Cơn đau nhói từ lồng ngực khiến Nhiếp Nguyệt Kiều bừng tỉnh, hơi thở gấp gáp, mồ hôi lạnh túa ra đầm đìa trên trán, thấm ướt cả lớp áo lót mỏng manh nàng đang mặc. Nàng nằm bất động một lúc lâu trong bóng tối, cố gắng trấn tĩnh lại nhịp tim đang đập loạn trong lồng ngực, tai vẫn còn ù đi vì cảm giác nghẹt thở kinh hoàng vừa trải qua trong giấc mơ — không, không phải giấc mơ, đó là ký ức, là những khoảnh khắc cuối cùng của một kiếp người.
Kiếp trước, nàng là đích nữ duy nhất của Trấn Quốc Công phủ, một trong những gia tộc có thế lực bậc nhất chốn kinh thành, được đích thân hoàng thượng ban hôn, gả cho Tam hoàng tử Lý Thừa Uyên làm chính phi. Ngày ấy, cả kinh thành đều trầm trồ ngưỡng mộ trước vinh hoa mà nàng có được — mười sáu tuổi đã trở thành chính phi của một vị hoàng tử được sủng ái, tương lai xán lạn dường như đã nằm gọn trong lòng bàn tay.
Nhưng có ai ngờ đâu, chỉ ba năm sau khi thành thân, cuộc đời tưởng như hoàn mỹ ấy lại kết thúc trong bi kịch đau đớn nhất mà nàng chưa từng dám tưởng tượng đến.
Nàng còn nhớ như in cái đêm định mệnh ấy — một đêm mưa gió lất phất, tiếng sấm rền vang xa xa nơi chân trời. Sau nhiều tháng ròng nghi ngờ, cuối cùng nàng cũng phát hiện ra sự thật đau lòng: Tam hoàng tử, người chồng mà nàng vẫn luôn cố gắng vun đắp tình cảm bằng cả trái tim chân thành, kỳ thực từ đầu chí cuối chỉ coi nàng như một quân cờ chính trị, một sợi dây liên kết với thế lực hùng mạnh của Trấn Quốc Công phủ để củng cố vị thế trên con đường tranh đoạt ngôi vị. Còn trái tim thật sự của hắn, từ những ngày còn chưa thành thân, đã trao trọn cho một người khác — Nhiếp Tịch Vân, em gái cùng cha khác mẹ mà nàng luôn hết mực yêu thương, tin tưởng, người mà nàng từng không tiếc công sức bảo vệ trước những lời gièm pha ác ý trong phủ.
Nàng nhớ, đêm đó nàng tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa hai người trong hoa viên vắng vẻ phía sau vương phủ. Nhiếp Tịch Vân đã là thiếp thất bí mật của Lý Thừa Uyên từ hơn một năm trước, mọi chuyện đều được sắp đặt kín kẽ, không để lộ ra bất kỳ dấu vết nào. Trái tim nàng như bị ai đó bóp nghẹt, đau đớn đến mức không thể thở nổi. Nàng lặng lẽ rời khỏi hoa viên, định bụng sẽ về nhà mẹ đẻ, tìm phụ thân để tố cáo toàn bộ sự việc, hy vọng có thể tìm ra một lối thoát cho chính mình.
Nhưng nàng không ngờ, bước chân vừa quay đi đã bị chính Nhiếp Tịch Vân phát hiện. Đêm đó, khi nàng trở về khuê phòng, uống chén trà quen thuộc mà nha hoàn vẫn pha cho nàng mỗi tối trước khi ngủ — chén trà mà Nhiếp Tịch Vân đã âm thầm hạ độc từ trước — nàng cảm nhận được cơn đau dữ dội lan khắp cơ thể, ý thức dần mờ nhạt.
"Tỷ tỷ, tỷ đừng trách muội." Giọng nói dịu dàng nhưng lạnh lẽo đến tận xương tủy của Nhiếp Tịch Vân vang lên bên tai nàng trong những khoảnh khắc cuối cùng. "Tỷ đã có được tất cả những gì tốt đẹp nhất ngay từ khi sinh ra — là đích nữ, được cha yêu thương, được gả vào hoàng thất, được bao người ngưỡng mộ. Còn muội chỉ là con của di nương, sinh ra đã thấp kém hơn tỷ một bậc, muội phải tự mình giành lấy những gì mình muốn, dù có phải trả giá bằng bất cứ điều gì."
Đó là những lời cuối cùng nàng nghe được trước khi rơi vào bóng tối vĩnh viễn.
