Quán cà phê Cuối Ngõ nằm sâu trong một con hẻm nhỏ trên đường Trần Quốc Thảo, quận 3. Nó chẳng có gì nổi bật: mặt tiền khiêm tốn, bảng hiệu mờ nhạt, bên trong chỉ độ chục bàn ghế gỗ. Duy đến sớm 15 phút, chọn một vị trí ngồi quay lưng vào tường, mặt hướng ra cửa – nguyên tắc cơ bản của bất kỳ ai làm nghề điều tra.
Đúng 2 giờ, một người đàn ông trẻ bước vào. Anh ta khoảng 27, 28 tuổi, cao ráo, nước da ngăm, mặc áo thun đen và quần jean. Đôi mắt sâu và có quầng thâm, hàm dưới hơi run nhẹ. Minh – tài xế riêng của cô Hạnh – trông như thể vừa trải qua một cơn ác mộng kéo dài.
"Anh Duy?" – anh ta hỏi, giọng khàn.
"Ngồi đi."
Minh ngồi xuống đối diện, tay vò vò chiếc khăn giấy trên bàn. Duy để anh ta yên một lúc, không vội hỏi. Kỹ thuật thẩm vấn: người bình thường không chịu nổi sự im lặng kéo dài.
Và Minh không phải ngoại lệ.
"Tôi không giết cô Hạnh." – anh ta buột ra.
Duy nhướn mày. "Tôi chưa hỏi câu đó."
"Tôi biết. Nhưng tôi muốn nói rõ. Tôi yêu cô ấy. Tôi không bao giờ có thể làm hại cô ấy."
"Yêu?" – Duy chăm chú nhìn. – "Cô Hạnh là chủ, anh là tài xế. Mối quan hệ đó..."
Minh cười đắng. "Tôi biết. Ai cũng nghĩ vậy. Cô ấy hơn tôi 5 tuổi, giàu có, quyền lực. Còn tôi chỉ là thằng lái xe. Nhưng chúng tôi đã yêu nhau gần một năm. Bí mật, tất nhiên. Cô ấy không muốn ai biết, vì sợ ảnh hưởng đến công ty và danh tiếng của cô ấy."
Duy lấy sổ ghi chép ra. "Anh đã ở đâu vào tối hôm cô ấy chết?"
Minh thở ra một hơi dài. "Tôi đưa cô ấy về nhà lúc 6 giờ 30 tối. Sau đó, tôi lái xe về phòng trọ. Tôi ở một mình, không ai làm chứng. Tôi thức đến 2 giờ sáng, xem phim. Tôi có lịch sử xem phim trên ứng dụng, nếu anh cần kiểm tra."
"Nhưng chẳng ai ngăn anh quay lại biệt thự sau khi đưa cô ấy về?"
Minh cúi đầu. "Đúng vậy. Và đó là lý do tại sao cảnh sát nghi ngờ tôi lúc đầu. Họ gọi tôi lên làm việc hai lần. Nhưng họ không có bằng chứng. Cuối cùng họ kết luận tai nạn, và tôi được thả."
"Vậy tại sao anh muốn gặp tôi?"
Minh đưa tay vào túi áo khoác, rút ra một chiếc điện thoại di động cũ, màn hình nứt vỡ một góc. "Cô Hạnh đưa tôi cái điện thoại này một tuần trước khi cô ấy chết. Cô ấy bảo: 'Minh à, lỡ có chuyện gì xảy ra với anh, em hãy mang cái này đến cho một thám tử tên Duy.' Lúc đó tôi không hiểu. Tôi nghĩ cô ấy đùa. Nhưng rồi cô ấy chết, và tôi nhớ ra."
Duy cầm chiếc điện thoại lên. Nó đã được tắt nguồn. Hắn ấn nút mở, màn hình sáng lên, nhưng yêu cầu mật khẩu.
"Anh biết mật khẩu không?"
"Cô Hạnh nói đó là ngày sinh nhật lần đầu chúng tôi hẹn hò. 2409. 24 tháng 9."
