Ngày đại hội cổ đông bất thường của Mộ Thị Tập Đoàn cuối cùng cũng đến, đánh dấu thời khắc quyết định cho toàn bộ kế hoạch mà Mộ Thanh Nhiễm đã dày công chuẩn bị suốt nhiều tháng qua. Hội trường lớn tại trụ sở Mộ Thị Đại Hạ chật kín các cổ đông, nhà đầu tư, cùng đông đảo phóng viên báo chí đến theo dõi sự kiện được dự đoán sẽ có nhiều biến động lớn này.
Chu Thừa Hạo, dù đã cố gắng chuẩn bị mọi phương án đối phó, nhưng khi nhìn thấy Mộ Thanh Nhiễm — hay Tô Nhiễm, xuất hiện tại hội trường với tư cách đại diện cho liên minh cổ đông nắm giữ đa số cổ phần, gương mặt hắn không khỏi biến sắc, trong lòng dâng lên một cảm giác hoảng loạn tột độ khi cuối cùng cũng phải đối mặt trực diện với sự thật mà hắn đã cố gắng trốn tránh suốt thời gian qua.
Mộ Nhã Kỳ, ngồi bên cạnh chồng, khi nhận ra sự thật về danh tính thật sự của Tô Nhiễm, gương mặt cũng tái nhợt đi, đôi tay run rẩy siết chặt lấy tay vịn ghế, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi tột cùng trước viễn cảnh mọi tội ác của mình sắp bị phơi bày trước toàn thể công chúng.
"Kính thưa quý vị cổ đông, hôm nay tôi đứng đây với tư cách đại diện cho liên minh các cổ đông nắm giữ ba mươi lăm phần trăm cổ phần của Mộ Thị Tập Đoàn." Thanh Nhiễm bắt đầu bài phát biểu của mình, giọng điệu vang vọng khắp hội trường, tràn đầy uy quyền, tự tin.
"Nhưng trước khi trình bày về kế hoạch tái cấu trúc mà chúng tôi đề xuất, tôi có một sự thật quan trọng cần công bố trước toàn thể quý vị." Cô tiếp tục, ánh mắt sắc bén quét qua toàn bộ hội trường trước khi dừng lại nơi Chu Thừa Hạo cùng Mộ Nhã Kỳ đang ngồi run rẩy ở hàng ghế đầu.
"Tôi không phải là Tô Nhiễm theo như những gì mọi người vẫn biết. Tên thật của tôi là Mộ Thanh Nhiễm, đích nữ duy nhất của gia tộc Mộ Thị, người đã bị chính chồng cùng em gái cùng cha khác mẹ của mình — Chu Thừa Hạo và Mộ Nhã Kỳ, cấu kết dàn dựng một vụ án biển thủ công quỹ giả mạo, khiến tôi bị trục xuất khỏi gia tộc một cách oan uổng cách đây năm năm."
Lời tuyên bố này như một quả bom nổ giữa hội trường, khiến toàn bộ cổ đông, phóng viên có mặt đều không khỏi kinh ngạc, xôn xao bàn tán dữ dội. Chu Thừa Hạo đứng bật dậy khỏi ghế, gương mặt trắng bệch, cố gắng tìm cách phản bác.
"Đây là lời vu khống vô căn cứ! Cô không có bất kỳ bằng chứng nào để chứng minh những cáo buộc này!" Hắn hét lên, giọng điệu run rẩy vì hoảng loạn.
Thanh Nhiễm chỉ mỉm cười lạnh lẽo, ra hiệu cho đội ngũ pháp lý của mình trình chiếu toàn bộ bằng chứng đã được thu thập kỹ lưỡng lên màn hình lớn của hội trường — những giao dịch ngân hàng, chứng từ giả mạo, lời khai của nhân chứng, tất cả đều được trình bày một cách chi tiết, có hệ thống, không thể chối cãi.
"Đây chính là bằng chứng, ông Chu Thừa Hạo. Toàn bộ khoản tiền biển thủ năm năm trước thực chất đã được chuyển vào tài khoản nước ngoài do chính ông kiểm soát, thông qua một chuỗi công ty vỏ bọc được thiết lập cẩn thận để che giấu dấu vết. Còn bà Mộ Nhã Kỳ chính là người đã trực tiếp làm giả chữ ký của tôi trên các văn bản chuyển tiền." Thanh Nhiễm nói, giọng điệu đanh thép, không hề khoan nhượng.