Giờ đây, khi mở mắt ra, Nhiếp Nguyệt Kiều nhận ra mình đang nằm trên chiếc giường gỗ đàn hương quen thuộc trong khuê phòng của Trấn Quốc Công phủ, ánh trăng bàng bạc chiếu qua khung cửa sổ lụa mỏng, soi rọi lên những vật dụng quen thuộc mà nàng từng dùng suốt thời thiếu nữ. Nhưng không gian xung quanh lại trẻ trung, tươi mới hơn nhiều so với ký ức cuối cùng của nàng — không còn những đồ vật xa hoa mà nàng nhận được sau khi trở thành vương phi, mà là những món đồ giản dị, thân thuộc của những ngày còn ở khuê phòng thời con gái.
"Đây... đây là đâu? Chẳng lẽ..." Nàng thì thầm, giọng nói run rẩy vì kinh ngạc.
Nàng vội vàng tung chăn ngồi dậy, đưa hai bàn tay run rẩy lên soi dưới ánh trăng. Đôi bàn tay này thon nhỏ, mềm mại, không có những vết chai sạn hay dấu hiệu của tuổi tác mà nàng nhớ mình từng có ở tuổi hai mươi ba khi qua đời. Nàng vội vàng bước đến trước chiếc gương đồng đặt trên bàn trang điểm, nhìn vào đó, một gương mặt thanh xuân, tươi trẻ của thiếu nữ mười sáu, mười bảy tuổi hiện ra, làn da mịn màng không một khuyết điểm, đôi mắt to tròn, sáng ngời sức sống, hoàn toàn khác biệt so với gương mặt đã có phần mệt mỏi, u sầu của nàng trong những năm tháng cuối đời ở kiếp trước.
"Nô tỳ tham kiến tiểu thư, tiểu thư đã tỉnh rồi ạ! Người có bị ác mộng gì không mà kêu la giữa đêm vậy, làm nô tỳ sợ hết hồn!" Tiếng gọi hoảng hốt của Xuân Nhi — a hoàn thân cận của nàng — vang lên bên tai, kèm theo tiếng bước chân vội vã, kéo nàng trở về với thực tại.
Nhiếp Nguyệt Kiều quay đầu nhìn khuôn mặt non nớt, lo lắng của Xuân Nhi, trong lòng chợt dâng lên một cảm xúc khó tả, vừa xót xa vừa ấm áp. Xuân Nhi này, ở kiếp trước đã trung thành theo hầu nàng đến tận giây phút cuối cùng của cuộc đời, sau khi nàng chết còn bị Nhiếp Tịch Vân tìm cách vu oan, gán tội hãm hại chủ nhân, đuổi ra khỏi vương phủ trong nhục nhã, lưu lạc không rõ tung tích, sống chết ra sao nàng cũng không hề hay biết.
"Ta không sao, chỉ là nằm mơ thấy ác mộng thôi." Nàng khẽ đáp, giọng nói vẫn còn chút run rẩy, nhưng ánh mắt đã dần lấy lại được sự bình tĩnh. "Nay là ngày mấy rồi, Xuân Nhi?"
"Bẩm tiểu thư, hôm nay là ngày mười lăm tháng ba, còn đúng một tháng nữa là đến ngày đại hôn của tiểu thư với Tam điện hạ đó ạ. Cả phủ mấy hôm nay đều đang bận rộn chuẩn bị của hồi môn, may sắm hỷ phục cho tiểu thư đấy." Xuân Nhi đáp, trong giọng nói không giấu được sự hào hứng thay cho chủ nhân, đôi mắt sáng long lanh vì vui mừng.
Nghe đến đây, Nhiếp Nguyệt Kiều trong lòng chấn động mạnh mẽ, cả người run lên vì xúc động lẫn kinh hãi. Thì ra, nàng đã trọng sinh về đúng thời điểm một tháng trước ngày đại hôn với Tam hoàng tử Lý Thừa Uyên — người chồng bạc tình bạc nghĩa, kẻ đã cùng với Nhiếp Tịch Vân khiến cuộc đời nàng ở kiếp trước trở thành một bi kịch thảm khốc, một cái chết oan ức không ai hay biết.
