Thời gian thấm thoắt trôi qua, chỉ còn vài tuần nữa là đến ngày đại hôn trọng đại giữa Nhiếp Nguyệt Kiều và Cố Dịch Thần. Cả Trấn Quốc Công phủ lẫn Trấn Bắc Vương phủ đều tất bật chuẩn bị cho hôn lễ được mong đợi nhất kinh thành trong nhiều năm trở lại đây, từ việc may sắm hỷ phục cầu kỳ, chuẩn bị của hồi môn quý giá, đến việc trang hoàng phủ đệ lộng lẫy để đón chào ngày trọng đại.
Tuy nhiên, đúng như dự đoán của Nhiếp Nguyệt Kiều, Lâm thị và Nhiếp Tịch Vân không hề cam tâm chấp nhận thất bại, âm thầm lên kế hoạch để phá hoại hôn lễ vào phút chót, hòng ngăn cản Nhiếp Nguyệt Kiều đạt được hạnh phúc viên mãn mà họ vốn luôn ghen ghét, đố kỵ.
Lâm thị, sau nhiều đêm suy tính trằn trọc không ngủ được, cuối cùng đã nghĩ ra một âm mưu thâm độc hơn tất cả những kế hoạch trước đó. Bà ta biết rằng, Cố Dịch Thần là người vô cùng coi trọng danh dự, khí tiết, nếu có thể khiến hắn hiểu lầm rằng Nhiếp Nguyệt Kiều là người không đứng đắn, có quan hệ mờ ám với người khác trước khi thành thân, chắc chắn sẽ khiến hắn đau lòng, phẫn nộ, từ đó có thể phá vỡ hôn sự này, dù chỉ là gieo rắc một chút nghi ngờ cũng đủ để gây ra rạn nứt.
Bà ta bí mật liên hệ với một tên công tử phóng đãng trong kinh thành tên Triệu Tử Kiệt, con trai của một vị quan có chức tước nhưng tính tình lại vô cùng háo sắc, xấu xa, từng nhiều lần gây ra tai tiếng vì thói trăng hoa của mình. Lâm thị hứa hẹn sẽ ban thưởng hậu hĩnh, thậm chí còn hứa sẽ giúp đỡ hắn trong con đường quan lộ sau này nếu Triệu Tử Kiệt có thể tìm cách tiếp cận, tạo dựng hình ảnh mập mờ với Nhiếp Nguyệt Kiều trước mặt nhiều người, đặc biệt là trước mặt Cố Dịch Thần hoặc những người có thể truyền tin đến tai hắn.
"Ngươi chỉ cần tìm cách để mọi người nhìn thấy ngươi thân mật với Nhiếp cô nương trong một tình huống nào đó là được, phần còn lại ta sẽ tự có cách xử lý, đảm bảo tin tức sẽ đến tai Cố tướng quân một cách nhanh chóng nhất." Lâm thị dặn dò, ánh mắt đầy vẻ toan tính, giọng nói thấp giọng đầy vẻ âm mưu.
Triệu Tử Kiệt vốn từ lâu đã ngưỡng mộ nhan sắc của Nhiếp Nguyệt Kiều nhưng chưa từng có cơ hội tiếp cận vì nàng luôn giữ khoảng cách với những công tử phong lưu trong kinh thành, thậm chí từng vài lần thẳng thừng từ chối những lời mời gặp mặt của hắn, nay nghe được đề nghị này, trong lòng không khỏi vui mừng, vừa có thể thỏa mãn dã tâm cá nhân, vừa có thể nhận được lợi ích từ Lâm thị, lập tức đồng ý không chút do dự.
Vài ngày sau, nhân dịp Nhiếp Nguyệt Kiều cùng Xuân Nhi ra ngoài mua sắm một số vật dụng cần thiết cho hôn lễ, đi ngang qua khu chợ tơ lụa để chọn thêm một số tấm vải quý giá may thêm khăn choàng, Triệu Tử Kiệt đã âm thầm theo dõi từ trước, tìm cơ hội tiếp cận. Hắn dàn dựng một tình huống giả tạo, giả vờ bị té ngã ngay trước mặt Nhiếp Nguyệt Kiều tại một khúc quanh vắng người, khiến nàng vì lòng tốt mà dừng lại hỏi thăm, đỡ hắn dậy theo phản xạ tự nhiên của một người có giáo dưỡng tốt.
