Chu Tiểu Đường đứng sau quầy thu ngân của tiệm bánh nhỏ mang tên "Ngọt Ngào Góc Phố" mà cô đã dày công gây dựng suốt ba năm qua, tay thoăn thoắt trang trí lớp kem trắng mịn lên chiếc bánh sinh nhật hình chú mèo béo ú mà một vị khách vừa đặt hàng, miệng lẩm bẩm hát theo bài nhạc đang phát trên loa, hoàn toàn không hề hay biết, một vị khách đặc biệt sắp bước vào cuộc đời mình theo cách kỳ cục nhất có thể tưởng tượng được.
"Được rồi, chú mèo béo, giờ đến lượt vẽ thêm cho ngươi cái mũi hồng hồng đáng yêu này." Cô nói chuyện một mình với chiếc bánh, một thói quen kỳ lạ mà cô vẫn duy trì từ ngày mở tiệm, tin rằng, nói chuyện với bánh sẽ khiến chúng ngon hơn — dù chưa có bất kỳ cơ sở khoa học nào chứng minh điều này.
Đúng lúc cô đang tập trung cao độ vào chi tiết cuối cùng, cánh cửa tiệm bật mở với tiếng chuông leng keng quen thuộc, một cơn gió lạnh ùa vào cùng một bóng người cao lớn, ăn mặc chỉnh tề trong bộ vest đen sang trọng, bước vào với vẻ mặt lạnh như băng, ánh mắt quét qua toàn bộ không gian tiệm bánh ấm cúng, đầy màu sắc với vẻ khó chịu rõ rệt.
"Chào mừng đến với Ngọt Ngào Góc Phố!" Tiểu Đường reo lên đầy nhiệt tình theo thói quen chào khách, nhưng vì đang mải tập trung vào chiếc bánh, tay cô lỡ đà đẩy quá mạnh túi kem, khiến một vệt kem trắng lớn bắn thẳng ra ngoài, đáp trúng chính giữa mặt vị khách lạ vừa bước vào.
Cả tiệm bánh chìm trong im lặng chết chóc trong giây lát. Vị khách đứng đó, gương mặt điển trai giờ đây bị phủ một lớp kem trắng ngộ nghĩnh, đôi mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào Tiểu Đường với một biểu cảm mà cô không thể xác định chính xác là tức giận, sốc, hay cả hai.
"Trời ơi, tôi... tôi thực sự vô cùng xin lỗi!" Tiểu Đường lắp bắp, vội vàng chạy đến với xấp khăn giấy, tay run run vì hoảng loạn, nhưng trong lòng lại không khỏi có một chút... buồn cười trước hình ảnh vị doanh nhân sang trọng này giờ đây trông như vừa tham gia một cuộc chiến ném kem thất bại thảm hại.
"Cô định để tôi đứng đây cả ngày với bộ dạng này sao?" Người đàn ông nói, giọng điệu lạnh lùng nhưng cũng không giấu được sự bực bội đang dâng lên, tay cầm lấy khăn giấy mà Tiểu Đường đưa, bắt đầu lau đi lớp kem trên mặt với vẻ mặt đầy phẫn nộ kìm nén.
"Đây, đây là khăn giấy, còn đây là... phiếu giảm giá năm mươi phần trăm cho lần mua tiếp theo, coi như lời xin lỗi chân thành từ tiệm bánh của tôi!" Tiểu Đường nói, đưa cho anh một tấm phiếu nhỏ với hình vẽ một chiếc bánh cười toe toét, cố gắng xoa dịu tình huống bằng sự hài hước đặc trưng vốn có của mình.
Người đàn ông nhìn tấm phiếu giảm giá kỳ quặc trong tay, rồi nhìn lại Tiểu Đường, ánh mắt anh có chút gì đó khó hiểu, như thể đang cố gắng phân tích xem, đây là một trò đùa cố ý hay chỉ đơn thuần là sự vụng về ngẫu nhiên của cô chủ tiệm bánh trước mặt.
"Tôi không cần phiếu giảm giá của cô." Anh nói, vứt tấm phiếu lên quầy, giọng điệu vẫn còn đầy sự khó chịu. "Tôi đến đây để đặt một chiếc bánh cho buổi tiệc quan trọng của công ty vào cuối tuần này, nhưng có vẻ như, tôi đã chọn nhầm địa điểm."
"Ơ, xin đừng đi vội! Tôi thề, đây chỉ là một tai nạn hy hữu thôi, tiệm bánh của tôi thực sự rất chuyên nghiệp, chỉ là... đôi khi hơi vụng về một chút." Tiểu Đường nói, cố gắng níu kéo vị khách hàng tiềm năng này, dù trong lòng cũng không khỏi cảm thấy có chút tự ái trước lời nhận xét gay gắt kia.
