Trong lúc mối quan hệ giữa Tiểu Đường và Tưởng Bách Xuyên dần trở nên gần gũi, thân thiết hơn, một sự kiện hài hước đã xảy ra, mang đến không ít tiếng cười cho cả hai, đồng thời cũng giúp củng cố thêm tình cảm đang dần nảy nở giữa họ.
Một buổi tối cuối tuần, khi Tiểu Đường đang thử nghiệm một công thức bánh mới tại khu bếp chung, Tưởng Bách Xuyên bất ngờ xuất hiện, tuyên bố với vẻ mặt nghiêm túc hiếm hoi rằng, anh muốn học cách tự tay làm bánh, với lý do "cần hiểu rõ hơn về sản phẩm mà công ty đang hợp tác kinh doanh".
"Ngài chắc chắn muốn học làm bánh chứ? Đây không phải chuyện đơn giản như ngài nghĩ đâu." Tiểu Đường hỏi, không giấu được sự nghi ngờ trước quyết tâm bất ngờ này.
"Tôi tin rằng, với tư duy logic, khả năng học hỏi nhanh nhạy của mình, việc làm bánh sẽ không phải là thử thách quá lớn." Tưởng Bách Xuyên đáp, giọng điệu đầy tự tin, không hề nhận ra, sự tự tin thái quá này sắp sửa dẫn đến một loạt tình huống dở khóc dở cười.
Buổi học làm bánh đầu tiên diễn ra trong một mớ hỗn loạn hài hước — Tưởng Bách Xuyên, dù áp dụng đúng công thức, tỷ lệ nguyên liệu một cách chính xác đến từng gram theo phong cách làm việc chuyên nghiệp thường ngày, nhưng lại hoàn toàn thiếu đi sự khéo léo, cảm nhận tinh tế cần thiết trong nghệ thuật làm bánh.
"Ngài không cần phải đánh trứng mạnh như đang tập gym vậy đâu!" Tiểu Đường không kìm được bật cười khi thấy Tưởng Bách Xuyên dùng hết sức lực đánh hỗn hợp trứng, khiến bột văng tung tóe khắp bàn bếp, thậm chí còn dính cả lên tóc, mặt của cả hai người.
"Công thức không hề đề cập đến mức độ lực cần thiết một cách cụ thể." Anh phản bác, giọng điệu vẫn giữ vẻ nghiêm túc dù toàn thân đã dính đầy bột trắng, tạo nên một hình ảnh hoàn toàn trái ngược với phong thái doanh nhân sang trọng thường ngày.
Tiểu Đường không thể kìm được tiếng cười trước hình ảnh hài hước này, tay cầm điện thoại chụp lại khoảnh khắc đáng nhớ, khiến Tưởng Bách Xuyên không khỏi trợn mắt phản đối.
"Xóa ngay bức ảnh đó đi." Anh nói, cố gắng giữ vẻ nghiêm nghị nhưng khóe môi lại khẽ cong lên, không giấu được sự thích thú trước bầu không khí vui vẻ, thoải mái hiếm hoi này.
"Không đời nào, đây sẽ là kỷ niệm đáng nhớ nhất trong lịch sử làm bánh của tôi đấy!" Tiểu Đường đáp, tinh nghịch né tránh khi Tưởng Bách Xuyên cố gắng giành lấy điện thoại từ tay cô, cả hai đuổi bắt nhau quanh khu bếp trong tiếng cười giòn tan.
Sau nhiều nỗ lực đầy vất vả, cuối cùng cả hai cũng hoàn thành được một mẻ bánh quy, dù hình dáng có phần méo mó, không đồng đều, nhưng lại mang một ý nghĩa đặc biệt vì đây là thành quả lao động chung đầu tiên của họ.
"Không tệ đối với lần đầu tiên đâu." Tiểu Đường nhận xét, nếm thử một chiếc bánh quy có hình dạng kỳ lạ, không giấu được nụ cười hài lòng.
"Tôi nghĩ, có lẽ nghệ thuật làm bánh phức tạp hơn nhiều so với những gì tôi từng tưởng tượng." Tưởng Bách Xuyên thừa nhận, một sự khiêm tốn hiếm hoi mà anh chưa từng thể hiện trước bất kỳ ai khác trong công việc kinh doanh của mình.
Buổi tối hôm đó, khi cùng nhau dọn dẹp khu bếp bừa bộn sau "thảm họa" làm bánh, cả hai có cơ hội trò chuyện thoải mái, tự nhiên hơn bao giờ hết, không còn khoảng cách của mối quan hệ đối tác kinh doanh thông thường, mà đã trở nên gần gũi như những người bạn thân thiết, thậm chí còn ẩn chứa một điều gì đó sâu sắc hơn mà cả hai đều bắt đầu cảm nhận được nhưng chưa dám thừa nhận rõ ràng.
