Những ngày sau đó, Nhiếp Nguyệt Kiều một mặt giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, vẫn giữ thái độ ôn hòa, lễ phép với mẹ kế Lâm thị và em gái Nhiếp Tịch Vân như thường lệ, thậm chí còn chủ động hỏi thăm sức khỏe, quan tâm đến cuộc sống thường ngày của họ để tránh gây nghi ngờ, mặt khác âm thầm quan sát, thu thập thêm thông tin để chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo.
Nàng nhận ra, để có thể thực sự thay đổi vận mệnh của mình, chỉ dựa vào việc thoái hôn với Tam hoàng tử là chưa đủ. Nàng cần phải vạch trần hoàn toàn bộ mặt thật của Lâm thị và Nhiếp Tịch Vân trước mặt cha mình, đồng thời củng cố vị thế của bản thân trong phủ Trấn Quốc Công, tránh để bị chèn ép, thao túng như kiếp trước, khi nàng luôn tin tưởng mù quáng vào tình cảm chị em, không hề đề phòng những âm mưu đang âm thầm được sắp đặt xung quanh mình.
Mỗi ngày, nàng đều dành thời gian dạo bước trong hoa viên rộng lớn của phủ, vừa là để thư giãn tinh thần, vừa là để tìm cơ hội quan sát, nghe ngóng tình hình. Nàng còn chủ động kết thân hơn với một số nha hoàn, bà vú trong phủ vốn trung thành, có tấm lòng ngay thẳng, khéo léo dò hỏi về những động tĩnh bất thường trong phủ mà không để lộ ý đồ thực sự của mình.
Một buổi chiều, khi đang dạo bước trong hoa viên, Nhiếp Nguyệt Kiều tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa Nhiếp Tịch Vân và nhũ mẫu thân cận của nàng ta, từ phía sau một lùm hoa mẫu đơn rậm rạp, cánh hoa đỏ thắm rung rinh trong gió chiều.
"Nhũ mẫu, mọi việc chuẩn bị đến đâu rồi? Chỉ còn chưa đầy một tháng nữa là đến ngày đại hôn của tỷ tỷ với Tam điện hạ, ta phải nhanh chóng vào phủ trước ngày đó mới được, không thể để chậm trễ." Giọng nói của Nhiếp Tịch Vân vang lên, dịu dàng nhưng ẩn chứa sự toan tính rõ ràng, khác hẳn với vẻ ngoài hiền lành, nhu mì mà nàng ta vẫn thường thể hiện trước mặt Nhiếp Nguyệt Kiều và những người khác trong phủ.
"Tiểu thư yên tâm, lão nô đã sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện. Tam điện hạ đã hoàn toàn bị tiểu thư mê hoặc, ngày nào cũng nhớ nhung, mong ngóng được gặp tiểu thư, chỉ chờ sau khi đại tiểu thư xuất giá, điện hạ sẽ tìm cách đưa tiểu thư vào phủ làm trắc phi ngay lập tức, thậm chí điện hạ còn hứa hẹn sau này sẽ tìm cách để tiểu thư có được vị trí cao hơn nữa." Nhũ mẫu đáp, giọng điệu đầy vẻ tự mãn, có chút đắc ý.
"Nhưng ta vẫn còn chút lo lắng, tỷ tỷ dạo này có vẻ khác lạ, không còn ngây thơ, dễ tin như trước nữa. Hôm qua ta thấy nàng nhìn ta với ánh mắt kỳ lạ, không biết có phải nàng đã phát hiện ra điều gì không." Nhiếp Tịch Vân nói, trong giọng nói thoáng chút bất an.
"Tiểu thư đừng lo lắng quá, có lẽ chỉ là do tiểu thư đa nghi thôi. Đại tiểu thư từ nhỏ đã tin tưởng tiểu thư hết mực, sao có thể một sớm một chiều mà thay đổi được. Chỉ cần chúng ta cẩn thận thêm một chút, mọi chuyện chắc chắn sẽ diễn ra suôn sẻ như kế hoạch." Nhũ mẫu trấn an, nhưng trong giọng nói cũng không giấu được chút lo lắng.
