Sau nhiều ngày cân nhắc kỹ lưỡng cùng những cuộc thảo luận sôi nổi với Vũ Hi, Tiểu Đường cuối cùng cũng quyết định chấp nhận đề nghị hợp tác đầy hấp dẫn từ Tưởng Bách Xuyên, nhận ra đây chính là cơ hội quý giá để đưa "Ngọt Ngào Góc Phố" phát triển lên một tầm cao mới.
Tuy nhiên, ngay khi bắt tay vào triển khai hợp đồng, một vấn đề không lường trước đã xuất hiện — do yêu cầu chất lượng, quy mô sản xuất tăng cao đột ngột để đáp ứng nhu cầu của tập đoàn Tưởng Thị, tiệm bánh nhỏ của Tiểu Đường buộc phải chuyển đến một địa điểm rộng rãi hơn, đồng thời cô cũng cần phải làm việc chặt chẽ, thường xuyên hơn với đội ngũ của Tưởng Bách Xuyên để đảm bảo mọi khâu vận hành diễn ra suôn sẻ.
"Để tiện cho việc phối hợp công việc, tôi nghĩ, cô nên chuyển đến sống tạm tại khu căn hộ dịch vụ gần trụ sở công ty, ít nhất là trong giai đoạn đầu triển khai dự án." Tưởng Bách Xuyên đề xuất trong một buổi họp bàn kế hoạch, giọng điệu bình thản như đang nói về một điều hoàn toàn hiển nhiên.
"Cái gì cơ? Tôi phải chuyển đến sống gần công ty của ngài sao?" Tiểu Đường hỏi lại, không giấu được sự kinh ngạc trước đề xuất bất ngờ này.
"Đúng vậy, điều này sẽ giúp tiết kiệm đáng kể thời gian di chuyển, tăng hiệu quả phối hợp giữa hai bên." Anh giải thích, hoàn toàn không nhận ra sự bất thường trong đề xuất của mình dưới góc nhìn của một cô gái độc thân.
Sau nhiều lần thương lượng, cuối cùng Tiểu Đường cũng đồng ý với giải pháp thỏa hiệp — cô sẽ chuyển đến sống tại một căn hộ dịch vụ do công ty sắp xếp, nhưng với điều kiện, đây chỉ là sắp xếp tạm thời trong vòng ba tháng đầu triển khai dự án.
Điều mà Tiểu Đường không hề biết trước, chính là căn hộ dịch vụ mà cô được sắp xếp lại nằm ngay trong cùng một tòa nhà chung cư cao cấp mà Tưởng Bách Xuyên đang sinh sống, thậm chí còn ở cùng tầng, chỉ cách nhau vài căn hộ.
"Ngài đùa tôi đấy à?" Tiểu Đường hét lên đầy kinh ngạc khi phát hiện ra sự thật này vào ngày đầu tiên chuyển đến, đứng trước cửa căn hộ mới với hành lý lỉnh kỉnh trên tay.
"Tôi không có thói quen đùa giỡn trong công việc." Tưởng Bách Xuyên đáp, xuất hiện đúng lúc từ căn hộ đối diện, tay vẫn cầm theo tách cà phê buổi sáng, phong thái điềm tĩnh như thể đây là chuyện bình thường nhất trên đời.
Những ngày tiếp theo, Tiểu Đường không khỏi nhận ra, cuộc sống gần gũi với vị thiếu gia lạnh lùng này mang đến không ít tình huống dở khóc dở cười. Cô thường xuyên bắt gặp Tưởng Bách Xuyên trong những khoảnh khắc hoàn toàn trái ngược với hình ảnh doanh nhân sắc sảo, quyền uy mà anh vẫn thể hiện trước công chúng.
Một buổi sáng, khi Tiểu Đường ra khỏi căn hộ sớm hơn thường lệ để chuẩn bị nguyên liệu cho một đơn hàng gấp, cô tình cờ chứng kiến cảnh Tưởng Bách Xuyên đang vật lộn với chiếc máy pha cà phê tự động trong bếp chung của tầng, gương mặt nhăn nhó đầy khó chịu trước một cỗ máy tưởng chừng đơn giản.
"Ngài cần giúp đỡ không?" Cô hỏi, không kìm được nụ cười trước cảnh tượng hài hước này — một phó chủ tịch tập đoàn lớn lại bối rối trước một chiếc máy pha cà phê gia dụng.
"Tôi không cần." Anh đáp cộc lốc, dù rõ ràng chiếc máy vẫn đang phát ra những tiếng kêu lạ, không chịu hoạt động đúng cách.
Tiểu Đường, không thể kìm được sự tò mò lẫn thương hại, tiến đến gần, nhẹ nhàng điều chỉnh lại một vài nút bấm mà Tưởng Bách Xuyên đã vô tình cài đặt sai. "Đây, ngài chỉ cần nhấn nút này trước, sau đó mới đến nút kia."
Chiếc máy pha cà phê cuối cùng cũng hoạt động trơn tru, tỏa ra mùi thơm ngào ngạt khiến Tưởng Bách Xuyên không khỏi có chút ngượng ngùng hiếm hoi trước sự giúp đỡ đơn giản nhưng hiệu quả này.
"Cảm ơn." Anh nói, giọng điệu vẫn giữ vẻ lạnh lùng nhưng đã bớt phần cứng nhắc hơn trước.
"Không có gì, đây coi như là tôi trả ơn ngài vì đã tin tưởng hợp tác với tiệm bánh nhỏ của tôi." Tiểu Đường đáp, nụ cười tươi tắn trên môi, không hề biết rằng, những khoảnh khắc nhỏ nhặt, đời thường như thế này đang dần dần phá vỡ bức tường phòng thủ kiên cố mà Tưởng Bách Xuyên đã xây dựng suốt nhiều năm qua.
