Qua nhiều tuần sống gần gũi, làm việc chặt chẽ cùng nhau, Tiểu Đường dần dần nhận ra, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng, nghiêm khắc mà Tưởng Bách Xuyên luôn thể hiện trước mặt mọi người, dường như ẩn chứa một nỗi cô đơn, tổn thương sâu sắc mà anh chưa từng cho phép bản thân bộc lộ.
Một buổi tối, khi Tiểu Đường đang miệt mài chuẩn bị nguyên liệu cho đơn hàng ngày mai tại khu bếp chung của tòa nhà — nơi cô tạm thời sử dụng vì căn hộ dịch vụ không được trang bị đầy đủ dụng cụ làm bánh chuyên nghiệp, cô tình cờ nghe thấy tiếng Tưởng Bách Xuyên đang nói chuyện điện thoại đầy căng thẳng trong căn hộ đối diện, cửa sổ để hé mở.
"Con đã nói rồi, con không có ý định tiếp quản công ty theo cách mà bố mong muốn. Con muốn tự mình xây dựng con đường riêng, không phải chỉ vì áp lực gia tộc." Giọng điệu của anh, dù cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng vẫn không giấu được sự căng thẳng, mệt mỏi ẩn chứa bên trong.
Tiểu Đường, dù không cố ý nghe lén, nhưng cũng không khỏi cảm thấy tò mò, lo lắng trước những gì mình vô tình nghe được. Sau khi cuộc gọi kết thúc, cô quyết định mang một phần bánh quy mới nướng sang gõ cửa căn hộ của Tưởng Bách Xuyên, với lý do đơn giản là muốn chia sẻ thành quả lao động của mình.
"Tôi mang cho ngài ít bánh quy, vừa mới nướng xong còn nóng hổi đây." Cô nói khi cửa mở ra, cố tình không đề cập đến cuộc trò chuyện điện thoại mà mình vô tình nghe được.
Tưởng Bách Xuyên, gương mặt vẫn còn phảng phất chút mệt mỏi, nhìn hộp bánh quy trong tay Tiểu Đường, rồi mời cô vào nhà, một cử chỉ hiếm hoi mà anh chưa từng thực hiện trước đây.
"Cảm ơn cô." Anh nói, nhận lấy hộp bánh, ánh mắt thoáng qua một sự ấm áp hiếm hoi mà Tiểu Đường chưa từng thấy trước đây.
Trong không gian căn hộ sang trọng nhưng có phần trống trải, thiếu vắng hơi ấm gia đình, Tiểu Đường không khỏi cảm thấy một sự đồng cảm sâu sắc dâng lên trong lòng. Cô ngồi xuống ghế sofa theo lời mời của Tưởng Bách Xuyên, cả hai cùng nhau thưởng thức bánh quy trong sự im lặng thoải mái ban đầu.
"Cô có bao giờ cảm thấy áp lực từ gia đình về những lựa chọn trong cuộc sống của mình không?" Tưởng Bách Xuyên bất chợt hỏi, giọng điệu chứa đựng nhiều tâm sự hơn thường lệ.
"Có chứ, bố mẹ tôi ban đầu cũng không đồng ý khi tôi quyết định bỏ công việc văn phòng ổn định để mở tiệm bánh nhỏ. Nhưng sau khi thấy tôi thực sự hạnh phúc, đam mê với công việc này, họ dần dần ủng hộ." Tiểu Đường chia sẻ, ánh mắt chân thành nhìn anh.
Nghe được câu trả lời này, Tưởng Bách Xuyên không khỏi trầm ngâm suy nghĩ, cuối cùng cũng quyết định hé lộ một phần câu chuyện của bản thân mà anh vốn ít khi chia sẻ với bất kỳ ai. "Gia đình tôi luôn kỳ vọng tôi sẽ tiếp quản toàn bộ tập đoàn theo đúng khuôn mẫu mà bố tôi đã vạch sẵn, không có chỗ cho bất kỳ sự sáng tạo, khác biệt nào. Đôi khi, tôi cảm thấy mình chỉ đang sống theo kỳ vọng của người khác, chứ không phải cuộc đời thực sự của chính mình."
Lời chia sẻ chân thành, đầy tâm sự này khiến Tiểu Đường không khỏi cảm động sâu sắc, nhận ra rằng, đằng sau vẻ ngoài quyền lực, thành đạt mà cả xã hội ngưỡng mộ, Tưởng Bách Xuyên cũng đang phải gánh chịu những áp lực, tổn thương tâm lý không hề nhỏ.