Người đàn ông dừng bước, quay lại nhìn cô với ánh mắt đánh giá, dường như đang cân nhắc điều gì đó. "Tôi nghe nói, tiệm bánh này có công thức bánh kem tươi đặc biệt, được nhiều người trong khu vực đánh giá cao. Đó là lý do duy nhất khiến tôi cân nhắc cho cô thêm một cơ hội."
"Đúng vậy! Công thức đó là do chính tay tôi nghiên cứu, phát triển suốt nhiều năm đấy!" Tiểu Đường nói, giọng điệu tự hào không giấu diếm, quên mất hoàn toàn sự cố kem dính mặt vừa xảy ra.
Sau một hồi cân nhắc, người đàn ông — mà sau này Tiểu Đường mới biết được tên là Tưởng Bách Xuyên, phó chủ tịch trẻ tuổi của tập đoàn Tưởng Thị, một trong những tập đoàn bất động sản lớn nhất thành phố — cuối cùng cũng đồng ý đặt hàng, dù giọng điệu vẫn còn đầy sự dè dặt, cảnh giác.
"Tôi cần một chiếc bánh ba tầng, thiết kế trang trọng, tinh tế, phù hợp cho buổi tiệc kỷ niệm mười năm thành lập công ty. Không được có bất kỳ sai sót nào." Anh nói, giọng điệu nghiêm túc đến mức khiến Tiểu Đường không khỏi đứng thẳng người, gật đầu răm rắp như đang nhận lệnh từ một vị tướng quân.
"Vâng, tôi hiểu rồi ạ! Ngài có thể hoàn toàn yên tâm, tôi sẽ làm ra một tuyệt tác khiến ngài phải kinh ngạc!" Tiểu Đường nói, tay vội vàng ghi chép lại yêu cầu vào cuốn sổ đặt hàng, trong lòng thầm nhủ, đây chắc chắn sẽ là một trong những đơn hàng quan trọng, thử thách nhất mà cô từng nhận trong suốt ba năm kinh doanh của mình.
Khi Tưởng Bách Xuyên rời khỏi tiệm, dáng vẻ vẫn còn đầy sự lạnh lùng, khó ưa như lúc mới bước vào, Tiểu Đường thở phào nhẹ nhõm, ngồi phịch xuống ghế, nhìn theo bóng lưng vị khách hàng khó tính vừa rời đi.
"Trời ơi, đây chắc chắn là vị khách hàng khó ưa nhất mà mình từng gặp trong đời." Cô lẩm bẩm, dù trong lòng cũng không thể phủ nhận, có một điều gì đó thú vị, khó lý giải ẩn sau vẻ ngoài lạnh lùng, nghiêm khắc của người đàn ông ấy, khiến cô không khỏi tò mò muốn tìm hiểu thêm.
Cô lấy điện thoại gọi ngay cho người bạn thân nhất — Lâm Vũ Hi, đồng thời cũng là nhân viên duy nhất của tiệm bánh, người đang được nghỉ phép vì cảm cúm.
"Cậu sẽ không tin nổi đâu, hôm nay tớ vừa làm bắn kem vào mặt một vị doanh nhân giàu có, đẹp trai kinh khủng đấy!" Tiểu Đường nói ngay khi Vũ Hi bắt máy, giọng điệu đầy sự phấn khích lẫn hoảng loạn.
"Cái gì cơ? Cậu làm gì cơ?" Vũ Hi hỏi lại, giọng điệu không giấu được sự kinh ngạc pha lẫn buồn cười trước tình huống hài hước này.
"Đừng hỏi nữa, cậu nghỉ ngơi khỏe đi, mai tớ kể chi tiết cho nghe. Giờ tớ phải tập trung làm ra chiếc bánh đẹp nhất cuộc đời để chuộc lỗi rồi!" Tiểu Đường nói, cúp máy với quyết tâm mãnh liệt, bắt tay ngay vào việc phác thảo bản thiết kế cho chiếc bánh quan trọng sắp tới, không hề biết rằng, đây chỉ mới là khởi đầu cho một mối duyên đầy trắc trở nhưng cũng ngọt ngào không kém giữa cô và vị thiếu gia lạnh lùng vừa bước vào cuộc đời mình theo cách không thể kỳ lạ hơn.
Trước khi bắt tay vào công việc, Tiểu Đường không kìm được mà lên mạng tìm kiếm thông tin về vị khách hàng bí ẩn vừa rời đi, gõ vội cái tên mà cô nghe loáng thoáng từ tấm danh thiếp anh để lại trên quầy. Chỉ sau vài giây, hàng loạt kết quả tìm kiếm hiện lên, khiến cô không khỏi trợn tròn mắt kinh ngạc.
"Trời đất ơi, đây là phó chủ tịch tập đoàn Tưởng Thị sao?" Cô lẩm bẩm, cuộn qua hàng loạt bài báo, hình ảnh về Tưởng Bách Xuyên trong những bộ vest lịch lãm, xuất hiện tại các sự kiện kinh doanh quan trọng, luôn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, lạnh lùng đặc trưng.
