Kể từ sau buổi yến tiệc mừng chiến thắng, Cố Dịch Thần dù bận rộn với công vụ triều chính nhưng vẫn thường xuyên tìm cớ ghé qua Trấn Quốc Công phủ, khi thì mang theo lý do thăm hỏi tình hình biên cương với Nhiếp Thành Uy — người từng có nhiều năm kinh nghiệm trong quân ngũ trước khi được điều về triều đình, khi thì viện cớ trao đổi binh pháp, bàn luận về chiến lược phòng thủ biên giới, nhưng ai cũng có thể nhận ra, mục đích thực sự của những lần ghé thăm ấy chính là để có cơ hội gặp gỡ Nhiếp Nguyệt Kiều, dù hắn chưa bao giờ thừa nhận điều đó một cách công khai.
Nhiếp Nguyệt Kiều, qua nhiều lần tiếp xúc, dần dần nhận ra, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng, nghiêm nghị của vị tướng quân trẻ tuổi này là một trái tim ấm áp, chân thành, cùng sự tinh tế trong cách quan tâm đến người khác mà ít ai có thể nhận ra nếu không thực sự để tâm quan sát. Hắn tuy ít nói, nhưng mỗi lời nói ra đều chân thành, không hề khách sáo, giả tạo như nhiều công tử quyền quý khác mà nàng từng tiếp xúc.
Một buổi chiều thu, khi lá phong bắt đầu chuyển sang sắc đỏ rực rỡ khắp khuôn viên phủ, Cố Dịch Thần đến phủ trao đổi công việc với Nhiếp Thành Uy, tình cờ bắt gặp Nhiếp Nguyệt Kiều đang ngồi trong đình viện, chăm chú đọc sách dưới bóng cây phong lá đỏ rực, mái tóc đen mượt buông xõa nhẹ nhàng theo làn gió thu mát mẻ.
"Cô nương đang đọc sách gì mà chăm chú vậy?" Hắn hỏi, giọng điệu có phần dịu dàng hơn thường lệ, bước chân nhẹ nhàng tiến đến gần, cẩn thận giữ khoảng cách phù hợp để không khiến nàng cảm thấy khó xử.
Nhiếp Nguyệt Kiều ngẩng đầu lên, thấy Cố Dịch Thần đang đứng gần đó trong bộ y phục giản dị màu xanh đậm, khác hẳn với bộ quân phục uy nghiêm mà nàng thường thấy hắn mặc, trong lòng có chút bất ngờ nhưng cũng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: "Ta đang đọc về binh pháp Tôn Tử, tuy là nữ nhi nhưng ta luôn có hứng thú với những kiến thức về quân sự, chiến lược, từ nhỏ đã thường lén đọc sách của phụ thân để tìm hiểu."
Cố Dịch Thần nghe vậy, trong lòng không khỏi ngạc nhiên xen lẫn khâm phục, đôi mày khẽ nhướng lên. Ở thời đại này, hiếm có nữ tử nào lại quan tâm đến những vấn đề quân sự, chính trị vốn được coi là lãnh địa riêng của nam nhân, phần lớn tiểu thư khuê các mà hắn từng gặp chỉ quan tâm đến chuyện trang điểm, thêu thùa, hay những lời đồn đại vô nghĩa trong giới quý tộc.
"Cô nương có kiến giải gì đặc biệt về binh pháp không? Ta rất muốn được nghe qua." Hắn hỏi, ánh mắt tò mò chân thành, không hề có ý coi thường hay giễu cợt, thậm chí còn kéo một chiếc ghế đá gần đó ngồi xuống, tỏ ý muốn lắng nghe nghiêm túc.
Nhiếp Nguyệt Kiều nhận ra, đây chính là cơ hội để nàng thể hiện những hiểu biết mà mình đã tích lũy được qua nhiều năm nghiên cứu lịch sử, chiến lược từ kiếp trước, kết hợp với những kiến thức trong sách vở mà nàng đọc được ở kiếp này. Nàng đặt cuốn sách xuống, ánh mắt sáng ngời nhiệt huyết khi nói về đề tài mà mình yêu thích.