"Tôi nghĩ, mỗi người đều có quyền được sống theo cách mà bản thân mong muốn, dù điều đó có khác biệt so với kỳ vọng của người khác đến đâu." Cô nói, giọng điệu ấm áp, chân thành, mong muốn có thể mang lại chút an ủi cho người đàn ông đang phải chịu đựng nhiều áp lực vô hình này.
Cuộc trò chuyện chân thành này đã trở thành bước ngoặt quan trọng, giúp Tưởng Bách Xuyên dần dần mở lòng hơn với Tiểu Đường, không còn giữ khoảng cách lạnh lùng như những lần gặp gỡ đầu tiên, đồng thời cũng đánh dấu sự khởi đầu cho một mối quan hệ đặc biệt, sâu sắc hơn nhiều so với đơn thuần là đối tác kinh doanh giữa hai người.
"Cảm ơn cô đã lắng nghe." Tưởng Bách Xuyên nói, ánh mắt tràn đầy sự chân thành hiếm hoi. "Tôi chưa từng chia sẻ những điều này với ai, kể cả những người bạn thân thiết nhất."
"Đôi khi, chỉ cần có một người sẵn sàng lắng nghe mà không phán xét, chúng ta cũng đã cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều rồi." Tiểu Đường đáp, ánh mắt dịu dàng nhìn anh.
Từ đêm hôm đó, Tưởng Bách Xuyên bắt đầu có những thay đổi nhỏ nhưng đáng chú ý trong cách anh đối xử với những người xung quanh. Anh không còn giữ khoảng cách lạnh lùng, xa cách như trước, mà bắt đầu chủ động quan tâm, hỏi thăm nhiều hơn đến cuộc sống của nhân viên trong công ty, thậm chí còn dành thời gian trò chuyện cởi mở hơn với những đối tác kinh doanh mà trước đây anh chỉ giữ mối quan hệ thuần túy công việc.
"Chủ tịch dạo này có vẻ khác lạ đấy, không còn nghiêm khắc như trước nữa." Một nhân viên trong công ty thì thầm với đồng nghiệp, không giấu được sự ngạc nhiên trước sự thay đổi tích cực này.
Về phần Tiểu Đường, cô cũng nhận thấy bản thân ngày càng quan tâm nhiều hơn đến cuộc sống, cảm xúc của Tưởng Bách Xuyên, không chỉ đơn thuần vì trách nhiệm đối tác kinh doanh, mà xuất phát từ một sự đồng cảm, quan tâm chân thành đang dần dần lớn lên trong lòng cô, dù bản thân cô cũng chưa dám thừa nhận rõ ràng những cảm xúc phức tạp này.
"Có lẽ, mình đang dần dần có cảm tình đặc biệt với anh ấy." Cô thầm nghĩ trong một đêm không ngủ được, tự hỏi liệu đây có phải là khởi đầu của một điều gì đó lớn lao hơn nhiều so với mối quan hệ đối tác kinh doanh thông thường hay không.
Cô quyết định gọi điện cho Vũ Hi để tâm sự về những cảm xúc phức tạp đang cuộn trào trong lòng, hy vọng người bạn thân của mình có thể giúp cô nhìn nhận rõ ràng hơn về tình huống này.
"Cậu nói xem, liệu có phải tớ đang thích chủ tịch Tưởng không?" Tiểu Đường hỏi, giọng điệu đầy sự băn khoăn.
"Trời ơi, cuối cùng cậu cũng nhận ra rồi à! Tớ đã nhận thấy điều này từ lâu lắm rồi, mỗi lần cậu nhắc đến anh ta, mắt cậu sáng lên như đèn pin ấy." Vũ Hi đáp, giọng điệu đầy sự trêu chọc lẫn vui mừng.
"Thật sao? Tớ có lộ liễu đến vậy sao?" Tiểu Đường hỏi lại, không giấu được sự ngại ngùng khi nhận ra, cảm xúc của mình đã rõ ràng đến mức người ngoài cũng có thể nhận thấy.
"Đúng vậy đấy. Nhưng tớ nghĩ, đây là điều tốt mà, chủ tịch Tưởng cũng có vẻ đối xử đặc biệt với cậu hơn nhiều so với những gì tớ từng nghe về tính cách lạnh lùng của anh ta." Vũ Hi phân tích, đưa ra góc nhìn khách quan từ một người ngoài cuộc.
Lời động viên chân thành này giúp Tiểu Đường phần nào an tâm hơn về những cảm xúc mà bản thân đang trải qua, dù cô vẫn còn nhiều băn khoăn về việc liệu có nên chủ động bày tỏ tình cảm hay tiếp tục để mọi thứ diễn ra tự nhiên theo thời gian.