Ngay khoảnh khắc đó, Triệu Tử Kiệt bất ngờ nắm chặt lấy tay nàng, không chịu buông ra dù nàng đã cố gắng rút tay lại, đồng thời cố tình lớn tiếng nói những lời lẽ mập mờ để những người xung quanh có thể nghe thấy: "Nguyệt Kiều muội muội, đa tạ muội đã quan tâm đến ta. Không ngờ, muội vẫn luôn dịu dàng, quan tâm đến ta như xưa, những ngày tháng trước kia thật khiến ta nhớ mãi."
Nhiếp Nguyệt Kiều giật mình, mặt tái nhợt, vội vàng rút tay lại nhưng không thành công vì Triệu Tử Kiệt cố tình siết chặt, trong lòng vô cùng khó hiểu và tức giận trước hành động kỳ lạ của người thanh niên xa lạ này: "Công tử, ngài nhận nhầm người rồi, ta không hề quen biết ngài, xin ngài buông tay ra ngay lập tức."
"Sao vậy, muội quên ta rồi sao? Chẳng phải trước đây chúng ta từng..." Triệu Tử Kiệt cố tình bỏ lửng câu nói, ánh mắt hắn liếc nhìn xung quanh đầy toan tính, xem có đủ người chứng kiến hay chưa.
Nhưng đúng lúc tình huống hỗn loạn này diễn ra, một số người qua đường đã tình cờ chứng kiến, trong đó có cả người hầu của một vị quan thân cận với Trấn Bắc Vương phủ đang tình cờ đi mua sắm gần đó, người này sau đó đã báo lại sự việc cho Cố Dịch Thần theo đúng như kế hoạch của Lâm thị, dù không hề biết mình đang vô tình trở thành công cụ trong âm mưu thâm độc này.
May mắn thay, Xuân Nhi đứng gần đó đã kịp thời phản ứng, lớn tiếng gọi thị vệ hộ tống gần đó đến giải cứu, cuối cùng Nhiếp Nguyệt Kiều cũng thoát khỏi bàn tay của Triệu Tử Kiệt, nhưng sự việc đã có không ít người chứng kiến, tin tức chắc chắn sẽ nhanh chóng lan truyền.
Khi nghe được tin báo, dù trong lòng vẫn tin tưởng Nhiếp Nguyệt Kiều sâu sắc, nhưng Cố Dịch Thần cũng không khỏi cảm thấy có chút bất an, khó chịu, đặc biệt là khi nghe kể lại những lời lẽ mập mờ mà Triệu Tử Kiệt đã nói. Hắn quyết định đích thân tìm đến để hỏi rõ sự tình, tránh để những hiểu lầm không đáng có ảnh hưởng đến hôn lễ sắp tới, dù trong lòng đã có phần tin tưởng nàng sẽ có lời giải thích hợp lý.
"Nguyệt Kiều, ta nghe nói hôm nay nàng có gặp gỡ một vị công tử tên Triệu Tử Kiệt, có chuyện gì xảy ra vậy? Ta muốn nghe nàng kể lại rõ ràng." Cố Dịch Thần hỏi, giọng điệu cố gắng giữ bình tĩnh nhưng vẫn không giấu được sự lo lắng trong ánh mắt.
Nhiếp Nguyệt Kiều nhận ra ngay đây chính là âm mưu của Lâm thị và Nhiếp Tịch Vân nhằm phá hoại hôn sự của mình, trong lòng vừa tức giận vừa lo lắng, nhưng nàng cố gắng giữ bình tĩnh, kể lại toàn bộ sự việc một cách chi tiết, từ việc Triệu Tử Kiệt giả vờ té ngã, đến hành động nắm tay và những lời lẽ mập mờ mà hắn cố tình nói ra trước mặt nhiều người.
"Ta hoàn toàn không quen biết người này, chưa từng có bất kỳ giao tiếp nào với hắn trước đây, đây chắc chắn là một âm mưu được sắp đặt từ trước, nhằm gây hiểu lầm giữa chàng và ta." Nàng nói, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Cố Dịch Thần, không hề né tránh, giọng nói tuy có chút run rẩy vì tức giận nhưng vẫn rõ ràng, chân thật.