Duy nhập mã. Điện thoại mở khóa. Màn hình chính hiện lên với vài ứng dụng cơ bản: tin nhắn, ghi chú, danh bạ. Không có mạng xã hội, không trò chơi.
Duy mở ứng dụng ghi chú. Có một file duy nhất, tiêu đề: "Bằng chứng"
Hắn mở ra.
Hàng trăm dòng chữ, ngày tháng, số tài khoản, tên người, và các đoạn ghi âm được đính kèm. Duy lướt nhanh: tất cả đều liên quan đến một đường dây rửa tiền xuyên quốc gia, với sự tham gia của ít nhất ba công ty ở Việt Nam và hai quỹ đầu tư ở nước ngoài. Và cái tên trung tâm của đường dây này là... Dominic Trần.
Duy ngước lên nhìn Minh, mắt hắn lóe sáng. "Cô Hạnh đã thu thập bằng chứng tố cáo Dominic Trần?"
"Đúng vậy. Cô ấy phát hiện ra rằng Dominic đang dùng công ty của cô ấy để rửa tiền. Ban đầu cô ấy sợ, nhưng rồi cô ấy nói: 'Không thể để hắn tiếp tục.' Cô ấy bắt đầu ghi lại mọi thứ. Và hắn biết điều đó."
"Dominic Trần có đe dọa cô ấy không?"
"Có. Rất nhiều lần. Có lần hắn gửi cho cô ấy một bức ảnh chụp cô ấy từ xa, với dòng chữ: 'Em không thể trốn mãi được đâu.'"
Duy nhìn vào file ghi chú, tìm đến đoạn ghi âm gần nhất – ngày 10/05/2023, năm ngày trước khi Hạnh chết. Hắn bật lên.
Giọng một người phụ nữ – chắc chắn là Hạnh: "Anh Dominic, tôi không muốn làm to chuyện này. Chỉ cần anh rút khỏi công ty tôi, và tôi sẽ xóa hết bằng chứng. Đơn giản thế thôi."
Một giọng đàn ông lạnh lùng, có giọng điệu của người nước ngoài nói tiếng Việt không rành lắm: "Cô nghĩ tôi ngu à? Nếu tôi rút, cô sẽ tố cáo tôi ngay lập tức. Tôi biết cô là người thế nào. Tôi có cách của tôi, cô Hạnh ạ. Cô nên cẩn thận."
Tiếng click – cuộc gọi kết thúc.
Duy lưu file ghi âm vào điện thoại của mình, rồi trả chiếc điện thoại cũ cho Minh. "Anh có biết Dominic Trần ở đâu không?"
"Tôi không biết. Nhưng tôi biết một điều: hắn có một tay sai. Người đó tên là Hùng, lái xe cho hắn. Hùng thường lui tới một quán bar trên đường Phạm Viết Chánh, quận 1. Nếu muốn tìm Dominic, anh phải tìm Hùng trước."
Duy gật đầu. "Cảm ơn anh. Một câu cuối: tối hôm cô Hạnh chết, anh có nhìn thấy chiếc xe máy màu đen đậu trước cổng biệt thự không?"
Minh gật đầu ngay. "Có. Tôi thấy nó lúc tôi đưa cô Hạnh về. Nó đậu từ lúc đó. Và khi tôi rời đi lúc 6 giờ 40, nó vẫn còn."
"Anh có thấy ai ngồi trên xe không?"
"Không. Nhưng tôi thấy một điếu thuốc đang cháy, vứt dưới gầm xe. Người đó vừa rời đi, hoặc đang núp ở đâu đó gần đấy."
Duy ghi chép xong, đứng dậy. "Tôi sẽ liên lạc với anh sau."
Trước khi ra về, Minh nắm lấy tay Duy, mắt đỏ hoe. "Làm ơn, hãy tìm ra sự thật. Cô Hạnh là người tốt. Cô ấy không đáng phải chết như vậy."
Duy chỉ gật đầu. Hắn không hứa được điều gì. Trong nghề này, hứa hẹn là thứ xa xỉ.
