Sau khi hôn sự với Tam hoàng tử bị hủy bỏ, danh tiếng của Nhiếp Nguyệt Kiều trong kinh thành có phần bị ảnh hưởng, nhiều lời đồn đại không hay bắt đầu lan truyền trong giới quý tộc, có kẻ ác ý còn cho rằng nàng bị thất sủng, có khiếm khuyết gì đó nên mới bị hoàng thất từ chối, không còn xứng đáng để gả vào những gia đình quyền quý khác nữa, thậm chí một số gia đình vốn có ý định mai mối cũng bắt đầu dè dặt, không còn nhiệt tình như trước.
Tuy nhiên, Nhiếp Nguyệt Kiều không hề để tâm đến những lời đàm tiếu ấy. Nàng biết rõ, chân tướng sự việc thế nào, và quan trọng hơn, nàng đã có đủ kinh nghiệm từ kiếp trước để hiểu rằng, danh tiếng nhất thời không quan trọng bằng việc bảo vệ được hạnh phúc thực sự của bản thân trong tương lai lâu dài. So với việc phải sống cả đời trong một cuộc hôn nhân giả dối, đau khổ như kiếp trước, những lời đàm tiếu nhất thời này thực sự chẳng đáng là bao.
Một buổi sáng đầu hạ, khi những tia nắng đầu tiên vừa xuyên qua làn sương mỏng còn vương trên các con phố, Nhiếp Nguyệt Kiều cùng nha hoàn Xuân Nhi ra ngoài phố mua sắm một số vật dụng cần thiết, đồng thời cũng muốn tận hưởng chút không khí tự do hiếm hoi sau những ngày căng thẳng vừa qua trong phủ, khi mà bầu không khí giữa nàng và mẹ con Lâm thị vẫn còn phần nào gượng gạo, khó xử.
Khi đang dạo bước qua khu chợ sầm uất, tiếng rao hàng, tiếng mặc cả xen lẫn tiếng cười nói huyên náo khắp nơi, bất ngờ một đám đông hỗn loạn xảy ra phía trước, tiếng la hét, tiếng ngựa hí vang lên inh ỏi, khiến mọi người xung quanh hoảng loạn. Thì ra, một con ngựa hoảng loạn không rõ nguyên nhân — có lẽ vì bị pháo hoa của một gánh hát rong nổ gần đó làm giật mình — đã lồng lên, phi thẳng về phía đám đông, khiến mọi người hoảng sợ chạy tán loạn khắp nơi, hàng hóa đổ vỡ ngổn ngang trên đường.
Nhiếp Nguyệt Kiều đứng gần đó, trong lúc hoảng loạn không kịp phản ứng, chân như bị đóng đinh xuống đất vì kinh hãi, suýt chút nữa đã bị con ngựa đang lồng lộn kia húc phải. Ngay khoảnh khắc nguy hiểm ấy, khi nàng đã nhắm mắt lại chờ đợi điều tồi tệ nhất, một bóng người cao lớn bất ngờ xuất hiện, nhanh nhẹn kéo nàng vào lòng, xoay người tránh khỏi đường đi của con ngựa đang phi nước đại chỉ trong tích tắc.
"Cô nương không sao chứ?" Giọng nói trầm ấm, có chút khàn khàn vang lên bên tai, khiến Nhiếp Nguyệt Kiều giật mình tỉnh táo lại, tim vẫn còn đập thình thịch vì vừa trải qua khoảnh khắc sinh tử.
Nàng ngẩng đầu lên, bắt gặp một gương mặt tuấn tú, góc cạnh, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả bầu trời đêm, ánh nhìn sắc bén nhưng không kém phần ấm áp, lo lắng dành cho nàng. Người này mặc bộ y phục màu đen giản dị nhưng chất liệu tinh xảo, có thể nhận ra ngay từ đường kim mũi chỉ tỉ mỉ, dáng người cao lớn, vai rộng, khí chất uy nghiêm toát ra từ từng cử chỉ, hành động, khiến người khác không khỏi cảm thấy kính nể, dù hắn không hề cố ý thể hiện.