Ông trời quả thực đã cho nàng một cơ hội để làm lại từ đầu, một cơ hội quý giá mà không phải ai cũng có được. Nàng nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành của đêm tháng ba len lỏi vào từng hơi thở, trong lòng nhanh chóng hình thành một quyết tâm sắt đá: kiếp này, nàng tuyệt đối sẽ không lặp lại sai lầm của kiếp trước. Nàng sẽ không gả cho Lý Thừa Uyên, sẽ không tin tưởng mù quáng vào đứa em gái cùng cha khác mẹ độc ác kia, và quan trọng nhất, nàng sẽ tự mình nắm giữ vận mệnh của bản thân, không để bất kỳ ai có thể một lần nữa cướp đi hạnh phúc, thậm chí là sinh mạng của nàng.
"Xuân Nhi, ngươi đi mời phụ thân đến đây, ta có chuyện quan trọng muốn thưa với người." Nàng nói, giọng điệu đã lấy lại được vẻ bình tĩnh, quyết đoán khác hẳn với sự yếu đuối, rụt rè mà nàng thường thể hiện khi còn là thiếu nữ mười sáu tuổi trước đây.
Xuân Nhi có chút ngạc nhiên trước thái độ khác lạ của tiểu thư, ánh mắt thoáng qua vẻ tò mò, nhưng nghĩ có lẽ tiểu thư vừa gặp ác mộng nên tâm trạng bất an, cũng không dám hỏi nhiều, vội vàng đi truyền lời cho Nhiếp Thành Uy.
Trong lúc chờ đợi, Nhiếp Nguyệt Kiều đứng bên khung cửa sổ, ánh mắt nhìn ra khoảng sân rộng bên ngoài, tranh thủ thời gian để sắp xếp lại toàn bộ ký ức của kiếp trước, lên kế hoạch cụ thể cho những bước đi tiếp theo. Nàng nhớ rõ, cha nàng — Trấn Quốc Công Nhiếp Thành Uy — là một trung thần được hoàng thượng tin tưởng, từng có nhiều năm chinh chiến sa trường trước khi được điều về triều đình đảm nhiệm chức vụ quan trọng, nhưng lại có phần nhu nhược, cả nể trong chuyện gia đình, dễ bị mẹ kế và Nhiếp Tịch Vân thao túng bằng những lời ngon ngọt giả tạo.
Mẹ kế của nàng — Lâm thị — bề ngoài luôn tỏ ra hiền hậu, đoan trang, yêu thương nàng như con ruột trước mặt mọi người, được cả phủ khen ngợi là người vợ kế hiếm có, nhưng thực chất trong lòng lại ghen ghét, đố kỵ vì nàng là đích nữ, có địa vị cao hơn con gái ruột của bà ta là Nhiếp Tịch Vân rất nhiều. Bà ta đã âm thầm sắp đặt nhiều năm trời, tận dụng mọi cơ hội để đẩy Nhiếp Tịch Vân đến gần Tam hoàng tử Lý Thừa Uyên, cuối cùng thành công đưa nàng ta vào phủ làm thiếp một cách bí mật, đồng thời không ngừng gieo rắc những hạt giống bất hòa, hiểu lầm giữa nàng và Lý Thừa Uyên ngay từ trước khi hôn lễ diễn ra, chỉ để đến khi nàng qua đời, Nhiếp Tịch Vân có thể danh chính ngôn thuận trở thành chính thất, thừa hưởng toàn bộ vinh hoa phú quý mà đáng lẽ thuộc về nàng.
"Ta tuyệt đối không thể để lịch sử lặp lại lần nữa." Nàng nghiến răng, trong lòng dâng lên quyết tâm mãnh liệt, hai bàn tay siết chặt vạt áo lụa mỏng manh.
Không lâu sau, tiếng bước chân vội vã vang lên ngoài hành lang, Trấn Quốc Công Nhiếp Thành Uy vội vã bước vào khuê phòng, trên gương mặt còn lộ rõ vẻ lo lắng, thậm chí ông còn chưa kịp khoác áo choàng ngoài chỉnh tề, chỉ vội vàng khoác tạm chiếc áo bào mỏng lên người: "Nguyệt Kiều, con gọi cha có chuyện gì gấp vậy? Xuân Nhi nói con có chuyện quan trọng muốn thưa, làm cha lo lắng quá."
Nhiếp Nguyệt Kiều nhìn cha mình dưới ánh nến lung linh, gương mặt vẫn còn vương chút dấu vết mệt mỏi của tuổi trung niên, đôi mắt tuy nghiêm nghị nhưng luôn ẩn chứa tình thương dành cho con cái, trong lòng dâng lên một nỗi xót xa khó tả. Kiếp trước, dù cha nàng có phần nhu nhược trong chuyện gia đình, thường xuyên bị Lâm thị dẫn dắt theo ý muốn, nhưng tình thương ông dành cho nàng chưa bao giờ là giả dối, chưa bao giờ vơi bớt. Chỉ tiếc rằng, ông đã bị Lâm thị che mắt quá lâu, không nhận ra được bộ mặt thật của người vợ kế và đứa con gái nuôi dưỡng bên cạnh mình, để rồi phải chứng kiến cảnh con gái ruột của mình chết trong oan ức mà không hề hay biết nguyên nhân thực sự.
