Trong khi Chu Thừa Hạo đang ráo riết điều tra về lai lịch thật sự của Tô Nhiễm, tại phía Sương Vân Holdings, kế hoạch thâu tóm cuối cùng cũng đã đến giai đoạn quyết định — Mộ Thanh Nhiễm cùng liên minh các cổ đông đã nắm giữ đủ ba mươi lăm phần trăm cổ phần của Mộ Thị Tập Đoàn, đủ điều kiện để chính thức triệu tập đại hội cổ đông bất thường theo quy định của pháp luật.
"Đã đến lúc rồi." Thanh Nhiễm nói trong cuộc họp cuối cùng trước khi chính thức công bố kế hoạch, ánh mắt tràn đầy quyết tâm sau nhiều tháng chuẩn bị kỹ lưỡng. "Chúng ta sẽ gửi thông báo chính thức triệu tập đại hội cổ đông bất thường trong vòng hai tuần tới, đồng thời công khai toàn bộ bằng chứng về những sai phạm nghiêm trọng của ban lãnh đạo hiện tại."
Tuy nhiên, trước khi thông báo chính thức được gửi đi, một sự cố ngoài dự tính đã xảy ra. Tạ Dịch Phong, trong quá trình hỗ trợ xử lý các thủ tục pháp lý cho thương vụ thâu tóm, vô tình phát hiện ra một tài liệu quan trọng trong hồ sơ mà đội ngũ pháp lý của Sương Vân chuẩn bị — đó chính là bản sao giấy khai sinh cùng một số giấy tờ tùy thân cũ mang tên Mộ Thanh Nhiễm, được lưu trữ như một phần bằng chứng pháp lý cho vụ kiện dự kiến sẽ được công bố.
Đứng lặng người trong văn phòng, Tạ Dịch Phong nhìn chằm chằm vào tài liệu trong tay, những mảnh ghép rời rạc trước đây giờ đây dần dần kết nối lại thành một bức tranh hoàn chỉnh trong tâm trí hắn — sự tương đồng kỳ lạ mà Mộ Nhã Kỳ từng nhắc đến, thái độ bí ẩn của Thanh Nhiễm mỗi khi nhắc đến Mộ Thị Tập Đoàn, cùng động cơ sâu xa đằng sau kế hoạch thâu tóm đầy tính toán này.
"Vậy ra, Tô Nhiễm... chính là Mộ Thanh Nhiễm." Hắn thì thầm, trong lòng dâng lên một cơn sóng cảm xúc phức tạp — vừa kinh ngạc trước sự thật bất ngờ này, vừa có chút tổn thương vì cảm thấy mình đã bị người mà hắn đang dần dần nảy sinh tình cảm che giấu một bí mật lớn lao đến vậy.
Ngay lập tức, hắn tìm đến gặp trực tiếp Thanh Nhiễm để làm rõ mọi chuyện, trong lòng vừa tức giận vừa lo lắng trước những gì có thể xảy ra tiếp theo cho mối quan hệ giữa hai người.
"Tôi cần nói chuyện với cô ngay bây giờ." Tạ Dịch Phong nói, giọng điệu nghiêm trọng khác thường khi bước vào văn phòng của Thanh Nhiễm, tay vẫn còn cầm tài liệu mà hắn vô tình phát hiện được.
Thanh Nhiễm nhìn thấy tài liệu trong tay Tạ Dịch Phong, trong lòng lập tức hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra. Cô hít một hơi thật sâu, chuẩn bị tinh thần đối diện với khoảnh khắc mà cô đã lo lắng, trì hoãn suốt nhiều tuần qua.
"Anh đã biết rồi." Cô nói, không phải là câu hỏi mà là một lời xác nhận, giọng điệu bình tĩnh nhưng ẩn chứa một sự căng thẳng khó che giấu.
"Tại sao cô không nói cho tôi biết sự thật ngay từ đầu? Tại sao lại phải che giấu danh tính thật sự của mình trong suốt thời gian chúng ta hợp tác, thậm chí là..." Tạ Dịch Phong bỏ lửng câu nói, trong lòng dâng lên một cảm giác tổn thương mà chính hắn cũng không ngờ tới, vì trước đây, hắn chưa từng cho phép bản thân đầu tư tình cảm sâu sắc vào bất kỳ mối quan hệ nào, nhưng với Thanh Nhiễm, mọi thứ dường như đã khác biệt.
Thanh Nhiễm im lặng một lúc, ánh mắt tràn đầy sự phức tạp, cuối cùng cô quyết định kể lại toàn bộ câu chuyện — về việc bị phản bội, vu oan, bị chính gia đình ruột thịt trục xuất một cách tàn nhẫn năm năm trước, về hành trình gian khổ tự mình xây dựng lại tất cả từ con số không, và về kế hoạch trở về để đòi lại công bằng, danh dự cho chính mình.
