em đã gặp hắn một lần. Hắn đến nhà chị Hạnh dự tiệc. Một người đàn ông rất lịch sự, rất nguy hiểm."
"Đúng vậy." – Duy đứng dậy, bắt đầu đi đi lại lại trong phòng. – "Và hắn vừa ra lệnh cho đàn em của mình xử lý tôi. Điều đó có nghĩa là tôi đang đi đúng hướng. Càng gần sự thật, càng nguy hiểm. Nhưng cũng có nghĩa là cô cũng đang gặp nguy hiểm. Cô không thể ở đây một mình được."
"Em phải làm gì bây giờ?"
"Đi theo tôi. Tôi biết một nơi an toàn."
Hai giờ sau, họ đến căn hộ của một người bạn cũ của Duy – Trung, một cựu cảnh sát hình sự đã nghỉ hưu, sống ở ngoại thành quận 9. Trung là người duy nhất Duy tin tưởng. Ông ta mở cửa lúc nửa đêm, nhìn Duy với vẻ mặt không lấy gì làm ngạc nhiên.
"Lại dính vào chuyện lớn hả thằng em?"
"Lớn hơn mọi lần, anh ạ."
Trung nhìn Lan, rồi gật đầu. "Vào đi. Có phòng cho cả hai. Nhưng mai các anh phải đi sớm, vợ anh không thích khách ở lâu."
Duy gật đầu, dẫn Lan vào phòng khách. Ngồi trên ghế sofa cũ, dưới ánh đèn vàng vọt, Duy mở laptop ra, bắt đầu sắp xếp lại mọi thứ.
Bảng thời gian:
18 ngày trước (15/05): Hạnh chết.
7 ngày trước khi chết (08/05): Hạnh thu thập bằng chứng, cãi nhau với Dominic.
5 ngày trước khi chết (10/05): Cuộc gọi ghi âm đe dọa.
Đêm 15/05:
6h30: Hạnh về nhà, Minh đưa về.
7h00: Quân (chồng cũ) và con gái Bông đến.
7h30-9h00: Ăn tối, căng thẳng.
9h00: Hạnh lên phòng, gọi rượu.
9h15: Bà Ba uống sữa bị đánh thuốc, mất ý thức.
9h30-10h00: Bà Ba ngủ say.
10h30: Người phụ nữ mặc áo mưa leo vào biệt thự qua lỗ thông gió.
10h55: Người đó rời đi.
11h00 - 2h00 sáng: Khoảng thời gian chết của Hạnh (ước tính). Không ai nghe thấy gì.
6h00 sáng hôm sau: Bà Ba phát hiện xác.
"Khoảng thời gian từ 10h55 đến 2h sáng có một hung thủ khác." – Duy nói, vừa viết vừa vẽ. – "Người phụ nữ kia có thể chỉ là trinh sát, hoặc đánh lạc hướng, hoặc cô ta đã làm một việc gì đó trong 25 phút – có thể cài thiết bị, có thể đặt thuốc, có thể..."
Duy bỗng dừng lại. Mắt hắn mở to.
"Có thể cô ta đã đưa hung thủ thực sự vào nhà."
Lan ngồi bên cạnh, mặt đầy bàng hoàng. "Ý anh là gì?"
"Giả sử có hai người: một người phụ nữ nhỏ con, dẻo dai, leo vào nhà qua lỗ thông gió. Cô ta mở cửa sau cho một người khác – người thực sự giết chị cô. Rồi cô ta rời đi trước. Người thứ hai ở lại, chờ thời cơ, ra tay, rồi rời đi sau khi dàn dựng hiện trường."
"Người thứ hai đó có thể là...?"
"Bất kỳ ai. Nhưng người đó phải quen thuộc với ngôi nhà, biết thói quen của bà Ba (để đánh thuốc), biết cách tránh camera (dù biệt thự chẳng có camera bên trong – một điểm yếu chết người), và quan trọng nhất – có động cơ."
Duy nhìn lại bảng danh sách các nhân vật:
Nguyễn Hoàng Quân (chồng cũ) – có mặt trong nhà, có động cơ (ghen tuông, tranh chấp nuôi con, có thể liên quan đến tài sản). Nhưng bằng chứng ngoại phạm?
Luật sư Trung (quản lý tài sản) – biết rõ tài chính của Hạnh, có thể liên quan đến Dominic, nhưng không có mặt tối hôm đó.
Minh (tài xế, người yêu) – yêu Hạnh, nhưng tình yêu cũng có thể biến thành thù hận. Không có bằng chứng ngoại phạm vững chắc (ở một mình).
Người phụ nữ áo mưa – thủ phạm trực tiếp hoặc gián tiếp. Cần tìm ra danh tính.
Dominic Trần – chủ mưu, nhưng chắc chắn không trực tiếp ra tay.
Duy khoanh tròn tên Quân và Minh, rồi vẽ thêm dấu hỏi cạnh Luật sư Trung.
"Ngày mai, tôi sẽ gặp lại từng người." – Duy nói. – "Và tôi sẽ tìm ra người phụ nữ áo mưa."
Ngoài cửa sổ, trời gần sáng. Duy không ngủ. Hắn ngồi nhìn màn hình, tay gõ nhịp lên bàn, cho đến khi những tia nắng đầu tiên lọt qua khe rèm.