"Ta... ta không sao, đa tạ công tử đã ra tay cứu giúp." Nhiếp Nguyệt Kiều vội vàng lùi lại một bước, hai má đỏ ửng vì ngại ngùng khi nhận ra mình vẫn còn đang trong vòng tay của người lạ, giữ khoảng cách lễ phép, trong lòng vẫn còn chút bàng hoàng sau tình huống nguy hiểm vừa xảy ra.
Người thanh niên gật đầu nhẹ, ánh mắt vẫn không rời khỏi gương mặt nàng, như đang cố gắng ghi nhớ từng đường nét, từ đôi mắt to tròn trong veo đến gò má ửng hồng vì e thẹn. "Cô nương lần sau nên cẩn thận hơn khi ra đường, chợ búa đông đúc, dễ xảy ra tai nạn ngoài ý muốn, không phải lúc nào cũng có người kịp thời ra tay giúp đỡ."
"Chàng nói đúng. Ta xin ghi nhớ lời dặn của chàng." Nàng đáp, giọng nói vẫn còn chút run rẩy nhưng đã cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.
Nói xong, không đợi Nhiếp Nguyệt Kiều kịp hỏi thêm danh tính, người thanh niên đã quay người rời đi, dáng vẻ vội vã như đang có việc gấp cần giải quyết, phía sau còn có vài người mặc trang phục thị vệ lặng lẽ đi theo, tuy không phô trương nhưng ánh mắt luôn cảnh giác quan sát xung quanh, thể hiện rõ đây không phải người tùy tùng bình thường.
Nhiếp Nguyệt Kiều đứng nhìn theo bóng lưng cao lớn ấy khuất dần trong dòng người đông đúc, trong lòng bất giác dấy lên một cảm giác lạ lẫm khó tả, như thể trái tim vừa bị ai đó khẽ chạm vào, tạo nên những gợn sóng lăn tăn. Nàng lắc đầu, tự nhủ có lẽ chỉ là do vừa trải qua tình huống nguy hiểm nên tâm trạng còn chưa ổn định, không nên suy nghĩ quá nhiều.
"Tiểu thư, người vừa rồi trông có vẻ là nhân vật quan trọng đấy ạ. Nô tỳ thấy đám thị vệ đi theo phía sau đều mặc giáp phục tinh xảo, không giống người thường chút nào, có lẽ là con cháu nhà quyền quý nào đó." Xuân Nhi thì thầm, ánh mắt vẫn còn tò mò nhìn về phía đám đông thị vệ đang hộ tống người thanh niên kia rời đi, giọng điệu có phần háo hức.
Nhiếp Nguyệt Kiều gật đầu, trong lòng cũng có chung suy nghĩ như vậy, nhưng nàng không để tâm nhiều, cùng Xuân Nhi tiếp tục công việc mua sắm còn dang dở, dù trong lòng thỉnh thoảng vẫn thoáng nhớ lại ánh mắt sâu thẳm, ấm áp của người thanh niên ấy.
Không ngờ, chỉ vài ngày sau, Nhiếp Nguyệt Kiều lại có cơ hội gặp lại người thanh niên bí ẩn ấy trong một hoàn cảnh hoàn toàn khác — tại một buổi yến tiệc do hoàng thượng tổ chức để chúc mừng chiến thắng vang dội của quân đội triều đình trước sự xâm lấn của ngoại bang ở biên cương phía Bắc, một chiến thắng được cả kinh thành ăn mừng rầm rộ suốt nhiều ngày liền.
Khi Nhiếp Thành Uy dẫn con gái vào tham dự yến tiệc theo lời mời của hoàng thượng — vốn dĩ là một phần trong nỗ lực của hoàng thượng nhằm bù đắp cho việc hôn sự trước đó bị hủy bỏ, thể hiện sự quan tâm đối với Trấn Quốc Công phủ, Nhiếp Nguyệt Kiều vô cùng kinh ngạc khi nhận ra, người được hoàng thượng đích thân tuyên dương công trạng, phong làm Trấn Bắc Đại tướng quân giữa tiếng hoan hô vang dội của cả đại điện chính là người thanh niên đã cứu nàng khỏi tai nạn hôm trước.