Cố Dịch Thần nhìn vào đôi mắt trong veo, chân thành của Nhiếp Nguyệt Kiều, trong lòng nhanh chóng gạt bỏ mọi nghi ngờ. Hắn hiểu rõ tính cách của nàng qua thời gian tiếp xúc, biết rằng nàng tuyệt đối không phải loại người dễ dàng bị dụ dỗ bởi những công tử phong lưu như vậy, hơn nữa cách nàng kể lại sự việc cũng hoàn toàn hợp lý, không có điểm nào đáng nghi ngờ.
"Ta tin nàng. Nhưng ta cần phải tìm ra kẻ đứng sau âm mưu này, tránh để những chuyện tương tự tiếp tục xảy ra, ảnh hưởng đến hôn lễ của chúng ta, cũng như để bảo vệ danh dự của nàng một lần và mãi mãi." Hắn nói, giọng điệu kiên quyết, đôi mắt ánh lên tia sáng lạnh lẽo hiếm thấy, thể hiện quyết tâm điều tra đến cùng.
Với quyền lực và mối quan hệ rộng rãi của mình, Cố Dịch Thần nhanh chóng điều tra ra manh mối, phát hiện Triệu Tử Kiệt gần đây có nhận được một khoản tiền lớn không rõ nguồn gốc từ một người trung gian bí ẩn, đồng thời cũng tìm ra được một số người hầu đã bí mật gặp gỡ, trao đổi với Lâm thị trước khi sự việc xảy ra, thông qua việc thẩm vấn khéo léo một tên gia nhân của Triệu gia vốn bất mãn với cách đối xử của chủ nhân.
Có đầy đủ bằng chứng trong tay, Cố Dịch Thần cùng Nhiếp Nguyệt Kiều quyết định trình báo toàn bộ sự việc lên Nhiếp Thành Uy ngay trong đêm đó. Lần này, ông vô cùng phẫn nộ trước hành vi thâm độc, không ngừng nghỉ của người vợ kế, quyết định phải có biện pháp xử lý dứt điểm để tránh những rắc rối tương tự tiếp tục xảy ra trong tương lai, ảnh hưởng đến danh dự và hạnh phúc của con gái ông.
"Lâm thị, ngươi đã quá đáng lắm rồi! Bao nhiêu năm qua ta luôn tin tưởng, nể trọng ngươi, không ngờ ngươi lại âm thầm nuôi dưỡng dã tâm hãm hại con gái ruột của ta đến như vậy, hết lần này đến lần khác!" Nhiếp Thành Uy quát lớn, giọng điệu đầy phẫn nộ khi đối chất trực tiếp với Lâm thị trước đầy đủ bằng chứng, tay ông run lên vì tức giận đến mức không thể kìm chế được.
Lâm thị biết không thể chối cãi được nữa, đành phải quỳ xuống nhận tội, nước mắt giả tạo tuôn rơi, nhưng trong lòng vẫn không hề có chút hối hận thực sự, chỉ là sợ hãi trước hậu quả có thể phải gánh chịu, ánh mắt lấm lét nhìn quanh tìm cách thoát tội.
Nhiếp Thành Uy sau khi cân nhắc kỹ lưỡng suốt cả đêm, quyết định đưa Lâm thị vào biệt viện, tước bỏ mọi quyền hành quản lý trong phủ, đồng thời cũng nghiêm khắc cảnh cáo Nhiếp Tịch Vân, nếu còn tiếp tục có hành vi tương tự, sẽ bị đuổi ra khỏi phủ, không còn được hưởng bất kỳ quyền lợi nào của dòng họ Nhiếp nữa, thậm chí có thể bị tước bỏ cả thân phận là con gái của ông.
Âm mưu phá hoại hôn lễ của Lâm thị và Nhiếp Tịch Vân cuối cùng đã hoàn toàn thất bại, ngược lại còn khiến vị thế của họ trong phủ suy yếu nghiêm trọng, mất đi hoàn toàn sự tin tưởng cuối cùng từ Nhiếp Thành Uy. Nhiếp Nguyệt Kiều, sau khi vượt qua thử thách này, càng thêm vững tin vào tình cảm chân thành mà Cố Dịch Thần dành cho mình, sẵn sàng bước vào cuộc sống hôn nhân mới với một trái tim tràn đầy hy vọng, hạnh phúc, không còn vướng bận bởi những âm mưu, toan tính từ những kẻ tiểu nhân nữa.