Những ngày tiếp theo, Tiểu Đường dần dần khám phá ra thêm nhiều khía cạnh thú vị, hài hước trong cuộc sống thường nhật của vị thiếu gia lạnh lùng này. Cô phát hiện ra, dù luôn thể hiện phong thái hoàn hảo, chỉn chu trước công chúng, nhưng khi trở về căn hộ riêng, Tưởng Bách Xuyên lại có không ít thói quen kỳ lạ, đáng yêu mà không ai ngờ tới.
Một buổi tối, khi Tiểu Đường tình cờ đi ngang qua căn hộ của anh để đổ rác, cô phát hiện cửa để hé, bên trong vọng ra tiếng nhạc phim hoạt hình quen thuộc mà cô từng xem hồi nhỏ. Tò mò, cô khẽ liếc vào trong, không khỏi bật cười khi thấy Tưởng Bách Xuyên đang ngồi trên sofa, tay cầm bát mì ăn liền, mắt dán chặt vào màn hình tivi đang chiếu một bộ phim hoạt hình về chú gấu trúc học võ.
"Ngài... đang xem phim hoạt hình à?" Cô hỏi, không kìm được sự thích thú, đẩy nhẹ cửa bước vào.
Tưởng Bách Xuyên giật mình, vội vàng tắt tivi, gương mặt hiếm hoi ửng đỏ vì bị bắt gặp trong tình huống không mấy "sang trọng" này. "Tôi chỉ đang... nghiên cứu về văn hóa đại chúng thôi."
"Nghiên cứu văn hóa đại chúng bằng cách ăn mì gói và xem phim hoạt hình gấu trúc sao?" Tiểu Đường trêu chọc, không giấu được nụ cười tinh nghịch trên môi.
"Đúng vậy, đây là một phần quan trọng trong việc am hiểu thị trường tiêu dùng." Anh cố gắng biện minh với vẻ mặt nghiêm túc đến buồn cười, khiến Tiểu Đường không thể nhịn được mà bật cười thành tiếng.
"Được rồi, được rồi, tôi tin ngài." Cô nói, dù ánh mắt vẫn lấp lánh sự trêu chọc, khiến Tưởng Bách Xuyên không khỏi cảm thấy vừa ngượng ngùng vừa có chút ấm áp lạ kỳ trước sự thoải mái, tự nhiên mà Tiểu Đường luôn mang lại mỗi khi ở gần cô.
Từ sự kiện nhỏ này, một thói quen mới dần dần hình thành giữa hai người — cứ mỗi cuối tuần, khi cả hai đều rảnh rỗi, Tiểu Đường sẽ mang theo một hộp bánh mới nướng sang căn hộ của Tưởng Bách Xuyên, cùng nhau xem những bộ phim hoạt hình yêu thích, trò chuyện về đủ mọi chủ đề trong cuộc sống, dần dần xây dựng nên một mối quan hệ gần gũi, thân thiết vượt xa khỏi phạm vi đối tác kinh doanh thông thường.
Một buổi tối khác, khi Tiểu Đường đang chuẩn bị nguyên liệu cho ngày làm việc hôm sau tại khu bếp chung, cô tình cờ phát hiện Tưởng Bách Xuyên đang cặm cụi sửa chữa một chiếc đồng hồ cũ kỹ, có vẻ đã hỏng từ lâu, với vẻ mặt tập trung cao độ hiếm thấy.
"Ngài đang sửa đồng hồ à? Tôi không biết ngài còn có tài lẻ này đấy." Cô hỏi, không giấu được sự tò mò khi thấy vị doanh nhân quyền lực đang loay hoay với những bộ phận nhỏ xíu của chiếc đồng hồ cơ.
"Đây là chiếc đồng hồ của ông nội tôi để lại, tôi muốn tự tay sửa nó, dù đã thử nhiều lần nhưng vẫn chưa thành công." Tưởng Bách Xuyên đáp, giọng điệu có phần trầm lắng khi nhắc đến kỷ vật quý giá này.
"Ông nội ngài chắc hẳn là một người rất đặc biệt đối với ngài." Tiểu Đường nhận xét, cảm nhận được ý nghĩa sâu xa đằng sau hành động kiên trì này.
"Đúng vậy, ông là người duy nhất trong gia đình luôn ủng hộ tôi theo đuổi những sở thích cá nhân, không áp đặt bất kỳ kỳ vọng nào lên tôi như những thành viên khác trong gia tộc." Anh chia sẻ, ánh mắt xa xăm khi hồi tưởng về những kỷ niệm đẹp đẽ với người ông đã khuất.
Tiểu Đường, không kìm được sự đồng cảm, ngồi xuống cạnh anh, cẩn thận quan sát cách anh tỉ mỉ tháo lắp từng bộ phận nhỏ của chiếc đồng hồ. "Tôi tuy không giỏi sửa đồng hồ, nhưng có thể giúp ngài giữ ổn định các bộ phận nhỏ trong khi ngài lắp ráp, nếu ngài không phiền."
Sự hỗ trợ nhỏ nhặt nhưng chân thành này đã giúp cả hai cùng nhau hoàn thành việc sửa chữa chiếc đồng hồ sau nhiều giờ đồng hồ kiên nhẫn, đánh dấu thêm một kỷ niệm đáng nhớ khác trong hành trình gắn kết ngày càng sâu sắc giữa hai người.