"Phụ thân, con muốn thưa với cha một chuyện hệ trọng liên quan đến hôn sự sắp tới của con." Nàng nói, giọng điệu nghiêm túc khác thường, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào cha mình.
Nhiếp Thành Uy ngồi xuống chiếc ghế gỗ đặt cạnh giường, ánh mắt chăm chú nhìn con gái, trong lòng có chút bất an: "Con nói đi, có chuyện gì cứ nói thẳng với cha, đừng giấu diếm điều gì cả."
"Con... con không muốn gả cho Tam điện hạ." Nàng nói thẳng, không vòng vo, giọng nói tuy nhỏ nhẹ nhưng từng chữ đều rõ ràng, dứt khoát.
Câu nói này khiến Nhiếp Thành Uy sững sờ trong giây lát, đôi mày nhíu chặt lại. Hôn sự giữa Trấn Quốc Công phủ và Tam hoàng tử đã được sắp đặt từ hơn hai năm trước, là kết quả của nhiều năm vun đắp mối quan hệ giữa hai gia tộc, đồng thời cũng đã được chính hoàng thượng chuẩn tấu, ban chỉ dụ. Sao con gái ông bỗng dưng lại có ý định thoái hôn vào phút chót như vậy, khi chỉ còn chưa đầy một tháng nữa là đến ngày đại hôn?
"Nguyệt Kiều, con nói vậy là có ý gì? Hôn sự này đã được hoàng thượng chuẩn tấu, chỉ dụ đã ban ra, sao có thể tùy tiện thay đổi được? Con có biết làm vậy sẽ khiến cả gia tộc chúng ta rơi vào tình thế nguy hiểm như thế nào không, thậm chí còn có thể mang tội khi quân nếu hoàng thượng không hài lòng?" Nhiếp Thành Uy nói, giọng điệu có phần nghiêm khắc, lo lắng, tay ông vô thức nắm chặt lấy thành ghế.
Nhiếp Nguyệt Kiều biết, nếu không có lý do thuyết phục, cha nàng tuyệt đối sẽ không đồng ý cho nàng hủy hôn ngay lúc này, bởi đây không chỉ là chuyện cá nhân mà còn liên quan đến danh dự, vận mệnh của cả gia tộc. Nàng suy nghĩ nhanh, quyết định đưa ra một phần sự thật, dù không thể tiết lộ toàn bộ chuyện trọng sinh kỳ lạ của mình, vì e rằng nếu nói ra sẽ khiến cha nghi ngờ nàng bị tà ma ám hại hay tâm trí bất ổn.
"Phụ thân, gần đây con nghe được một số tin tức không hay về Tam điện hạ. Nghe nói, hắn đã có tình ý sâu đậm với một nữ tử khác từ lâu, thậm chí đã bí mật đưa người đó vào phủ làm thiếp trước khi thành thân với con, chỉ chờ sau khi đại hôn diễn ra sẽ chính thức đưa nàng ta vào phủ. Con sợ rằng, nếu con gả vào đó, tương lai sẽ không được hạnh phúc, mà còn có thể gặp nguy hiểm nếu vướng vào tranh đấu hậu viện, thậm chí có thể mất mạng oan uổng." Nàng nói, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào cha mình, trong giọng nói có chút run rẩy khi nhắc đến hai chữ "mất mạng" — bởi đó chính là điều đã thực sự xảy ra với nàng ở kiếp trước.
Nhiếp Thành Uy nghe vậy, trong lòng không khỏi chấn động. Ông vốn cũng biết rõ vài tin đồn về việc Tam hoàng tử có phần phong lưu, thường xuyên lui tới các tửu lâu, ca kỹ quán, nhưng vì hôn sự đã được sắp đặt từ lâu, được cả hai bên gia tộc và hoàng thượng đồng thuận, ông cũng không tiện điều tra sâu thêm, chỉ coi đó là chuyện thường tình của các công tử quyền quý. Nay nghe con gái nói ra với thái độ nghiêm túc, chắc chắn như vậy, đặc biệt là ánh mắt đầy lo lắng, sợ hãi của nàng, trong lòng ông bắt đầu dao động, cảm giác bất an dần dâng lên.