"Ta nghĩ, binh pháp không chỉ đơn thuần là chuyện đánh trận trên sa trường, mà còn ẩn chứa nhiều triết lý sâu sắc có thể áp dụng vào cuộc sống, vào việc quản lý, đối nhân xử thế. Ví dụ như câu 'biết người biết ta, trăm trận trăm thắng', áp dụng vào việc quản lý gia đình, sự nghiệp cũng hoàn toàn hợp lý — phải hiểu rõ điểm mạnh, điểm yếu của bản thân và của những người xung quanh, mới có thể đưa ra quyết định đúng đắn. Hay như việc dùng binh cần phải linh hoạt, tùy theo tình thế mà thay đổi chiến thuật, không thể cứng nhắc áp dụng một khuôn mẫu cho mọi tình huống, điều này cũng giống như trong cuộc sống, chúng ta cần phải biết ứng biến linh hoạt trước những thử thách khác nhau." Nàng trình bày quan điểm của mình một cách mạch lạc, sâu sắc, đôi mắt lấp lánh sự thông minh, khiến Cố Dịch Thần không khỏi trầm trồ kinh ngạc, chăm chú lắng nghe từng lời nàng nói.
"Cô nương quả thực có kiến giải sâu sắc hơn nhiều so với không ít tướng lĩnh mà ta từng gặp trong quân ngũ. Ta thực sự bội phục." Hắn khen ngợi, giọng điệu chân thành không hề khách sáo, ánh mắt nhìn nàng với sự trân trọng rõ rệt.
Hai người từ đó bắt đầu có những cuộc trò chuyện sâu sắc hơn về nhiều chủ đề khác nhau, từ binh pháp, chính trị, đến những vấn đề dân sinh, đời sống thường nhật, thậm chí có những lúc còn tranh luận sôi nổi về cách giải quyết một tình huống chiến sự giả định nào đó, mỗi người đều đưa ra quan điểm riêng, bổ sung cho nhau những góc nhìn mới mẻ. Cố Dịch Thần nhận ra, Nhiếp Nguyệt Kiều không chỉ có nhan sắc xuất chúng mà còn sở hữu một trí tuệ sắc bén, một tầm nhìn vượt xa những nữ tử cùng trang lứa mà hắn từng gặp qua, điều này khiến hắn càng thêm say mê, quyến luyến.
Về phần Nhiếp Nguyệt Kiều, nàng cũng dần bị cuốn hút bởi sự chính trực, tài năng và trách nhiệm mà Cố Dịch Thần thể hiện qua từng câu chuyện hắn kể về những trận chiến đã trải qua, về trách nhiệm bảo vệ biên cương, bảo vệ dân chúng mà hắn luôn đặt lên hàng đầu, về những đêm dài canh gác nơi biên ải lạnh giá, về những người lính dưới quyền mà hắn luôn coi như anh em ruột thịt.
"Có một lần, quân địch bất ngờ tấn công vào ban đêm, ta cùng binh sĩ phải chiến đấu suốt cả đêm dài trong giá rét, đến sáng hôm sau khi đẩy lui được quân địch, nhìn lại mới thấy không ít binh sĩ đã hy sinh vì bảo vệ biên cương. Từ đó, ta luôn tự nhắc nhở bản thân phải cẩn trọng hơn trong mọi quyết định, vì mỗi sai lầm đều có thể phải trả giá bằng sinh mạng của những người lính trung thành." Cố Dịch Thần kể lại, ánh mắt thoáng chút trầm buồn khi nhớ về những đồng đội đã ngã xuống.
Nhiếp Nguyệt Kiều lắng nghe, trong lòng dâng lên sự cảm động sâu sắc trước tấm lòng nhân hậu, trách nhiệm của Cố Dịch Thần, khác hẳn với hình ảnh một Lý Thừa Uyên chỉ biết nghĩ đến bản thân, đến những cuộc vui chơi phù phiếm mà nàng từng phải chịu đựng ở kiếp trước.
Tuy nhiên, mối quan hệ đang dần nảy nở giữa hai người không tránh khỏi sự chú ý của những kẻ có dụng tâm xấu. Nhiếp Tịch Vân, sau khi biết được hôn sự với Tam hoàng tử bị hủy bỏ, trong lòng vẫn luôn ôm hận, tìm mọi cách để hãm hại Nhiếp Nguyệt Kiều nhằm trả thù cho sự thất bại của mình, đồng thời cũng lo sợ rằng nếu tỷ tỷ tìm được một mối nhân duyên tốt đẹp hơn, địa vị của nàng ta trong tương lai sẽ càng thêm bất lợi.
Khi nghe được tin đồn về mối quan hệ ngày càng thân thiết giữa tỷ tỷ và Trấn Bắc Đại tướng quân — một trong những nhân vật quyền lực, được hoàng thượng sủng ái bậc nhất trong triều đình lúc bấy giờ, Nhiếp Tịch Vân trong lòng dâng lên sự ghen tị mãnh liệt, đồng thời cũng nảy sinh một âm mưu mới, quyết tâm không để tỷ tỷ có được hạnh phúc dễ dàng như vậy.