"Đó là Cố Dịch Thần, con trai duy nhất của Trấn Bắc Vương đã mất, từ nhỏ đã theo cha chinh chiến sa trường, lập được vô số chiến công hiển hách, năm nay mới chỉ hai mươi tư tuổi mà đã được phong làm đại tướng quân, thật là hiếm có." Một vị quan gần đó thì thầm bàn tán, giọng điệu đầy vẻ ngưỡng mộ. "Nghe nói tính tình cậu ta lạnh lùng, ít nói, chưa từng có ý định thành thân, khiến bao nhiêu tiểu thư khuê các trong kinh thành phải thất vọng."
Nhiếp Nguyệt Kiều nghe vậy, trong lòng không khỏi chấn động. Nàng nhớ lại kiếp trước, dường như cũng có nghe qua danh tiếng của Cố Dịch Thần — một vị tướng quân trẻ tuổi tài ba, được lòng dân chúng, nhưng vì tính cách lạnh lùng, ít giao du nên rất hiếm khi xuất hiện trong các buổi yến tiệc, giao tiếp xã giao của giới quý tộc kinh thành, thậm chí có tin đồn rằng hắn không mấy mặn mà với chuyện hôn nhân, chỉ chuyên tâm vào việc bảo vệ biên cương, trung thành với triều đình.
Trong lúc yến tiệc đang diễn ra với ánh đèn lồng lung linh khắp đại điện, tiếng nhạc du dương hòa cùng tiếng cười nói rôm rả, ánh mắt của Cố Dịch Thần vô tình lướt qua đám đông, rồi dừng lại nơi Nhiếp Nguyệt Kiều đang đứng cùng cha mình, một tia sáng nhận ra quen thuộc lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười nhàn nhạt hiếm hoi.
Hắn chậm rãi bước đến gần, dáng đi uy nghiêm, vững chãi thu hút không ít ánh nhìn từ những tiểu thư, phu nhân xung quanh, khẽ cúi đầu chào: "Không ngờ lại gặp lại cô nương ở đây. Xem ra, chúng ta quả thực có duyên."
Nhiếp Nguyệt Kiều hơi bối rối trước sự xuất hiện bất ngờ này, hai má lại ửng hồng, nhưng vẫn giữ được phong thái lễ phép, cúi người hành lễ: "Tướng quân quá lời rồi. Đa tạ tướng quân lần trước đã ra tay tương trợ, nếu không có tướng quân, hôm đó ta e rằng đã gặp phải chuyện chẳng lành."
Nhiếp Thành Uy đứng bên cạnh, chứng kiến cảnh tượng này, trong lòng không khỏi ngạc nhiên. Ông biết rõ danh tiếng của Cố Dịch Thần trong triều đình — một vị tướng quân trẻ tuổi được hoàng thượng vô cùng tin tưởng, tính cách chính trực, ít khi chủ động giao tiếp với người khác, vậy mà nay lại chủ động đến chào hỏi con gái mình, hơn nữa trong lời nói còn có chút thân thiết khác thường.
Hai người trao đổi vài câu xã giao ngắn gọn về sự việc hôm trước, nhưng trong ánh mắt của Cố Dịch Thần, Nhiếp Nguyệt Kiều có thể cảm nhận được một sự quan tâm đặc biệt, khác hẳn với thái độ lạnh lùng, xa cách mà hắn thường thể hiện trước mặt người khác theo như những gì nàng nghe được từ những lời bàn tán xung quanh.
"Nghe nói cô nương là Nhiếp tiểu thư, đích nữ của Trấn Quốc Công. Ta có nghe qua chuyện của cô nương gần đây, mong cô nương đừng để tâm quá nhiều đến những lời đồn đại vô căn cứ bên ngoài." Cố Dịch Thần nói, giọng điệu tuy vẫn giữ vẻ trầm ổn nhưng ẩn chứa sự an ủi chân thành hiếm thấy.
Nhiếp Nguyệt Kiều nghe vậy, trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp lạ kỳ, không ngờ một người xa lạ như Cố Dịch Thần lại có thể thấu hiểu, an ủi nàng đúng lúc như vậy: "Đa tạ tướng quân đã quan tâm. Ta hiểu rõ chân tướng sự việc, nên cũng không quá để tâm đến những lời đồn đại bên ngoài."