6 giờ tối, quận 1 bắt đầu lên đèn. Con đường Phạm Viết Chánh nhộn nhịp hơn ban ngày, với các quán ăn, bar, pub mở cửa đón khách. Duy đậu xe ở đầu hẻm, đi bộ vào.
Hắn tìm thấy quán bar "Ngầm" – một cái tên rất phù hợp, vì nó nằm dưới tầng hầm của một tòa nhà cũ. Bên trong, ánh đèn mờ ảo, tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng, không khói bụi, không ồn ào – khác hẳn những quán bar bình thường.
Duy ngồi ở quầy bar, gọi một ly whisky. Mắt hắn lướt khắp phòng. Vài bóng người lẻ loi, vài nhóm bạn trẻ đang cười đùa. Không thấy ai tên Hùng, hoặc Dominic Trần.
"Lần đầu đến à?" – giọng một cô gái bên cạnh. Cô ta mặc váy đen, tóc dài, đeo kính mát dù trời tối. Một vẻ đẹp hơi nguy hiểm.
"Ừ. Nghe nói ở đây có anh Hùng hay lui tới."
Cô gái cười, bỏ kính mát xuống. "Anh tìm Hùng làm gì?"
"Công việc."
"Anh là thám tử à?"
Duy không trả lời. Hắn chỉ nhấp một ngụm whisky.
Cô gái chồm tới, thì thầm: "Hùng đang ngồi ở bàn cuối cùng, góc phải. Nhưng tôi khuyên anh nên cẩn thận. Hùng không thích người lạ hỏi về ông chủ của hắn."
Duy quay đầu nhìn về phía góc phải. Một người đàn ông lực lưỡng, cổ đeo dây chuyền vàng to, tay xăm kín từ cổ đến mu bàn tay, đang ngồi uống bia một mình. Trên bàn có ba chai bia đã cạn, và một chiếc điện thoại đặt ngửa, màn hình sáng.
Duy đứng dậy, mang theo ly whisky tiến về phía đó.
"Anh Hùng?" – hắn hỏi.
Người đàn ông ngước lên, đôi mắt sắc như lưỡi dao. "Ai?"
"Tôi cần hỏi anh vài câu về Dominic Trần."
Chưa nói hết câu, Hùng đã đứng phắt dậy, tay nắm chặt cổ chai bia. "Mày là ai? Cảnh sát à?"
"Thám tử tư."
"Thám tử cặc." – Hùng cười gằn. – "Biến đi, trước khi tao cho mày vài cái."
Duy không nhúc nhích. Hắn đã quá quen với kiểu đe dọa này. Từ túi áo, hắn rút ra tấm ảnh của cô Hạnh, đặt lên bàn. "Cô Trương Mỹ Hạnh. Chết 18 ngày trước. Ông chủ của anh, Dominic Trần, có liên quan. Anh biết gì không?"
Hùng nhìn tấm ảnh, mặt thoáng biến sắc. Một phần giây – đủ để Duy đọc được nỗi sợ trong mắt hắn.
"Tao không biết gì hết. Biến."
Hùng đẩy mạnh bàn, chai bia đổ, bia chảy ra loang trên mặt bàn gỗ. Mấy thực khách gần đó quay lại nhìn. Hùng rút từ trong túi ra một con dao gấp, bật lưỡi, dí về phía Duy.
Đã đến lúc rút lui. Duy không muốn gây ồn ào, ít nhất là lúc này. Hắn lùi lại một bước, giơ hai tay lên.
"Được rồi. Tôi đi."
Nhưng trước khi quay lưng, Duy kịp liếc thấy màn hình điện thoại của Hùng vẫn sáng. Trên đó là một tin nhắn chưa đọc, người gửi: "Dominic". Nội dung hiện lên một dòng:
"Hùng, có thằng thám tử đang hỏi về cô Hạnh. Xử lý nó. Đừng để nó sống sót."
Duy cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Hắn quay nhanh, bước dài ra cửa. Phía sau, tiếng ghế đẩu ngã kêu "xoảng". Hùng đang đuổi theo.
Duy chạy như chưa bao giờ chạy.