Sau sự việc Cố Dịch Thần công khai bảo vệ danh dự cho mình, mối quan hệ giữa Nhiếp Nguyệt Kiều và vị tướng quân trẻ tuổi càng trở nên gắn bó, sâu đậm hơn. Cả kinh thành giờ đây đều biết đến mối tình đẹp đẽ giữa hai người, không còn ai dám buông lời đàm tiếu, gièm pha nữa, thậm chí nhiều người còn bắt đầu bàn tán, mong chờ xem khi nào hai người sẽ chính thức thành thân.
Một buổi sáng đầu đông, khi tuyết trắng phủ đầy khắp kinh thành, tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp, những mái ngói cong cong của hoàng cung như khoác lên mình tấm áo bạc lấp lánh dưới ánh mặt trời, hoàng thượng bất ngờ triệu tập buổi thiết triều đặc biệt để tuyên dương thêm một lần nữa những công lao to lớn mà Cố Dịch Thần đã đóng góp cho triều đình trong việc bình định biên cương phía Bắc, đồng thời cũng để bàn bạc về việc bổ nhiệm thêm một số chức vụ quan trọng trong quân đội.
Trong buổi thiết triều long trọng ấy, giữa sự chứng kiến của đông đảo văn võ bá quan đứng thành hai hàng nghiêm trang trong đại điện uy nghi, Cố Dịch Thần bất ngờ bước ra khỏi hàng, quỳ xuống trước mặt hoàng thượng, thái độ nghiêm trang khác thường, khiến cả đại điện im lặng theo dõi, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"Bệ hạ, thần có một thỉnh cầu, mong bệ hạ chuẩn tấu." Hắn nói, giọng điệu vang vọng khắp đại điện, đầu cúi thấp nhưng thân hình vẫn giữ vẻ uy nghiêm, kiên định.
Hoàng thượng nhìn vị tướng quân trẻ tuổi tài ba mà mình vô cùng tin tưởng, trong lòng có chút tò mò, không rõ hắn định thỉnh cầu điều gì mà lại phải quỳ xuống trang trọng như vậy: "Ái khanh cứ nói, trẫm sẽ xem xét."
"Thần muốn xin bệ hạ ban hôn cho thần với Nhiếp Nguyệt Kiều, đích nữ của Trấn Quốc Công. Thần đã có tình ý sâu đậm với nàng từ lâu, mong bệ hạ thành toàn cho mối nhân duyên này." Cố Dịch Thần nói, ánh mắt kiên định, không hề có chút do dự, giọng nói tuy trầm ổn nhưng ẩn chứa sự chân thành mãnh liệt.
Lời thỉnh cầu công khai giữa triều đình này khiến cả đại điện xôn xao bàn tán, tiếng thì thầm rộ lên khắp nơi. Nhiếp Thành Uy đứng trong hàng quan văn, trong lòng vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ khôn xiết, suýt chút nữa không kìm được mà bật cười thành tiếng giữa chốn triều đình trang nghiêm. Ông không ngờ, Cố Dịch Thần lại có thể quyết đoán, thẳng thắn đến mức công khai cầu hôn ngay giữa triều đình như vậy, đây quả thực là một vinh dự to lớn cho cả gia tộc họ Nhiếp, một điều mà không phải gia đình quyền quý nào cũng có được.
Hoàng thượng nghe xong, không khỏi mỉm cười hài lòng, ánh mắt nhìn Cố Dịch Thần với vẻ trân trọng đặc biệt. Ngài vốn rất quý mến tài năng, phẩm chất của Cố Dịch Thần, coi hắn như một trong những trụ cột quan trọng nhất của triều đình, đồng thời cũng đã nghe qua danh tiếng về sự thông minh, đức hạnh của Nhiếp Nguyệt Kiều, trong lòng cảm thấy đây quả thực là một mối nhân duyên tốt đẹp, xứng đáng được tác thành, hơn nữa còn có thể củng cố thêm mối quan hệ giữa hoàng thất và hai gia tộc quyền quý này.
"Được, trẫm chuẩn tấu. Trẫm sẽ đích thân ban hôn cho hai người, hy vọng các ngươi sẽ có một cuộc sống hạnh phúc, viên mãn. Đây cũng là một tin vui lớn cho cả triều đình, chứng tỏ hồng phúc của thiên hạ thái bình." Hoàng thượng phán, giọng điệu vui vẻ, hài lòng, ánh mắt nhìn quanh đại điện với vẻ mãn nguyện.