"Lần sau, tôi sẽ luyện tập thêm để có thể làm được những chiếc bánh quy hoàn hảo hơn." Tưởng Bách Xuyên nói, giọng điệu đầy quyết tâm dù vẫn còn dính chút bột trên má, trông không hề giống với hình ảnh doanh nhân sắc sảo mà mọi người vẫn thường thấy.
"Ngài đúng là kiểu người, một khi đã quyết tâm làm gì thì sẽ làm đến cùng nhỉ." Tiểu Đường nhận xét, không giấu được sự thích thú trước tính cách cầu toàn đáng yêu này.
"Đó là một trong những nguyên tắc sống mà tôi luôn theo đuổi." Anh đáp, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên, thể hiện rõ sự thoải mái, vui vẻ hiếm hoi mà anh chỉ có được khi ở bên cạnh Tiểu Đường.
Trong tuần tiếp theo, "buổi học làm bánh" đã trở thành một hoạt động cuối tuần cố định giữa hai người, mỗi lần đều mang đến những tình huống hài hước, dở khóc dở cười mới. Có lần, Tưởng Bách Xuyên vô tình làm nổ tung một túi bột mì khi cố gắng mở nó quá mạnh tay, khiến cả căn bếp phủ trắng như tuyết, cả hai người cũng không ngoại lệ.
"Trông ngài như một ông già Noel vừa đi qua cơn bão tuyết vậy." Tiểu Đường không nhịn được cười, dùng điện thoại chụp lại khoảnh khắc hài hước này bất chấp sự phản đối yếu ớt từ Tưởng Bách Xuyên.
Những khoảnh khắc vui vẻ, đầy tiếng cười này dần dần trở thành những kỷ niệm quý giá mà cả hai đều trân trọng, đồng thời cũng là minh chứng rõ ràng cho việc, mối quan hệ giữa họ đã vượt xa khỏi phạm vi công việc thông thường, dần dần phát triển thành một tình cảm đặc biệt, ấm áp mà cả hai đều bắt đầu nhận ra nhưng vẫn còn ngần ngại chưa dám gọi tên.
Một buổi cuối tuần khác, Tưởng Bách Xuyên quyết định thử sức với một công thức phức tạp hơn — bánh macaron, loại bánh nổi tiếng khó làm bởi yêu cầu kỹ thuật cao, đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối trong từng công đoạn.
"Loại bánh này có tỷ lệ thất bại cao nhất trong tất cả các loại bánh mà tôi từng dạy đấy, ngài có chắc muốn thử không?" Tiểu Đường hỏi, ánh mắt đầy sự nghi ngại trước sự tự tin thái quá của học trò đặc biệt này.
"Tôi thích thử thách." Tưởng Bách Xuyên đáp, ánh mắt kiên quyết không hề nao núng trước lời cảnh báo.
Đúng như dự đoán, mẻ macaron đầu tiên của Tưởng Bách Xuyên hoàn toàn thất bại — những chiếc vỏ bánh nứt toác, không hề có "chân bánh" đặc trưng như macaron chuẩn, trông giống những chiếc đĩa bay bị bẹp hơn là món bánh Pháp tinh tế.
"Được rồi, có lẽ macaron hơi quá sức với người mới bắt đầu." Tưởng Bách Xuyên thừa nhận thất bại với vẻ mặt nghiêm túc đến mức hài hước, nhìn chằm chằm vào những chiếc bánh méo mó như đang phân tích một báo cáo tài chính thất bại.
"Đừng lo, ngay cả những đầu bếp chuyên nghiệp cũng phải mất nhiều lần thử mới thành công được." Tiểu Đường an ủi, không kìm được nụ cười trước vẻ mặt thất vọng đáng yêu của anh.
Sau nhiều lần thử nghiệm kiên trì suốt cả buổi chiều, cuối cùng, đến mẻ thứ năm, Tưởng Bách Xuyên cũng thành công tạo ra được vài chiếc macaron tạm chấp nhận được, dù vẫn còn xa mới đạt đến tiêu chuẩn hoàn hảo, nhưng cũng đủ khiến cả hai không khỏi vui mừng, ăn mừng như vừa đạt được một thành tựu kinh doanh lớn lao.
"Đây chính là chiến thắng đầu tiên trong cuộc chiến ẩm thực của tôi." Anh tuyên bố đầy tự hào, giơ cao chiếc macaron nhỏ như một chiếc cúp vàng, khiến Tiểu Đường không nhịn được cười trước sự hài hước bất ngờ này.