Ngày đại hôn giữa Nhiếp Nguyệt Kiều và Cố Dịch Thần cuối cùng cũng đến, được tổ chức vào một ngày xuân đẹp trời, khi hoa đào nở rộ khắp kinh thành, cánh hoa hồng phấn rơi lả tả theo làn gió xuân nhè nhẹ, tạo nên một khung cảnh vô cùng thơ mộng, tràn đầy sức sống, như thể cả đất trời cũng đang chung vui cùng đôi trẻ.
Đây là một trong những hôn lễ được mong đợi nhất trong nhiều năm trở lại đây, khi cả hai gia tộc đều có địa vị, danh tiếng lẫy lừng trong triều đình, lại thêm sự chứng kiến, ban hôn trực tiếp từ hoàng thượng, khiến hôn lễ càng thêm phần long trọng, ý nghĩa. Cả kinh thành từ sáng sớm đã náo nhiệt hẳn lên, người dân khắp nơi đổ ra đường, mong được tận mắt chứng kiến đoàn rước dâu lộng lẫy của cặp đôi tài sắc vẹn toàn này.
Nhiếp Nguyệt Kiều trong bộ hỷ phục đỏ thắm, được thêu dệt tinh xảo với hình rồng phượng sum vầy bằng chỉ vàng lấp lánh, đính thêm không ít trân châu, bảo thạch quý giá, trông vô cùng lộng lẫy, kiều diễm. Mái tóc đen mượt được búi cao, cài trâm vàng chạm khắc tinh xảo, khuôn mặt được trang điểm nhẹ nhàng nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp thanh tú, rạng ngời hạnh phúc. Khi bước ra khỏi khuê phòng, nàng không khỏi bồi hồi nhớ lại toàn bộ hành trình đã trải qua kể từ khi trọng sinh — từ những ngày đầu đầy lo lắng, bất an khi phát hiện mình được ban cho cơ hội sống lại, đến hành trình đấu tranh vạch trần âm mưu của mẹ kế, em gái, và cuối cùng là tìm được hạnh phúc thực sự bên cạnh Cố Dịch Thần.
"Tiểu thư, người đẹp quá, chắc chắn Cố tướng quân sẽ vô cùng hạnh phúc khi thấy người trong bộ hỷ phục này." Xuân Nhi xúc động nói, đôi mắt đỏ hoe vì cảm động, ánh mắt tràn đầy niềm vui thay cho chủ nhân mà mình đã trung thành theo hầu suốt bao năm qua, chứng kiến biết bao thăng trầm mà nàng đã trải qua.
Nhiếp Nguyệt Kiều mỉm cười, đưa tay khẽ lau đi giọt nước mắt sắp trào ra nơi khóe mắt Xuân Nhi, trong lòng dâng lên cảm giác hạnh phúc khó tả. Nàng biết, kiếp này, nàng đã hoàn toàn thay đổi được vận mệnh bi thảm của mình, tìm được một người chồng thực sự yêu thương, trân trọng nàng, và cả những người thân cận trung thành như Xuân Nhi cũng sẽ có được cuộc sống tốt đẹp hơn nhiều so với kiếp trước.
Đoàn rước dâu long trọng diễu hành qua khắp các con phố chính của kinh thành, kiệu hoa được trang trí lộng lẫy với dải lụa đỏ thắm bay phấp phới, hai bên đường người dân đứng chen chúc, tung hoa, ném gạo cầu chúc phúc, thu hút đông đảo dân chúng ra xem, chúc phúc. Cố Dịch Thần trong bộ hỷ phục uy nghiêm, cưỡi trên lưng con tuấn mã trắng được trang trí bờm hoa rực rỡ, dẫn đầu đoàn rước dâu với vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc, tự hào — một hình ảnh hoàn toàn khác biệt so với vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị mà mọi người vẫn thường thấy ở vị tướng quân trẻ tuổi này, khiến không ít người dân xì xào bàn tán về sự thay đổi kỳ diệu này.