Tin tức về việc Trấn Bắc Đại tướng quân Cố Dịch Thần công khai cầu hôn Nhiếp Nguyệt Kiều giữa triều đình, được chính hoàng thượng ban hôn, nhanh chóng lan truyền khắp kinh thành như một cơn gió, trở thành câu chuyện tình đẹp đẽ được nhiều người ngưỡng mộ, bàn tán khắp các con phố, tửu lâu, trà quán.
Khi tin tức này đến tai Lâm thị và Nhiếp Tịch Vân, cả hai không khỏi chấn động, tức tối đến mức Nhiếp Tịch Vân phải đập vỡ cả chiếc chén trà quý giá đang cầm trên tay. Họ không ngờ, kế hoạch phá hoại danh dự của Nhiếp Nguyệt Kiều trước đó không những thất bại hoàn toàn mà còn phản tác dụng, khiến mối quan hệ giữa nàng và Cố Dịch Thần càng thêm bền chặt, thậm chí còn được chính hoàng thượng đích thân ban hôn — một vinh dự mà không phải ai cũng có được, khiến vị thế của Nhiếp Nguyệt Kiều trong kinh thành càng thêm vững chắc hơn bao giờ hết.
"Không thể nào! Sao mọi chuyện lại có thể diễn biến như vậy được? Ta đã cố gắng bao nhiêu công sức, sao lại phản tác dụng thế này!" Nhiếp Tịch Vân nghiến răng nghiến lợi, trong lòng dâng lên sự cay đắng, ghen tị tột cùng, hai tay run lên vì tức giận.
"Tiểu thư bình tĩnh lại, dù sao hôn sự cũng chưa chính thức diễn ra, chúng ta vẫn còn thời gian để tìm cách, không thể vội vàng hành động lúc này khi mà tình thế đang bất lợi cho chúng ta." Nhũ mẫu an ủi, nhưng trong lòng cũng không khỏi lo lắng trước tình thế bất lợi hiện tại, cảm giác như mọi kế hoạch đang dần trượt khỏi tầm kiểm soát.
Về phần Nhiếp Nguyệt Kiều, khi nhận được tin về việc Cố Dịch Thần công khai cầu hôn mình giữa triều đình, trong lòng nàng dâng lên một cảm xúc hạnh phúc khó tả, nước mắt vui mừng suýt chút nữa đã trào ra. Nàng không ngờ, người đàn ông lạnh lùng, ít nói này lại có thể thể hiện tình cảm một cách mạnh mẽ, quyết đoán đến vậy, sẵn sàng công khai tình cảm của mình trước mặt cả triều đình, bất chấp mọi lời đàm tiếu có thể xảy ra, bất chấp việc điều này có thể ảnh hưởng đến hình ảnh nghiêm nghị mà hắn vẫn luôn cố gắng xây dựng trong mắt mọi người.
Khi Cố Dịch Thần đích thân đến Trấn Quốc Công phủ để chính thức bàn bạc chuyện hôn sự, mang theo lễ vật hậu hĩnh cùng thư từ chính thức của hoàng thất, ánh mắt hắn nhìn Nhiếp Nguyệt Kiều tràn đầy sự dịu dàng, trân trọng hiếm thấy, khác hẳn với vẻ nghiêm nghị mà hắn thường thể hiện trước mặt người ngoài.
"Nàng có trách ta vì đã hành động quá đường đột, không hỏi ý kiến nàng trước khi cầu hôn giữa triều đình không? Ta chỉ sợ, nếu chần chừ thêm nữa, sẽ có kẻ khác tìm cách phá hoại mối nhân duyên của chúng ta, nên mới quyết định hành động ngay lập tức." Hắn hỏi, giọng điệu có chút lo lắng hiếm hoi, đôi mắt sâu thẳm nhìn nàng chờ đợi câu trả lời.
Nhiếp Nguyệt Kiều mỉm cười, lắc đầu nhẹ nhàng, ánh mắt tràn đầy sự cảm động: "Không, ta không trách chàng. Ngược lại, ta cảm thấy vô cùng hạnh phúc và cảm động trước sự chân thành, quyết đoán mà chàng đã thể hiện. Chưa từng có ai đối xử với ta chân thành như vậy."