Cả hội trường chìm trong sự im lặng chấn động trong giây lát, trước khi những tiếng xì xào, bàn tán phẫn nộ bùng nổ khắp nơi. Nhiều cổ đông không khỏi lắc đầu, thất vọng trước sự thật thâm độc vừa được phơi bày, đồng thời cũng bắt đầu bày tỏ sự ủng hộ mạnh mẽ dành cho Mộ Thanh Nhiễm.
Mộ Nhã Kỳ, không thể chịu đựng được áp lực từ sự thật bị phơi bày công khai, bật khóc nức nở, quỳ sụp xuống giữa hội trường: "Chị, em xin lỗi, em không nghĩ mọi chuyện lại đi xa đến mức này..."
Nhưng những lời xin lỗi muộn màng này không thể xóa bỏ được năm năm tủi nhục, đau khổ mà Thanh Nhiễm đã phải chịu đựng, cũng không thể ngăn cản được bánh xe công lý đang dần dần nghiền nát mọi âm mưu, tội ác mà hai vợ chồng Chu Thừa Hạo đã gây ra.
Cuộc bỏ phiếu bất tín nhiệm diễn ra ngay sau đó, với kết quả áp đảo ủng hộ việc bãi nhiệm toàn bộ ban lãnh đạo hiện tại, đồng thời chính thức bổ nhiệm Mộ Thanh Nhiễm trở lại vị trí Chủ tịch Hội đồng quản trị kiêm Tổng giám đốc điều hành của Mộ Thị Tập Đoàn — vị trí mà đáng lẽ ra cô đã phải nắm giữ từ năm năm trước nếu như không có sự phản bội tàn nhẫn của những người thân yêu nhất.
Ngay sau khi kết quả bỏ phiếu được công bố chính thức, cả hội trường đứng dậy vỗ tay tán thưởng, chúc mừng sự trở lại đầy ngoạn mục của Mộ Thanh Nhiễm. Nhiều cổ đông tiến đến bắt tay, chúc mừng cô, bày tỏ sự tin tưởng tuyệt đối vào khả năng lãnh đạo của cô trong việc vực dậy tập đoàn đang trên đà suy thoái nghiêm trọng.
"Xin cảm ơn quý vị đã tin tưởng, ủng hộ tôi trong thời khắc quan trọng này." Thanh Nhiễm phát biểu, giọng điệu vẫn giữ được sự bình tĩnh, chuyên nghiệp dù trong lòng đang trào dâng biết bao cảm xúc lẫn lộn sau năm năm dài đằng đẵng chờ đợi thời khắc minh oan này.
Cô tiếp tục trình bày sơ lược về kế hoạch tái cấu trúc toàn diện mà mình dự định thực hiện ngay sau khi chính thức tiếp quản, từ việc rà soát lại toàn bộ các khoản đầu tư thua lỗ, tái cơ cấu bộ máy nhân sự, đến việc xây dựng lại niềm tin với các đối tác, khách hàng đã bị lung lay trong suốt thời gian qua dưới sự điều hành yếu kém của Chu Thừa Hạo.
"Tôi cam kết, trong vòng một năm tới, Mộ Thị Tập Đoàn sẽ lấy lại được vị thế vốn có, thậm chí còn phát triển mạnh mẽ hơn nữa nhờ vào sự hợp tác chiến lược với Sương Vân Holdings cùng Tạ Thị Đầu Tư." Thanh Nhiễm tuyên bố, nhận được sự hưởng ứng nhiệt liệt từ toàn thể hội trường.
Về phần Chu Thừa Hạo cùng Mộ Nhã Kỳ, ngay sau khi đại hội kết thúc, cảnh sát kinh tế đã có mặt tại hội trường để tiến hành các thủ tục cần thiết, chính thức khởi tố họ về những tội danh gian lận tài chính, giả mạo chứng cứ mà Thanh Nhiễm cùng đội ngũ pháp lý đã dày công thu thập trong suốt nhiều tháng qua.
"Không, các người không thể làm vậy với ta!" Chu Thừa Hạo hét lên trong tuyệt vọng khi bị các cảnh sát áp giải rời khỏi hội trường, gương mặt hoàn toàn mất đi vẻ tự tin, quyền uy mà hắn từng thể hiện suốt ba năm nắm quyền điều hành Mộ Thị Tập Đoàn.
Thanh Nhiễm đứng nhìn cảnh tượng đó, trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn chút xót xa. Dù những kẻ đã hãm hại cô cuối cùng cũng phải trả giá xứng đáng cho tội ác của mình, nhưng năm năm tuổi trẻ, năm năm tủi nhục mà cô đã phải trải qua vẫn mãi mãi không thể lấy lại được.