Buổi lễ thành hôn được tổ chức tại Trấn Bắc Vương phủ, với sự tham dự của đông đảo quan lại, quý tộc trong kinh thành, khuôn viên phủ được trang hoàng rực rỡ với đèn lồng đỏ treo khắp nơi, hoa tươi được cắm khắp các góc sân, cùng sự chúc phúc trực tiếp từ hoàng thượng thông qua một vị đại thần được cử đến làm chủ hôn thay mặt triều đình — một vinh dự vô cùng to lớn mà không phải cặp đôi nào cũng có được, thể hiện sự coi trọng đặc biệt của hoàng thất đối với cả hai gia tộc.
Trong buổi tiệc mừng sau lễ thành hôn, khi hai vợ chồng cùng nhau kính rượu các vị khách mời, đi từ bàn tiệc này sang bàn tiệc khác, Cố Dịch Thần không giấu được nụ cười hạnh phúc trên gương mặt vốn nghiêm nghị, lạnh lùng của mình, thỉnh thoảng còn khẽ liếc nhìn Nhiếp Nguyệt Kiều với ánh mắt tràn đầy tình cảm, khiến nhiều vị khách không khỏi trầm trồ, bàn tán về sự thay đổi kỳ diệu mà tình yêu đã mang lại cho vị tướng quân trẻ tuổi tài ba này.
"Không ngờ, Cố tướng quân uy nghiêm là vậy mà cũng có ngày cười tươi đến thế, quả thực tình yêu có sức mạnh cải biến con người thật kỳ diệu." Một vị lão thần thì thầm với người bên cạnh, ánh mắt đầy vẻ hài lòng, chúc phúc, tay nâng chén rượu lên chúc mừng khi đôi tân lang tân nương đi ngang qua.
Sau buổi tiệc, khi màn đêm buông xuống, ánh trăng tròn vành vạnh treo cao trên bầu trời, hai vợ chồng mới cưới cùng nhau bước vào động phòng hoa chúc, không gian tràn ngập hương thơm dịu nhẹ từ những đóa hoa tươi được trang trí khắp phòng, ánh nến lung linh tạo nên bầu không khí ấm áp, lãng mạn.
"Nàng có mệt không?" Cố Dịch Thần hỏi, giọng điệu dịu dàng, ân cần chưa từng có, tay nhẹ nhàng đỡ lấy tay nàng, dìu nàng ngồi xuống chiếc giường được trải drap lụa đỏ thêu hoa văn tinh xảo.
"Có chút mệt, nhưng trong lòng ta tràn đầy hạnh phúc." Nhiếp Nguyệt Kiều đáp, ánh mắt chan chứa tình cảm nhìn về phía chồng mình, gương mặt vẫn còn ửng hồng vì men rượu nhạt và cả sự thẹn thùng của đêm tân hôn.
Cố Dịch Thần nhẹ nhàng ôm lấy nàng vào lòng, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể nàng truyền sang, giọng nói trầm ấm đầy yêu thương: "Từ nay, ta sẽ luôn ở bên cạnh nàng, cùng nàng vượt qua mọi khó khăn, thử thách trong cuộc sống. Ta hứa sẽ mang lại cho nàng một cuộc sống hạnh phúc, viên mãn nhất, sẽ không bao giờ để nàng phải chịu bất kỳ tổn thương nào nữa."
Nhiếp Nguyệt Kiều tựa đầu vào lồng ngực vững chãi của chồng, lắng nghe nhịp tim đập đều đặn của hắn, trong lòng dâng lên cảm giác an toàn, ấm áp chưa từng có. Nàng biết, kiếp này, nàng đã thực sự tìm được bến đỗ hạnh phúc đích thực của cuộc đời mình, một điều mà ở kiếp trước, dù có cố gắng thế nào, nàng cũng không bao giờ có thể đạt được, bởi trái tim của Lý Thừa Uyên chưa từng thực sự thuộc về nàng dù chỉ một khoảnh khắc.