Cố Dịch Thần nghe vậy, trong lòng dâng lên niềm vui sướng khó tả, đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia sáng ấm áp hiếm thấy. Hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, bàn tay to lớn, ấm áp bao bọc lấy đôi tay nhỏ nhắn của nàng, ánh mắt chan chứa tình cảm: "Ta hứa với nàng, từ nay về sau, ta sẽ luôn bảo vệ, che chở cho nàng, không để bất kỳ ai có thể làm tổn thương nàng nữa, dù có phải đánh đổi bằng bất cứ điều gì."
Lời hứa chân thành ấy khiến Nhiếp Nguyệt Kiều không khỏi xúc động rơi lệ, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên gò má. Sau bao nhiêu đau khổ, bất hạnh mà nàng đã phải chịu đựng ở kiếp trước, giờ đây, nàng cuối cùng cũng đã tìm được một người đàn ông thực sự xứng đáng để nàng trao gửi trọn vẹn niềm tin, tình cảm của mình, một người sẽ không bao giờ phản bội, lừa dối nàng như Lý Thừa Uyên đã từng làm.
Hai gia đình sau đó nhanh chóng bắt tay vào việc chuẩn bị cho hôn lễ trọng đại, dự kiến sẽ được tổ chức vào mùa xuân năm sau, với sự chúc phúc của hoàng thượng cùng đông đảo quan lại, quý tộc trong kinh thành, hứa hẹn sẽ là một trong những sự kiện được mong đợi nhất trong nhiều năm trở lại đây.
Bà Tạ — mẫu thân của Cố Dịch Thần đã mất từ khi hắn còn nhỏ, nên việc chuẩn bị hôn lễ bên phía Trấn Bắc Vương phủ phần lớn đều do một vị cô cô lớn tuổi, người đã chăm sóc Cố Dịch Thần từ nhỏ, đứng ra lo liệu. Bà lão vô cùng vui mừng khi thấy Cố Dịch Thần cuối cùng cũng tìm được ý trung nhân, đích thân đến Trấn Quốc Công phủ để gặp gỡ, trò chuyện cùng Nhiếp Nguyệt Kiều.
"Điện hạ nhà ta từ nhỏ đã mất mẹ, tính tình vì vậy mà trở nên trầm lặng, ít nói, chưa từng thấy người tỏ ra thân thiết với ai đến vậy. Lão thân thực sự mừng cho người khi tìm được cô nương." Bà cô cô nói, ánh mắt hiền từ nhìn Nhiếp Nguyệt Kiều, trong giọng nói chứa đầy sự chân thành.
Nhiếp Nguyệt Kiều nghe vậy, trong lòng càng thêm thấu hiểu về những gì Cố Dịch Thần đã trải qua từ nhỏ, càng thêm trân trọng tình cảm mà hắn dành cho mình. Nàng nắm lấy tay bà cô cô, ân cần đáp lại: "Cô cô yên tâm, thiếp nhất định sẽ chăm sóc, yêu thương điện hạ thật tốt, sẽ không để người phải cô đơn nữa."
Những ngày sau đó, hai gia đình cùng nhau bận rộn chuẩn bị cho hôn lễ, từ việc chọn ngày lành tháng tốt, đến việc sắm sửa của hồi môn, hỷ phục, mỗi công đoạn đều được thực hiện tỉ mỉ, chu đáo, thể hiện sự coi trọng đặc biệt mà cả hai gia đình dành cho ngày trọng đại này.
Nhiếp Nguyệt Kiều cũng tận dụng khoảng thời gian này để chuẩn bị thêm kiến thức về việc quản lý một vương phủ lớn, khác hẳn với quy mô của Trấn Quốc Công phủ mà nàng đã quen thuộc từ nhỏ. Nàng chủ động tìm gặp một số phu nhân lớn tuổi, có kinh nghiệm quản lý gia đình quyền quý để học hỏi thêm, đồng thời cũng nghiên cứu kỹ lưỡng về phong tục, lễ nghi của Trấn Bắc Vương phủ để có thể nhanh chóng thích nghi sau khi xuất giá.