"Nhũ mẫu, ta nghe nói tỷ tỷ dạo này thân thiết với Cố tướng quân lắm. Nếu để tỷ tỷ thực sự trở thành phu nhân của tướng quân, địa vị của nàng sẽ càng thêm vững chắc, khó lòng mà đối phó được nữa. Ta không thể để chuyện này xảy ra." Nhiếp Tịch Vân nói với nhũ mẫu thân cận, giọng điệu đầy vẻ lo lắng, tính toán, hai tay siết chặt vạt áo.
"Tiểu thư yên tâm, lão nô sẽ tìm cách để phá hoại mối quan hệ này trước khi mọi chuyện trở nên quá muộn. Chúng ta cần hành động nhanh chóng, không thể chần chừ được nữa." Nhũ mẫu đáp, ánh mắt lóe lên tia sáng nham hiểm, trong đầu đã bắt đầu suy tính những thủ đoạn có thể sử dụng.
Không lâu sau, những tin đồn thất thiệt bắt đầu lan truyền trong kinh thành, cho rằng Nhiếp Nguyệt Kiều vì bị Tam hoàng tử ruồng bỏ nên mới chủ động quyến rũ Trấn Bắc Đại tướng quân, dùng đủ mọi thủ đoạn để mê hoặc, hòng tìm kiếm một chỗ dựa quyền lực mới cho bản thân, thậm chí còn có kẻ ác ý thêm thắt rằng nàng từng có nhiều mối quan hệ mờ ám trước đây, chỉ là chưa bị phát hiện mà thôi.
Tin đồn ác ý này khiến Nhiếp Nguyệt Kiều không khỏi lo lắng, bởi nàng hiểu rõ, trong xã hội coi trọng danh tiết như thời đại này, những lời đồn thổi như vậy có thể gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến thanh danh của một nữ tử, thậm chí có thể phá hỏng cả mối nhân duyên đang dần tốt đẹp với Cố Dịch Thần, khiến hắn phải cân nhắc lại vì lo ngại ảnh hưởng đến danh dự của bản thân và gia tộc.
Tuy nhiên, ngoài dự đoán của Nhiếp Tịch Vân, khi tin đồn này đến tai Cố Dịch Thần, hắn không hề tỏ ra dao động hay nghi ngờ Nhiếp Nguyệt Kiều, ngược lại còn công khai thể hiện thái độ bảo vệ nàng một cách dứt khoát, kiên quyết hơn bao giờ hết.
"Ai dám tung tin đồn thất thiệt làm tổn hại danh dự của Nhiếp cô nương, ta tuyệt đối sẽ không dung tha, bất kể kẻ đó là ai." Cố Dịch Thần tuyên bố thẳng thắn trước mặt nhiều quan lại trong một buổi triều hội, giọng nói vang vọng khắp đại điện, khiến những kẻ có ý đồ xấu không khỏi chột dạ, không dám tiếp tục lan truyền tin đồn nữa, sợ chuốc lấy sự trừng phạt từ vị tướng quân uy quyền này.
Hành động dứt khoát này của Cố Dịch Thần khiến Nhiếp Nguyệt Kiều vô cùng cảm động khi nghe được tin tức thông qua cha mình. Nàng nhận ra, đây chính là một người đàn ông thực sự đáng để nàng tin tưởng, trao gửi trái tim mình, khác hẳn với sự bạc tình bạc nghĩa mà nàng từng phải chịu đựng ở kiếp trước, khi mà Lý Thừa Uyên chưa từng một lần đứng ra bảo vệ nàng trước những lời gièm pha, thậm chí còn ngầm để mặc cho những tin đồn ấy lan truyền vì có lợi cho kế hoạch của hắn.
Vài ngày sau khi tin đồn được dập tắt, Cố Dịch Thần đích thân đến Trấn Quốc Công phủ thăm hỏi, lần này thái độ của hắn có phần khác lạ, dường như có điều gì đó muốn nói nhưng còn ngập ngừng chưa dám thổ lộ. Nhiếp Nguyệt Kiều nhận ra sự khác thường ấy, chủ động mời hắn ra đình viện ngồi trò chuyện, pha cho hắn một chén trà nóng theo đúng cách mà nàng biết hắn ưa thích.
"Tướng quân hôm nay có vẻ có tâm sự, không biết có phải vì chuyện gì làm phiền lòng không?" Nàng hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng, quan tâm.