Những ngày tháng sau đó, cuộc sống hôn nhân của hai người diễn ra vô cùng hạnh phúc, viên mãn. Cố Dịch Thần dù bận rộn với công việc triều chính, quân sự, thường xuyên phải vào cung tham dự các buổi thiết triều hay đến doanh trại kiểm tra tình hình huấn luyện binh sĩ, nhưng vẫn luôn dành thời gian quan tâm, chăm sóc vợ mình, thể hiện sự dịu dàng, ân cần hiếm thấy so với hình ảnh nghiêm nghị mà mọi người vẫn thường thấy ở hắn trước mặt người ngoài, mỗi tối trở về đều không quên mang theo một vài món quà nhỏ mà chàng biết nàng yêu thích.
Nhiếp Nguyệt Kiều, với sự thông minh, khéo léo của mình, cũng nhanh chóng quản lý ổn thỏa mọi việc trong Trấn Bắc Vương phủ, từ việc sắp xếp gia nhân, quản lý chi tiêu, đến việc tổ chức các buổi tiệc tùng tiếp đãi khách khứa, được đám gia nhân, người hầu kính trọng, yêu mến vì sự công bằng, nhân hậu trong cách đối xử, khác hẳn với thái độ hà khắc mà nhiều mệnh phụ phu nhân khác thường thể hiện.
Cuộc sống hôn nhân hạnh phúc này chính là minh chứng rõ ràng nhất cho việc, dù xuất phát điểm có khó khăn, đau khổ đến đâu, chỉ cần có đủ nghị lực, trí tuệ và lòng kiên định, con người ta hoàn toàn có thể thay đổi được vận mệnh của chính mình, tìm kiếm được hạnh phúc thực sự xứng đáng.
Ba tháng sau ngày thành hôn, nhân dịp lễ hội mùa hạ được tổ chức long trọng trong kinh thành, Cố Dịch Thần đặc biệt xin nghỉ phép, cùng Nhiếp Nguyệt Kiều vi hành ra ngoài, hòa mình vào không khí náo nhiệt của lễ hội mà không cần đến sự hộ tống rầm rộ của quá nhiều thị vệ, chỉ mang theo vài người thân cận nhất để đảm bảo an toàn.
Hai người dạo bước qua các gian hàng bày bán đủ loại đồ thủ công tinh xảo, thưởng thức những món ăn đường phố dân dã mà từ trước đến giờ cả hai chưa từng có dịp trải nghiệm trọn vẹn vì địa vị cao quý của mình. Nhiếp Nguyệt Kiều vui vẻ chỉ cho chồng xem những trò chơi dân gian thú vị, còn Cố Dịch Thần thì kiên nhẫn mua tặng nàng những món đồ trang sức nhỏ xinh mà nàng tỏ ra thích thú, dù giá trị không lớn nhưng lại chứa đựng biết bao tình cảm chân thành.
"Ta chưa từng nghĩ, chỉ đơn giản dạo phố cùng nàng như vậy lại có thể khiến ta cảm thấy hạnh phúc đến thế." Cố Dịch Thần nói, ánh mắt nhìn nàng tràn đầy sự trìu mến, khác hẳn với vẻ nghiêm nghị mà hắn luôn phải giữ khi ở nơi triều chính.
Nhiếp Nguyệt Kiều mỉm cười, khoác tay chồng, tựa đầu nhẹ vào vai hắn: "Ta cũng vậy. Đôi khi, hạnh phúc không cần phải là những điều gì quá lớn lao, mà chỉ đơn giản là được ở bên cạnh người mình yêu thương, cùng nhau trải nghiệm những khoảnh khắc bình dị như thế này."
Buổi tối hôm đó, khi pháo hoa rực rỡ thắp sáng cả bầu trời kinh thành, đánh dấu cho lễ hội mùa hạ chính thức bắt đầu, hai vợ chồng đứng bên nhau, cùng ngắm nhìn khung cảnh tuyệt đẹp ấy, trong lòng tràn đầy sự bình yên, mãn nguyện, không ai có thể ngờ rằng, chỉ ít lâu sau đó, một cơn sóng gió chính trị nguy hiểm sẽ ập đến, thử thách tình cảm và sự tin tưởng giữa hai người một lần nữa.