Nhiếp Nguyệt Kiều đứng sau lùm hoa, nắm chặt hai tay đến trắng bệch, những móng tay nhọn hoắt cắm sâu vào lòng bàn tay đến đau nhói mà nàng cũng không hề hay biết, trong lòng dâng lên cơn giận dữ khó kìm nén. Đúng như những gì nàng đã nhớ được từ kiếp trước, Nhiếp Tịch Vân quả thực đã có âm mưu từ rất lâu, chỉ chờ nàng xuất giá là sẽ lập tức thực hiện kế hoạch chiếm đoạt vị trí của nàng, biến giấc mộng trở thành chính thất phu nhân thành hiện thực bằng những thủ đoạn thâm độc nhất.
Nàng cố gắng kìm nén cơn giận, hít thở thật sâu để giữ cho bước chân không bị run rẩy, lặng lẽ rời khỏi hoa viên trước khi bị phát hiện, trong đầu nhanh chóng suy nghĩ về cách xử lý tình huống này sao cho hiệu quả nhất, vừa có thể vạch trần âm mưu, vừa không để bản thân rơi vào nguy hiểm trước khi mọi chuyện được đưa ra ánh sáng.
Tối hôm đó, sau khi dùng bữa tối cùng cả nhà với vẻ mặt bình thản như không có chuyện gì xảy ra — điều mà nàng phải cố gắng hết sức mới có thể làm được khi ngồi đối diện với Nhiếp Tịch Vân, Nhiếp Nguyệt Kiều quyết định tìm đến gặp riêng phụ thân, kể lại toàn bộ những gì mình nghe được, đồng thời đề xuất một kế hoạch cụ thể để vạch trần âm mưu của mẹ con Lâm thị.
"Phụ thân, con nghĩ, thay vì chỉ âm thầm điều tra, chúng ta nên tìm cách để tự Tam điện hạ và Nhiếp Tịch Vân lộ ra sơ hở, từ đó có bằng chứng xác thực để trình lên hoàng thượng, vừa có thể hủy hôn sự một cách danh chính ngôn thuận, vừa có thể trừng trị đích đáng những kẻ có âm mưu bất chính, tránh để họ tiếp tục gây hại cho con và cả gia tộc trong tương lai." Nàng trình bày kế hoạch của mình, giọng điệu bình tĩnh nhưng kiên quyết, ánh mắt sáng ngời sự thông minh, sắc sảo mà trước đây Nhiếp Thành Uy chưa từng thấy ở con gái mình.
Nhiếp Thành Uy sau khi nghe con gái kể lại toàn bộ sự việc, gương mặt tối sầm lại vì tức giận, đôi bàn tay run lên vì phẫn nộ. Ông không ngờ, người vợ kế mà ông vẫn luôn tin tưởng, nể trọng bấy lâu nay, người mà ông từng khen ngợi trước mặt bạn bè, đồng liêu vì sự hiền hậu, đảm đang, lại âm thầm nuôi dưỡng một âm mưu thâm độc như vậy suốt nhiều năm trời, hòng hãm hại chính con gái ruột của ông, đứa con mà ông đã hết lòng yêu thương, chăm sóc từ khi vợ cả qua đời.
"Không ngờ... không ngờ ta lại mù quáng đến mức này." Ông thở dài, giọng nói đầy vẻ tự trách, hai tay ôm lấy đầu.
"Phụ thân đừng tự trách bản thân, đó không phải lỗi của cha. Lâm thị vốn giỏi che giấu, ngụy trang, ngay cả con trước đây cũng từng tin tưởng nàng ta, tin tưởng Tịch Vân muội muội hết mực." Nhiếp Nguyệt Kiều an ủi cha, trong lòng cũng không khỏi chua xót khi nhớ lại quãng thời gian dài mình từng ngây thơ tin tưởng vào tình cảm chị em giả tạo ấy.
"Được, cha sẽ làm theo kế hoạch của con. Nhưng con phải cẩn thận, đừng để bản thân gặp nguy hiểm, nếu có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào, phải lập tức báo cho cha biết ngay." Ông dặn dò, ánh mắt đầy lo lắng dành cho con gái.