Sau khi sự việc được giải quyết ổn thỏa, Cố Dịch Thần đích thân đến gặp Nhiếp Nguyệt Kiều, trong lòng vẫn còn chút áy náy vì đã để nàng phải chịu một phen hoảng sợ, oan ức trước khi mọi chuyện được làm sáng tỏ.
"Ta xin lỗi vì đã để nàng phải chịu khổ vì chuyện này. Nếu ta có thể bảo vệ nàng tốt hơn ngay từ đầu, có lẽ nàng đã không phải trải qua tình huống khó xử như vậy." Hắn nói, ánh mắt chứa đầy sự áy náy chân thành.
Nhiếp Nguyệt Kiều lắc đầu, mỉm cười trấn an: "Chàng không cần tự trách bản thân. Chính nhờ có chàng tin tưởng, đứng ra điều tra làm rõ mọi chuyện mà âm mưu của Lâm thị mới bị vạch trần hoàn toàn. Ta cảm thấy càng thêm an tâm khi biết, dù có chuyện gì xảy ra, chàng cũng sẽ luôn đứng về phía ta, tin tưởng ta trước tiên."
Cố Dịch Thần nghe vậy, trong lòng dâng lên sự ấm áp khó tả. Hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, giọng nói kiên định: "Ta hứa, từ nay về sau, sẽ không để bất kỳ ai có thể một lần nữa gây ra những chuyện tương tự, làm tổn hại đến nàng hay hạnh phúc của chúng ta."
Sự việc lần này, dù mang đến không ít sóng gió, nhưng cũng chính là một phép thử quan trọng, giúp cả hai người càng thêm hiểu rõ, tin tưởng lẫn nhau, củng cố thêm nền tảng vững chắc cho cuộc hôn nhân sắp tới của họ.
Về phần Triệu Tử Kiệt, kẻ đã tiếp tay cho âm mưu của Lâm thị, sau khi sự việc bị phanh phui, cũng phải chịu hình phạt thích đáng theo luật lệ triều đình vì tội danh xâm phạm danh dự nữ tử con nhà quyền quý. Cha hắn, vốn là một vị quan có chức tước, vì con trai mà bị liên lụy, phải chịu khiển trách trước triều đình, từ đó hết sức nghiêm khắc quản thúc Triệu Tử Kiệt, không để hắn tiếp tục gây thêm tai tiếng.
Nhiếp Thành Uy, sau khi xử lý xong vụ việc, cũng dành thời gian ngồi lại trò chuyện cùng con gái, ánh mắt tràn đầy sự thương cảm xen lẫn tự hào: "Con đã trưởng thành hơn cha nghĩ rất nhiều. Cha thực sự yên tâm khi thấy con có thể tự mình đối mặt, xử lý những tình huống khó khăn như vậy một cách bình tĩnh, khôn khéo."
"Đều là nhờ có sự ủng hộ của cha và của Cố tướng quân, con mới có đủ dũng khí để đối mặt với mọi thử thách." Nhiếp Nguyệt Kiều đáp, trong lòng dâng lên sự biết ơn sâu sắc đối với những người thân yêu luôn đứng về phía mình.
Những ngày còn lại trước hôn lễ trôi qua trong sự chuẩn bị tất bật nhưng đầy hào hứng, không còn bị vướng bận bởi bất kỳ âm mưu, toan tính nào nữa, cả hai gia đình đều một lòng mong chờ đến ngày trọng đại sắp tới.
Lâm thị, sau khi bị giam lỏng trong biệt viện, những ngày tháng sau đó dần trở nên tiều tụy, cô độc, không còn ai trong phủ dám thân cận, trò chuyện cùng bà ta như trước nữa. Đôi lúc, nhìn ra khung cửa sổ nhỏ hẹp, bà ta không khỏi hối hận vì những gì mình đã gây ra, nhưng sự hối hận ấy đến quá muộn màng, không thể thay đổi được những gì đã xảy ra, cũng không thể lấy lại được lòng tin mà Nhiếp Thành Uy từng dành cho bà.
Nhiếp Tịch Vân, dù trong lòng vẫn còn chút bất mãn, nhưng sau khi chứng kiến hậu quả mà mẹ mình phải gánh chịu, cũng bắt đầu có phần dè dặt hơn, không còn dám công khai gây sự với Nhiếp Nguyệt Kiều như trước, trong lòng âm thầm suy nghĩ lại về con đường mình nên đi trong tương lai.