Trở về phủ sau lễ hội, Nhiếp Nguyệt Kiều bắt đầu chính thức đảm nhận vai trò quản lý toàn bộ công việc trong Trấn Bắc Vương phủ. Với kinh nghiệm đã tích lũy được từ thời gian quản lý việc nhà tại Trấn Quốc Công phủ trước đây, nàng nhanh chóng sắp xếp lại mọi việc một cách khoa học, hợp lý, từ việc phân công công việc cho gia nhân, đến việc quản lý chi tiêu, sổ sách một cách minh bạch, công bằng.
Đám gia nhân trong phủ, ban đầu còn có chút e dè trước vị vương phi mới, nhưng chỉ sau một thời gian ngắn tiếp xúc, đã hoàn toàn bị chinh phục bởi sự công tâm, nhân hậu của nàng. Nhiếp Nguyệt Kiều không bao giờ quát mắng gia nhân một cách vô cớ, luôn lắng nghe, thấu hiểu hoàn cảnh của từng người, đồng thời cũng nghiêm khắc xử lý những trường hợp vi phạm quy củ một cách công bằng, không thiên vị.
"Vương phi thật khác với những gì đồn đại trước đây, ta cứ tưởng phu nhân nhà quyền quý sẽ khó tính, hà khắc lắm, không ngờ người lại nhân hậu, dễ gần đến vậy." Một nha hoàn trẻ tuổi thì thầm với người bạn đồng nghiệp, trong lòng thầm biết ơn vì được phục vụ dưới trướng một vị chủ nhân tốt bụng như vậy.
Cố Dịch Thần, khi chứng kiến sự thay đổi tích cực trong không khí của cả vương phủ nhờ sự quản lý khéo léo của vợ mình, trong lòng càng thêm tự hào, trân trọng người bạn đời tài giỏi mà mình đã may mắn có được.
Ngoài việc quản lý gia đình, Nhiếp Nguyệt Kiều còn thường xuyên đến thăm hỏi Trấn Quốc Công phủ, giữ mối liên hệ thân thiết với cha mình. Nhiếp Thành Uy, sau khi con gái xuất giá, trong lòng không khỏi cảm thấy trống trải, nhưng khi thấy con gái sống hạnh phúc, viên mãn bên nhà chồng, ông cũng cảm thấy yên tâm, mãn nguyện.
"Con nhớ, dù đã xuất giá, phủ đệ của cha vẫn luôn là nhà của con, bất cứ lúc nào con cũng có thể trở về." Nhiếp Thành Uy dặn dò mỗi khi Nhiếp Nguyệt Kiều đến thăm, ánh mắt tràn đầy tình thương của người cha.
Về phần bà cô cô đã chăm sóc Cố Dịch Thần từ nhỏ, sau khi thấy cháu trai mình có được một người vợ hiền thục, tài giỏi, cũng an tâm lui về sống một cuộc sống nhàn nhã hơn, thường xuyên được Nhiếp Nguyệt Kiều mời đến dùng bữa, trò chuyện, khiến bà cảm thấy mình vẫn luôn là một phần quan trọng của gia đình dù không còn phải bận rộn quán xuyến mọi việc như trước.
Cuộc sống tại Trấn Bắc Vương phủ, nhờ vậy, ngày càng trở nên ấm áp, hòa thuận, trở thành một tổ ấm thực sự đúng nghĩa mà bất kỳ ai bước chân vào cũng có thể cảm nhận được bầu không khí yêu thương, gắn kết giữa các thành viên trong gia đình.
Vào những dịp lễ tết, Nhiếp Nguyệt Kiều còn tổ chức các buổi tiệc nhỏ ấm cúng, mời cả gia đình bên nội lẫn bên ngoại đến sum họp, khiến không khí gia đình càng thêm gắn kết, không còn khoảng cách hay sự xa lạ giữa hai bên thông gia như nhiều gia đình quyền quý khác thường gặp phải. Chính sự khéo léo, chu đáo này của nàng đã góp phần không nhỏ trong việc xây dựng nên hình ảnh một gia đình kiểu mẫu, được nhiều người trong kinh thành ngưỡng mộ, noi theo.