Sau khi bàn bạc kỹ lưỡng suốt nhiều canh giờ, hai cha con quyết định sắp xếp một buổi yến tiệc nhỏ trong phủ, mời một số quan lại thân cận cùng Tam hoàng tử đến tham dự, với danh nghĩa là dịp để hai gia đình gặp gỡ, chuẩn bị cho hôn lễ sắp tới, tránh gây nghi ngờ cho bất kỳ ai. Đây chính là cơ hội để Nhiếp Nguyệt Kiều có thể quan sát trực tiếp thái độ của Lý Thừa Uyên, đồng thời tìm cách để Nhiếp Tịch Vân lộ diện trước mặt mọi người một cách tự nhiên nhất.
Vào ngày diễn ra yến tiệc, tiết trời trong lành, ánh nắng xuân dịu nhẹ chiếu rọi khắp khuôn viên phủ đệ được trang hoàng lộng lẫy với đèn lồng, hoa tươi khắp nơi. Nhiếp Nguyệt Kiều cố tình sắp xếp để Nhiếp Tịch Vân phải ra ngoài phụ giúp công việc bếp núc, viện lý do phòng bếp thiếu người vì có quá nhiều món ăn cần chuẩn bị cho yến tiệc, tạo cơ hội để nàng ta có thể "tình cờ" gặp gỡ Tam hoàng tử trong khuôn viên phủ, dưới sự giám sát bí mật của những người hầu trung thành mà nàng đã bố trí từ trước, những người này đều được nàng dặn dò cẩn thận, hứa hẹn sẽ trọng thưởng nếu quan sát, ghi nhớ được thông tin chính xác.
Quả nhiên, không phụ sự tính toán của Nhiếp Nguyệt Kiều, trong lúc yến tiệc đang diễn ra sôi động với tiếng nhạc, tiếng cười nói rôm rả, Lý Thừa Uyên tìm cớ nói cần ra ngoài hóng gió một chút, rời khỏi bàn tiệc, đi về phía hậu viện, nơi Nhiếp Tịch Vân đang "tình cờ" xuất hiện bên hồ sen nhỏ trồng đầy hoa mẫu đơn xung quanh.
Hai người trò chuyện thân mật dưới bóng cây, giọng nói tuy nhỏ nhưng vẫn có thể nghe được từ khoảng cách gần, thậm chí Lý Thừa Uyên còn nắm tay Nhiếp Tịch Vân, kéo nàng ta vào một góc khuất sau tảng đá giả sơn, thì thầm những lời hứa hẹn ngọt ngào về tương lai sau khi hôn lễ diễn ra.
"Nàng cứ yên tâm, sau khi ta thành thân với Nguyệt Kiều xong, ta sẽ tìm cách sớm nhất để đưa nàng vào phủ. Ta biết, trái tim ta từ đầu chí cuối chỉ thuộc về nàng mà thôi, hôn sự với Nguyệt Kiều chỉ là vì đại cục, vì lợi ích chính trị mà thôi." Lý Thừa Uyên nói, giọng điệu đầy vẻ chân thành giả tạo, tay vuốt ve gương mặt Nhiếp Tịch Vân một cách âu yếm.
"Điện hạ, thiếp chỉ sợ sau này khi vào phủ, tỷ tỷ sẽ không để yên cho thiếp, dù sao nàng cũng là chính thất, có quyền hành cao hơn thiếp rất nhiều." Nhiếp Tịch Vân nói, giọng điệu õng ẹo, ra vẻ lo lắng nhưng thực chất là đang thăm dò, khích lệ Lý Thừa Uyên hứa hẹn thêm.
"Nàng đừng lo, ta sẽ luôn bảo vệ nàng, không để bất kỳ ai có thể ức hiếp nàng được, kể cả Nguyệt Kiều." Lý Thừa Uyên khẳng định chắc nịch.
Tất cả những hình ảnh, lời nói này đều được người hầu trung thành của Nhiếp Nguyệt Kiều bí mật quan sát, ghi nhớ rõ ràng từng chi tiết để làm chứng sau này, thậm chí một trong số họ còn kịp thời phác họa lại khung cảnh trên một tấm lụa nhỏ mang theo, để có thêm bằng chứng trực quan, thuyết phục hơn.