"Tôi xin lỗi vì đã không thể nói sự thật với anh sớm hơn. Nhưng anh phải hiểu, sau những gì tôi đã trải qua, việc tin tưởng, mở lòng với bất kỳ ai không hề dễ dàng đối với tôi." Cô nói, giọng điệu chân thành, đôi mắt ngấn lệ hiếm hoi để lộ ra sự tổn thương sâu sắc mà cô đã cố gắng che giấu suốt bao năm qua.
Tạ Dịch Phong lắng nghe toàn bộ câu chuyện, trong lòng dần dần hiểu ra được lý do đằng sau sự cảnh giác, khép kín mà Thanh Nhiễm luôn thể hiện, đồng thời cũng cảm thấy vô cùng xót xa, phẫn nộ thay cho những gì cô đã phải chịu đựng.
"Tôi hiểu rồi. Xin lỗi vì đã phản ứng thái quá lúc nãy." Hắn nói, giọng điệu đã dịu lại, ánh mắt tràn đầy sự thấu hiểu, cảm thông. "Nhưng tôi cần cô hứa với tôi một điều — từ nay về sau, đừng bao giờ giấu diếm tôi bất cứ điều gì quan trọng nữa, dù đó có là gì đi chăng nữa."
Thanh Nhiễm nhìn vào đôi mắt chân thành của Tạ Dịch Phong, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp, được thấu hiểu mà cô chưa từng dám mong đợi sẽ có được một lần nữa sau những tổn thương sâu sắc trong quá khứ. "Tôi hứa."
Sau cuộc trò chuyện đầy cảm xúc ấy, Tạ Dịch Phong không những không rút lui khỏi liên minh hợp tác mà còn quyết định gắn bó, hỗ trợ Thanh Nhiễm mạnh mẽ hơn nữa trong giai đoạn cuối cùng của kế hoạch. Hắn tận dụng toàn bộ mối quan hệ, ảnh hưởng của mình trong giới tài chính, pháp lý Yến Kinh để đảm bảo mọi bước đi cuối cùng của kế hoạch được thực hiện một cách hoàn hảo, không để lại bất kỳ sơ hở nào.
"Từ bây giờ, hãy để tôi được đồng hành cùng em trong mọi bước đi, không chỉ với tư cách đối tác kinh doanh." Tạ Dịch Phong nói, ánh mắt kiên định, chân thành, thể hiện rõ quyết tâm bảo vệ, sát cánh cùng Thanh Nhiễm vượt qua giai đoạn khó khăn, quan trọng nhất trong hành trình đòi lại công bằng của cô.
Thanh Nhiễm, lần đầu tiên sau nhiều năm, cảm nhận được rằng mình không còn phải đơn độc gánh vác mọi thứ trên đôi vai của chính mình nữa, rằng có một người sẵn sàng đứng bên cạnh, chia sẻ gánh nặng, cùng cô đối mặt với mọi thử thách phía trước.
Trong những ngày tiếp theo, hai người cùng nhau rà soát lại lần cuối toàn bộ kế hoạch cho đại hội cổ đông sắp tới, từ nội dung bài phát biểu, cách thức trình bày bằng chứng, đến việc chuẩn bị các phương án dự phòng cho mọi tình huống có thể xảy ra.
"Chu Thừa Hạo chắc chắn sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại. Chúng ta cần phải chuẩn bị sẵn sàng cho khả năng hắn sẽ tìm cách phản kháng quyết liệt tại đại hội." Tạ Dịch Phong phân tích, thể hiện tư duy chiến lược sắc bén không kém gì Thanh Nhiễm.
"Em đã chuẩn bị sẵn tất cả các bằng chứng cần thiết, đủ để đối phó với bất kỳ sự phản kháng nào từ phía họ." Thanh Nhiễm đáp, ánh mắt kiên định, tự tin, không hề nao núng trước những thử thách còn đang chờ đợi phía trước.
Đêm trước ngày đại hội cổ đông quan trọng, Tạ Dịch Phong đến thăm Thanh Nhiễm tại căn hộ của cô, mang theo một bó hoa nhỏ cùng lời động viên chân thành. "Dù ngày mai có chuyện gì xảy ra, tôi vẫn luôn ở bên cạnh em."
Thanh Nhiễm nhận lấy bó hoa, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp, được che chở mà cô chưa từng dám mơ tới sau những năm tháng đơn độc chiến đấu để xây dựng lại cuộc đời mình từ đống đổ nát của sự phản bội. "Cảm ơn anh, vì tất cả mọi thứ."