"Vậy có nghĩa là, mình vừa bắn kem vào mặt một trong những doanh nhân trẻ tuổi quyền lực nhất thành phố sao?" Cô tiếp tục lẩm bẩm, cảm giác vừa hoảng sợ vừa có chút gì đó thích thú kỳ lạ trước sự trùng hợp không thể tin nổi này.
Đêm đó, khi đã đóng cửa tiệm, Tiểu Đường ngồi một mình trong không gian yên tĩnh, tay vẫn cầm cây bút vẽ phác thảo, nhưng tâm trí lại không ngừng nghĩ về hình ảnh gương mặt lạnh lùng, điển trai của Tưởng Bách Xuyên phủ đầy kem trắng lúc ban chiều. Cô không khỏi bật cười một mình khi nhớ lại khoảnh khắc ấy, dù trong lòng cũng không thể phủ nhận, có một cảm giác hồi hộp lạ kỳ đang len lỏi mỗi khi nghĩ đến việc sẽ phải gặp lại người đàn ông ấy để giao chiếc bánh.
"Có lẽ, đây sẽ là một trải nghiệm đáng nhớ." Cô tự nhủ, cuối cùng cũng gạt bỏ những suy nghĩ vẩn vơ để tập trung hoàn toàn vào công việc phác thảo thiết kế cho chiếc bánh ba tầng quan trọng, quyết tâm biến sự cố xấu hổ ban chiều thành động lực để tạo ra một tác phẩm hoàn hảo nhất trong sự nghiệp làm bánh của mình.
Sáng hôm sau, khi mở cửa tiệm, Tiểu Đường vẫn còn cảm thấy hơi lâng lâng trước những gì đã xảy ra ngày hôm qua, nhưng cô nhanh chóng lấy lại tinh thần làm việc chuyên nghiệp, bắt đầu chuẩn bị những nguyên liệu tốt nhất cho đơn hàng đặc biệt sắp tới, trong lòng thầm hy vọng, lần gặp gỡ tiếp theo với vị khách hàng khó tính này sẽ suôn sẻ hơn nhiều so với lần đầu tiên đầy tai tiếng.
Trong lúc chờ đợi những chiếc bánh gato thử nghiệm nướng chín trong lò, Tiểu Đường ngồi xuống chiếc ghế nhỏ sau quầy, lấy cuốn sổ tay yêu thích ra để phác thảo những ý tưởng trang trí cho chiếc bánh ba tầng. Cô luôn có thói quen vẽ tay trước khi bắt tay vào thực hiện, tin rằng, việc hình dung rõ ràng trên giấy sẽ giúp cô tránh được những sai sót không đáng có trong quá trình thực hiện thực tế.
"Hoa hồng kem màu trắng ngà, kết hợp cùng viền vàng kim nhũ tinh tế... không, có lẽ nên thêm một chút điểm nhấn màu xanh navy để phù hợp với màu sắc thương hiệu của tập đoàn." Cô lẩm bẩm một mình, tay không ngừng phác họa, xóa đi rồi lại vẽ lại nhiều lần cho đến khi tìm được bố cục ưng ý nhất.
Đến trưa, khi Vũ Hi đến tiệm để phụ giúp công việc buổi chiều, cô không khỏi ngạc nhiên khi thấy bàn làm việc của Tiểu Đường đã chất đầy hàng chục bản phác thảo khác nhau, tất cả đều xoay quanh cùng một chiếc bánh ba tầng.
"Trời ơi, cậu vẽ nhiều đến vậy sao? Bình thường cậu chỉ cần một hai bản phác thảo là đủ mà." Vũ Hi nhận xét, không giấu được sự ngạc nhiên trước sự tận tâm bất thường này.
"Đơn hàng này quan trọng lắm, tớ không muốn để xảy ra bất kỳ sai sót nào nữa." Tiểu Đường đáp, dù trong lòng cô cũng thầm hiểu, có lẽ động lực thực sự đằng sau sự cẩn trọng này không chỉ đơn thuần là vì tính chất quan trọng của đơn hàng, mà còn vì một mong muốn thầm kín được gây ấn tượng tốt đẹp hơn với vị khách hàng đặc biệt kia.
Cả buổi chiều hôm đó, Tiểu Đường tập trung hoàn toàn vào việc thử nghiệm các loại kem tươi, các công thức bột bánh khác nhau để tìm ra sự kết hợp hoàn hảo nhất cho chiếc bánh quan trọng này, quyết tâm biến sự cố xấu hổ của lần gặp gỡ đầu tiên thành một câu chuyện khởi đầu đẹp đẽ cho mối quan hệ hợp tác kinh doanh đầy tiềm năng phía trước.