Sau khi có được bằng chứng xác thực, Nhiếp Nguyệt Kiều cùng cha mình quyết định hành động ngay lập tức, tránh để đêm dài lắm mộng, sợ rằng nếu chậm trễ, Lâm thị và Nhiếp Tịch Vân có thể phát hiện ra động tĩnh mà tìm cách đối phó, che giấu bằng chứng. Nhiếp Thành Uy đích thân vào cung diện kiến hoàng thượng ngay sáng hôm sau, trình bày toàn bộ sự việc một cách chi tiết, đồng thời có sự làm chứng của những người hầu đã tận mắt chứng kiến hành vi thất đức của Tam hoàng tử.
Hoàng thượng sau khi nghe rõ sự tình, gương mặt tối sầm lại, trong lòng vô cùng tức giận trước hành vi bất chính, dối trá của con trai mình, đồng thời cũng đánh giá cao sự trung thực, chính trực của Trấn Quốc Công phủ khi dám thẳng thắn trình bày sự thật thay vì cam chịu để giữ thể diện, chấp nhận rủi ro có thể gây mất lòng hoàng thất.
"Trẫm không ngờ, Thừa Uyên lại có thể làm ra chuyện thất đức như vậy, dám lừa dối cả trẫm lẫn Trấn Quốc Công phủ. Trẫm sẽ xem xét lại toàn bộ hôn sự này. Ái khanh yên tâm, trẫm tuyệt đối sẽ không để con gái của khanh phải chịu thiệt thòi, gả vào một gia đình không xứng đáng." Hoàng thượng phán, giọng điệu nghiêm nghị, có chút phẫn nộ khó che giấu.
Sau đó không lâu, hoàng thượng chính thức ban chỉ hủy bỏ hôn sự giữa Nhiếp Nguyệt Kiều và Tam hoàng tử Lý Thừa Uyên, đồng thời quở trách nghiêm khắc hành vi bất chính của hắn trước mặt toàn thể hoàng thất, thậm chí còn phạt hắn phải chép kinh sách sám hối trong vòng ba tháng để tự kiểm điểm bản thân. Về phần Nhiếp Tịch Vân và Lâm thị, dù không thể trừng phạt công khai vì sợ ảnh hưởng đến danh dự của Trấn Quốc Công phủ — vốn cũng là danh dự chung của cả gia tộc mà Nhiếp Thành Uy không muốn làm tổn hại quá nhiều, nhưng Nhiếp Thành Uy sau vụ việc này đã hoàn toàn thức tỉnh, không còn tin tưởng mù quáng vào người vợ kế và đứa con gái nuôi dưỡng bên cạnh mình nữa, bắt đầu âm thầm để tâm quan sát, đề phòng nhiều hơn.
"Từ nay, con chuyên tâm ở nhà, đừng lo lắng về chuyện hôn nhân nữa. Cha sẽ tìm cho con một mối nhân duyên tốt đẹp hơn, xứng đáng với con, một người thực sự yêu thương, trân trọng con." Nhiếp Thành Uy nói với con gái, ánh mắt tràn đầy sự áy náy, thương yêu, bàn tay vỗ nhẹ lên vai nàng như để trấn an.
Nhiếp Nguyệt Kiều gật đầu, trong lòng dâng lên cảm giác nhẹ nhõm khó tả, như thể một tảng đá lớn đè nặng trong lòng suốt nhiều ngày qua cuối cùng cũng được cất bỏ. Nàng đã thành công vượt qua thử thách đầu tiên trong hành trình thay đổi vận mệnh của kiếp sống thứ hai này. Nhưng nàng cũng hiểu rõ, đây mới chỉ là khởi đầu, phía trước vẫn còn rất nhiều điều cần phải chuẩn bị, đặc biệt là khi Lâm thị và Nhiếp Tịch Vân chắc chắn sẽ không cam tâm chịu thua, sẽ tiếp tục tìm cách trả thù trong tương lai, có thể bằng những thủ đoạn còn thâm độc hơn trước.