Cố Dịch Thần cầm chén trà trong tay nhưng không uống ngay, ánh mắt nhìn xa xăm một lúc rồi mới lên tiếng: "Ta chỉ đang nghĩ, sau chuyện lần này, có lẽ nàng sẽ phải chịu thêm không ít áp lực từ những lời đàm tiếu bên ngoài. Ta tự trách mình vì đã không thể bảo vệ nàng tốt hơn, để nàng phải chịu những điều tiếng không đáng có chỉ vì có liên quan đến ta."
Nhiếp Nguyệt Kiều nghe vậy, trong lòng dâng lên sự cảm động sâu sắc. Nàng chưa từng nghĩ, một người đàn ông uy nghiêm, mạnh mẽ nơi sa trường như Cố Dịch Thần lại có thể tự trách bản thân vì những điều nhỏ nhặt như vậy, thể hiện sự quan tâm chân thành đến cảm nhận của nàng.
"Tướng quân đừng tự trách bản thân như vậy. Những lời đàm tiếu đó không phải lỗi của chàng, mà là do lòng dạ hẹp hòi của những kẻ tiểu nhân mà thôi. Ta không hề để tâm, ngược lại còn cảm thấy may mắn vì có chàng đứng ra bảo vệ." Nàng an ủi, ánh mắt chân thành nhìn thẳng vào hắn.
Cố Dịch Thần nghe vậy, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Hắn nhìn Nhiếp Nguyệt Kiều, ánh mắt dần trở nên kiên định hơn, như thể đã đưa ra một quyết định quan trọng nào đó trong lòng, dù chưa nói ra thành lời ngay lúc đó.
Sau buổi trò chuyện hôm ấy, Cố Dịch Thần trở về Trấn Bắc Vương phủ, trong lòng suy nghĩ rất nhiều về những gì Nhiếp Nguyệt Kiều đã nói. Hắn nhận ra, mình đã dành trọn tâm tư cho nàng từ lúc nào không hay, một cảm giác mà trước đây hắn chưa từng trải qua với bất kỳ nữ tử nào khác, kể cả những tiểu thư danh gia vọng tộc từng được gia đình sắp xếp cho hắn gặp gỡ trước đây.
Đêm đó, hắn ngồi một mình trong thư phòng, ánh nến lung linh chiếu rọi lên gương mặt trầm tư của vị tướng quân trẻ tuổi. Hắn nhớ lại từng khoảnh khắc đã trải qua cùng Nhiếp Nguyệt Kiều — từ lần đầu gặp gỡ tình cờ nơi phố chợ, đến những cuộc trò chuyện sâu sắc về binh pháp, chính sự, và cả sự kiên định, dũng cảm mà nàng thể hiện khi đối mặt với tin đồn thất thiệt.
"Nàng ấy quả thực khác biệt so với bất kỳ ai ta từng gặp." Hắn thì thầm với chính mình, trong lòng dần hình thành một quyết tâm mãnh liệt.
Vài ngày sau đó, khi có dịp diện kiến hoàng thượng để báo cáo tình hình huấn luyện quân đội, Cố Dịch Thần nhân cơ hội này đã dò hỏi thái độ của hoàng thượng về việc hôn nhân đại sự của mình, muốn biết chắc chắn liệu ngài có sẵn lòng ủng hộ nếu hắn quyết định cầu hôn Nhiếp Nguyệt Kiều hay không, trước khi chính thức hành động.
"Trẫm thấy khanh dạo này có vẻ tâm tư trọng trọng, chẳng lẽ đã có ý trung nhân rồi sao?" Hoàng thượng hỏi, ánh mắt tinh tường nhìn thấu tâm tư của vị tướng quân trẻ tuổi.
Cố Dịch Thần khẽ cúi đầu, không giấu diếm: "Bẩm bệ hạ, thần quả thực đã có lòng với Nhiếp tiểu thư, đích nữ của Trấn Quốc Công. Thần chỉ không biết liệu bệ hạ có đồng ý hay không."
Hoàng thượng nghe vậy, không khỏi bật cười thành tiếng, trong lòng vô cùng hài lòng trước sự chính trực, thẳng thắn của Cố Dịch Thần: "Nhiếp tiểu thư là người thông minh, đức hạnh, trẫm cũng từng nghe qua danh tiếng của nàng. Nếu khanh đã có lòng, sao không sớm đến cầu hôn, còn chờ đợi gì nữa?"
Được sự khích lệ này, Cố Dịch Thần càng thêm quyết tâm, bắt đầu lên kế hoạch cho việc cầu hôn công khai giữa triều đình, muốn thể hiện sự trân trọng, nghiêm túc của mình đối với mối nhân duyên này một cách trọn vẹn nhất.