Sau buổi yến tiệc hôm đó, trên đường trở về phủ, Nhiếp Nguyệt Kiều ngồi trong xe ngựa, ánh mắt nhìn ra khung cửa sổ nhỏ, trong lòng vẫn còn vương vấn hình ảnh của Cố Dịch Thần. Nàng tự hỏi, liệu đây có phải là dấu hiệu cho thấy, ông trời đã sắp đặt một mối nhân duyên hoàn toàn khác cho nàng ở kiếp sống thứ hai này, một mối nhân duyên tốt đẹp hơn nhiều so với những gì nàng từng trải qua.
"Tiểu thư, người có vẻ vui hơn hẳn so với mọi khi đấy ạ." Xuân Nhi ngồi bên cạnh, tinh ý nhận ra sự thay đổi trong tâm trạng của chủ nhân, khẽ mỉm cười trêu chọc.
"Ngươi lại nói bậy rồi, ta chỉ đang nghĩ về những chuyện trong yến tiệc thôi." Nhiếp Nguyệt Kiều đáp, nhưng hai má lại ửng hồng, khiến Xuân Nhi càng thêm tin chắc vào phán đoán của mình, trong lòng thầm mừng cho chủ nhân.
Vài ngày sau đó, Cố Dịch Thần bắt đầu tìm cớ để gặp gỡ Nhiếp Nguyệt Kiều nhiều hơn. Có lần, hắn cử người mang đến phủ một hộp trà quý hiếm mà hắn nghe nói Nhiếp Thành Uy rất thích, kèm theo đó là một bức thư ngắn gọn hỏi thăm sức khỏe của cả gia đình, trong đó cũng không quên nhắc đến Nhiếp Nguyệt Kiều một cách kín đáo, tế nhị.
Có lần khác, khi biết được Trấn Quốc Công phủ đang tổ chức một buổi thưởng hoa nhân dịp hoa lan quý nở rộ trong hoa viên, Cố Dịch Thần cũng tìm cách để được mời tham dự, dù bình thường hắn chưa từng có hứng thú với những buổi tụ họp tao nhã như vậy.
Trong buổi thưởng hoa đó, Nhiếp Nguyệt Kiều một lần nữa có cơ hội trò chuyện cùng Cố Dịch Thần, lần này không còn sự bối rối, ngượng ngùng như lần đầu gặp gỡ nữa, mà thay vào đó là sự thoải mái, tự nhiên hơn nhiều.
"Tướng quân có vẻ không mấy hứng thú với hoa lan, sao lại đến tham dự buổi thưởng hoa này?" Nàng hỏi, ánh mắt tinh nghịch nhìn hắn, như đã đoán được phần nào lý do thực sự.
Cố Dịch Thần khựng lại một chút, hiếm khi nào hắn tỏ ra lúng túng như vậy trước mặt người khác: "Ta... ta nghe nói hoa lan năm nay của Trấn Quốc Công phủ rất đặc biệt, nên mới tò mò đến xem thử."
Nhiếp Nguyệt Kiều bật cười nhẹ trước lời giải thích có phần vụng về ấy, trong lòng cảm thấy thú vị trước sự khác biệt giữa hình ảnh uy nghiêm nơi sa trường và vẻ lúng túng hiếm hoi này của vị tướng quân trẻ tuổi. Nàng nhận ra, dưới lớp vỏ bọc lạnh lùng, nghiêm nghị, Cố Dịch Thần thực chất cũng có những khoảnh khắc chân thật, đáng yêu như bao người bình thường khác.
Từ sau buổi yến tiệc đó, một cách rất tự nhiên, Cố Dịch Thần bắt đầu tìm nhiều cơ hội khác nhau để gặp gỡ, trò chuyện cùng Nhiếp Nguyệt Kiều, dù bản thân hắn vốn là người ít nói, không giỏi bày tỏ tình cảm bằng lời hoa mỹ. Mối nhân duyên giữa hai người, từ đó, bắt đầu âm thầm nảy nở, hứa hẹn một chương mới đầy hạnh phúc trong cuộc đời của Nhiếp Nguyệt Kiều ở kiếp sống thứ hai này, một điều mà nàng chưa từng dám mơ tới sau những đau khổ đã trải qua ở kiếp trước.