Xuân Nhi, nhìn thấy sự chuẩn bị kỹ lưỡng, chu đáo của chủ nhân, trong lòng không khỏi cảm thán: "Tiểu thư quả thực khác hẳn so với trước đây, giờ đây người đã trở nên chín chắn, bản lĩnh hơn nhiều."
Nhiếp Nguyệt Kiều mỉm cười, không giải thích nhiều về sự thay đổi của bản thân, chỉ nhẹ nhàng đáp: "Ta chỉ muốn chuẩn bị thật tốt, để không phụ lòng tin tưởng mà chàng và cả gia đình chàng dành cho ta."
Trong khi đó, Cố Dịch Thần cũng không hề nhàn rỗi, ngoài công vụ triều chính, hắn còn đích thân giám sát việc tu sửa, trang hoàng lại một số gian phòng trong Trấn Bắc Vương phủ, chuẩn bị chu đáo cho cuộc sống mới của hai vợ chồng sau khi thành thân, mong muốn mang đến cho Nhiếp Nguyệt Kiều một không gian sống thực sự thoải mái, ấm cúng.
Trước khi chính thức cầu hôn, Cố Dịch Thần cũng không quên đến gặp riêng Nhiếp Thành Uy để xin phép trước, thể hiện sự tôn trọng đối với bậc trưởng bối trong gia đình, tránh để mọi chuyện diễn ra quá đường đột, gây bất ngờ không hay cho cả hai gia đình.
"Vãn bối biết mình chưa xứng đáng để đường đột thỉnh cầu như vậy, nhưng vãn bối thực lòng yêu thương, trân trọng Nguyệt Kiều, mong bác cho phép vãn bối được công khai bày tỏ tình cảm của mình trước triều đình." Cố Dịch Thần nói, thái độ cung kính, chân thành hiếm thấy so với vẻ uy nghiêm mà hắn thường thể hiện.
Nhiếp Thành Uy nhìn chàng trai trẻ trước mặt, trong lòng vô cùng hài lòng trước sự chính trực, biết trước biết sau của Cố Dịch Thần. Ông gật đầu, giọng điệu ấm áp: "Ta hoàn toàn tin tưởng con, cũng mong con sẽ luôn yêu thương, trân trọng Nguyệt Kiều như những gì con vừa nói. Ta chấp thuận."
Được sự đồng ý của cả hoàng thượng lẫn Nhiếp Thành Uy, Cố Dịch Thần trong lòng tràn đầy sự tự tin, quyết tâm, chỉ chờ đến ngày thiết triều gần nhất để có thể chính thức thực hiện lời cầu hôn mà mình đã ấp ủ từ lâu, muốn dành cho Nhiếp Nguyệt Kiều một bất ngờ thực sự trọn vẹn, ý nghĩa.
Về phần Nhiếp Nguyệt Kiều, dù chưa hề hay biết về kế hoạch bí mật này, nhưng trong những ngày đó, nàng vẫn cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế trong thái độ của Cố Dịch Thần mỗi khi hai người gặp gỡ — ánh mắt hắn nhìn nàng dường như tràn đầy quyết tâm hơn, thỉnh thoảng còn thoáng qua nét cười mãn nguyện khó hiểu, khiến nàng không khỏi tò mò nhưng cũng không tiện hỏi thẳng.
"Xuân Nhi, ngươi có thấy Cố tướng quân dạo này có gì khác lạ không?" Nhiếp Nguyệt Kiều hỏi nha hoàn thân cận, trong lòng vẫn còn thắc mắc về sự thay đổi tinh tế ấy.
"Nô tỳ thấy tướng quân dạo này cười nhiều hơn hẳn, có lẽ là vì sắp đến ngày được ở bên tiểu thư nhiều hơn nên trong lòng vui vẻ chăng?" Xuân Nhi cười tủm tỉm đáp, ánh mắt tinh nghịch nhìn chủ nhân.
Nhiếp Nguyệt Kiều bật cười trước câu trả lời có phần trêu chọc ấy, trong lòng cũng thầm mong đợi đến ngày được chính thức trở thành một nhà với người mình yêu thương, dù không hề hay biết rằng, một bất ngờ lớn lao đang chờ đợi mình ngay tại chốn triều đình trang nghiêm.