"Con có bằng chứng gì không? Chuyện này không thể chỉ dựa vào lời đồn thổi mà quyết định được." Ông hỏi, giọng điệu đã bớt phần gay gắt, thay vào đó là sự thận trọng, cân nhắc.
Nhiếp Nguyệt Kiều biết, đây chính là lúc mấu chốt. Nàng cần phải hành động khôn khéo để vừa có thể thuyết phục được cha, vừa không để lộ ra thân phận trọng sinh kỳ lạ của mình, tránh gây ra những nghi ngờ không đáng có.
"Phụ thân, con nghe được từ chính miệng của một cung nữ thân cận trong phủ Tam điện hạ, người đó tình cờ là bạn cũ của Xuân Nhi từ nhỏ, hai người vẫn thường xuyên qua lại thăm hỏi nhau. Con nghĩ, phụ thân có thể cho người âm thầm điều tra thêm để xác thực thông tin này trước khi quyết định có nên tiếp tục hôn sự hay không, dù sao đây cũng là chuyện hệ trọng cả đời của con, không thể sơ suất được." Nàng khéo léo bịa ra một nguồn tin hợp lý, đồng thời gợi ý cha mình tự điều tra để tăng thêm độ tin cậy, tránh việc nàng phải trực tiếp đưa ra bằng chứng không có thật.
Nhiếp Thành Uy trầm ngâm suy nghĩ một lúc lâu, ánh mắt nhìn xa xăm về phía ngọn nến đang lung linh cháy trên bàn, cuối cùng ông gật đầu: "Được, cha sẽ cho người điều tra kỹ lưỡng chuyện này, tuyệt đối không để con phải gả vào một gia đình không tốt. Nếu quả thực có tình huống như con nói, cha sẽ tìm cách để bẩm báo lên hoàng thượng, xin hủy hôn sự này, dù có phải chịu một số rủi ro nhất định."
Nhiếp Nguyệt Kiều thở phào nhẹ nhõm, trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp trước tình thương của cha, biết rằng mình đã bước đầu thành công trong việc thay đổi vận mệnh của bản thân. Nàng nắm lấy tay cha, giọng nói nghẹn ngào: "Đa tạ phụ thân đã tin tưởng con."
"Con là con gái ruột duy nhất của cha, cha đương nhiên phải bảo vệ con, làm sao có thể để con phải chịu thiệt thòi được." Nhiếp Thành Uy vỗ nhẹ lên tay con gái, ánh mắt tràn đầy sự trìu mến.
Nhưng nàng cũng hiểu rõ, đây chỉ mới là bước khởi đầu, phía trước vẫn còn rất nhiều khó khăn, thử thách đang chờ đợi, đặc biệt là khi phải đối mặt với âm mưu thâm sâu của mẹ kế Lâm thị và em gái Nhiếp Tịch Vân — những người đã âm thầm mưu tính suốt nhiều năm trời, tuyệt đối sẽ không dễ dàng từ bỏ kế hoạch của mình chỉ vì một lần thất bại.
Sau khi cha rời khỏi khuê phòng, Nhiếp Nguyệt Kiều ngồi lặng yên bên cửa sổ, ánh mắt nhìn xa xăm về phía bầu trời đêm đầy sao, gió đêm nhè nhẹ thổi qua làm lay động rèm cửa mỏng manh. Nàng biết, kiếp này, con đường phía trước sẽ không hề bằng phẳng, nhưng với những gì đã trải qua và học hỏi được từ kiếp trước — từ những đau khổ, cay đắng đến những bài học xương máu về lòng người — nàng tin rằng mình hoàn toàn có đủ bản lĩnh để viết lại vận mệnh của chính mình, đồng thời tìm kiếm một hạnh phúc thực sự xứng đáng với những gì nàng đã phải chịu đựng ở kiếp trước.
Đêm đó, Nhiếp Nguyệt Kiều trằn trọc mãi không ngủ được, trong đầu không ngừng suy nghĩ về những bước đi tiếp theo. Nàng biết, chỉ dựa vào lòng tin của cha là chưa đủ, nàng cần phải tự mình hành động, tự mình thu thập bằng chứng để đảm bảo kế hoạch thoái hôn có thể thành công một cách chắc chắn nhất, không để xảy ra bất kỳ sơ suất nào có thể khiến lịch sử một lần nữa lặp lại theo chiều hướng bi thảm như kiếp trước.