Sau sự việc này, Nhiếp Nguyệt Kiều còn dành thêm thời gian để củng cố lại vị thế của mình trong phủ, tránh để bản thân một lần nữa rơi vào thế bị động như kiếp trước. Nàng biết, dù hôn sự đã được hủy bỏ, nhưng Lâm thị vẫn còn nắm giữ quyền quản lý phần lớn công việc trong phủ, vẫn còn không ít gia nhân, nha hoàn từng chịu ơn huệ hoặc bị mua chuộc bởi bà ta trong suốt nhiều năm qua. Nếu không xử lý khéo léo, rất có thể những người này sẽ tiếp tục làm tai mắt, do thám cho Lâm thị từ trong bóng tối, khiến mọi hành động của nàng sau này đều bị theo dõi, báo cáo lại.
Nàng chủ động xin phép cha để đảm nhận việc quản lý sổ sách chi tiêu, phân công công việc trong phủ tạm thời, một mặt là để san sẻ gánh nặng cho cha vốn bận rộn với công vụ triều đình, mặt khác cũng là để có cơ hội quan sát, sàng lọc lại đội ngũ gia nhân, tìm ra những người thực sự trung thành, đáng tin cậy.
"Con muốn thử sức quản lý việc nhà một thời gian, coi như học hỏi thêm kinh nghiệm, cũng là để phụ giúp cha bớt phần vất vả. Mong phụ thân cho phép." Nàng thưa với cha, giọng điệu khiêm tốn nhưng ẩn chứa sự quyết tâm rõ ràng trong ánh mắt.
Nhiếp Thành Uy nhìn con gái, trong lòng không khỏi ngạc nhiên trước sự trưởng thành, chín chắn mà nàng thể hiện trong thời gian gần đây, khác hẳn với hình ảnh một thiếu nữ nhút nhát, chỉ biết dựa dẫm vào người khác mà ông từng biết trước đây. Ông gật đầu đồng ý, trong lòng thầm cảm thấy an ủi vì con gái đã ngày càng bản lĩnh, đáng tin cậy hơn.
Trong quá trình quản lý việc nhà, Nhiếp Nguyệt Kiều phát hiện thêm một số sổ sách chi tiêu có dấu hiệu bất minh, nhiều khoản mua sắm vải vóc, trang sức đắt tiền được ghi khống lên cao hơn giá trị thực tế, số tiền chênh lệch không nhỏ đã bị Lâm thị âm thầm rút ra trong nhiều năm qua để tích lũy của riêng, phòng khi cần dùng đến cho những âm mưu của mình, hoặc để dành làm của hồi môn bí mật cho Nhiếp Tịch Vân sau này.
Nàng cẩn thận sao chép lại toàn bộ những bằng chứng này vào một cuốn sổ riêng, cất giữ kỹ càng trong một chiếc hộp gỗ có khóa mà chỉ mình nàng nắm giữ chìa khóa, phòng khi cần dùng đến trong tương lai để đối phó với những chiêu trò khác mà Lâm thị có thể còn giấu kín, chưa từng để lộ ra.
Đồng thời, nàng cũng khéo léo ban thưởng hậu hĩnh cho những gia nhân trung thành, tận tụy, thường xuyên hỏi han, quan tâm đến cuộc sống của họ, khiến họ cảm động mà càng thêm tận tâm phục vụ. Với những người có biểu hiện thân cận quá mức với Lâm thị, nàng tế nhị thuyên chuyển sang những vị trí ít quan trọng hơn, tránh gây xung đột trực tiếp nhưng vẫn đảm bảo an toàn cho bản thân và những kế hoạch sắp tới.
Nhờ những nỗ lực âm thầm này, khi mối quan hệ giữa nàng và Cố Dịch Thần bắt đầu nảy nở sau đó, Nhiếp Nguyệt Kiều đã có thể tự tin rằng, những động tĩnh trong cuộc sống riêng tư của mình sẽ khó lòng bị Lâm thị và Nhiếp Tịch Vân nắm bắt, lợi dụng để gây hại như trước, đồng thời cũng tích lũy được không ít kinh nghiệm quý báu trong việc quản lý gia đình, điều mà sau này sẽ giúp ích rất nhiều cho nàng khi trở thành chủ mẫu của Trấn Bắc Vương phủ.