Máu tanh nồng lan tỏa trong khoang miệng, Thẩm Uyển Ninh quỳ giữa sân lạnh giữa mùa đông, thân thể run rẩy không phải vì rét mà vì cơn đau từ những đòn roi vừa giáng xuống. Nàng ngẩng đầu lên, nhìn về phía bậc thềm cao nơi Hoàng hậu Tô thị đang đứng, ánh mắt lạnh lùng, tàn nhẫn nhìn xuống nàng như nhìn một con kiến sắp bị giẫm chết.
"Thẩm Quý phi, ngươi dùng độc hãm hại Thái tử, tội này đáng chết vạn lần. Hôm nay bổn cung sẽ đích thân xử tử ngươi để làm gương cho hậu cung." Tô Hoàng hậu nói, giọng điệu ung dung, thản nhiên như đang nói về một chuyện cỏn con.
"Thần thiếp... thần thiếp bị oan uổng... thần thiếp chưa từng hạ độc..." Thẩm Uyển Ninh cố gắng biện minh, nhưng giọng nói đã yếu ớt đến mức gần như không thể nghe rõ, máu từ khóe miệng vẫn không ngừng chảy ra.
"Oan uổng? Ngươi tưởng bổn cung sẽ tin lời ngươi sao? Bằng chứng đã rõ ràng, chén thuốc mà Thái tử uống được tìm thấy trong cung của ngươi, còn có cung nữ làm chứng tận mắt thấy ngươi bỏ độc vào. Ngươi còn muốn chối cãi điều gì nữa?" Tô Hoàng hậu cười lạnh, ánh mắt lấp lánh sự đắc ý khó che giấu.
Thẩm Uyển Ninh trong khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời, đầu óc bỗng trở nên tỉnh táo lạ thường. Nàng nhớ lại, chén thuốc ấy là do chính cung nữ thân cận của mình mang đến, còn cung nữ làm chứng kia, nàng chưa từng gặp qua lần nào. Tất cả đều là một cái bẫy được sắp đặt tỉ mỉ, và nàng — kẻ ngây thơ tin tưởng vào tình cảm của hoàng thượng, tin tưởng vào sự công bằng của luật lệ hoàng cung — đã hoàn toàn rơi vào bẫy mà không hề hay biết.
Nàng quay đầu tìm kiếm bóng dáng hoàng thượng — người đàn ông mà nàng đã dành trọn ba năm thanh xuân để yêu thương, hầu hạ, người mà nàng từng ngây thơ tin rằng sẽ luôn đứng về phía mình. Nhưng đáp lại nàng chỉ là một khoảng không trống rỗng. Lý Thời Cảnh không hề xuất hiện, không hề có ý định đến cứu nàng, thậm chí còn truyền chỉ cho phép Hoàng hậu toàn quyền xử lý vụ việc.
"Bệ hạ..." Nàng thì thầm, giọng nói vỡ vụn, trong lòng dâng lên nỗi thất vọng, đau đớn tột cùng.
Thanh đao vung lên, ánh kim loại lạnh lẽo lóe sáng dưới nắng đông nhạt nhòa. Trong khoảnh khắc cuối cùng, Thẩm Uyển Ninh chỉ kịp nghĩ, nếu có kiếp sau, nàng tuyệt đối sẽ không bao giờ ngây thơ, cả tin như vậy nữa.
...
Khi mở mắt ra, thứ đầu tiên Thẩm Uyển Ninh cảm nhận được không phải là cơn đau, mà là sự ấm áp của ánh nắng xuân dịu nhẹ chiếu qua khung cửa sổ lụa mỏng. Nàng nằm bất động một lúc lâu, hai tay run rẩy sờ lên cổ mình — vẫn còn nguyên vẹn, không có vết đao chém nào cả.
"Tiểu thư, tiểu thư tỉnh rồi ạ? Người nằm mơ thấy ác mộng gì mà mồ hôi đổ ra nhiều vậy?" Giọng nói lo lắng của Lục Châu — nha hoàn thân cận từ nhỏ của nàng — vang lên bên tai.
Thẩm Uyển Ninh ngồi bật dậy, ánh mắt hoảng loạn nhìn khắp căn phòng quen thuộc. Đây là khuê phòng của nàng tại Thẩm phủ, không phải lãnh cung lạnh lẽo nơi nàng đã trải qua những ngày tháng cuối đời đầy tủi nhục. Nàng vội vàng chạy đến trước gương đồng, nhìn thấy gương mặt trẻ trung của thiếu nữ mười sáu tuổi, hoàn toàn khác biệt so với gương mặt tiều tụy, đầy vết thương của Thẩm Quý phi hai mươi hai tuổi lúc lâm chung.
"Ta... ta trọng sinh rồi sao?" Nàng thì thầm, trong lòng vừa kinh hãi vừa mừng rỡ khôn xiết.
"Tiểu thư nói gì vậy ạ? Trọng sinh là sao?" Lục Châu ngơ ngác hỏi, không hiểu được những lời lẽ kỳ lạ của chủ nhân.
"Không có gì, ta chỉ nói mê thôi. Lục Châu, hôm nay là ngày mấy rồi?" Nàng hỏi, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh dù trong lòng vẫn còn chấn động dữ dội.
"Bẩm tiểu thư, hôm nay là mười lăm tháng ba, còn ba tháng nữa là đến kỳ tuyển tú vào cung đấy ạ. Cả nhà đang chuẩn bị lễ vật, y phục cho tiểu thư để chuẩn bị tham gia tuyển chọn." Lục Châu đáp, giọng điệu hào hứng.
Nghe đến đây, Thẩm Uyển Ninh trong lòng chấn động mạnh mẽ. Nàng đã trọng sinh về đúng thời điểm ba tháng trước kỳ tuyển tú — sự kiện đã đưa nàng vào con đường hậu cung đầy sóng gió, cuối cùng kết thúc bằng một cái chết oan uổng, tủi nhục.
Nàng nhắm mắt lại, trong đầu nhanh chóng hồi tưởng lại toàn bộ những gì đã xảy ra ở kiếp trước. Nàng nhập cung năm mười sáu tuổi, ban đầu chỉ là một tiểu Tài nhân thấp kém, nhưng nhờ nhan sắc xuất chúng cùng sự thông minh, hiểu biết, dần dần lọt vào mắt xanh của hoàng thượng, từng bước được sắc phong lên đến Quý phi, địa vị chỉ đứng sau Hoàng hậu.
Nhưng chính sự sủng ái ấy lại trở thành con dao hai lưỡi. Tô Hoàng hậu — người phụ nữ xuất thân từ gia tộc quyền quý bậc nhất triều đình, có cha là Tể tướng đương triều — coi nàng như cái gai trong mắt, tìm mọi cách để hãm hại. Nàng đã quá ngây thơ, quá tin tưởng vào tình cảm của hoàng thượng, cho rằng chỉ cần được sủng ái là đủ để bảo vệ bản thân, mà không hề xây dựng cho mình một thế lực, một mạng lưới thông tin đủ vững chắc để tự bảo vệ mình trước những âm mưu thâm độc của hậu cung.
Cuối cùng, nàng đã bị Tô Hoàng hậu cấu kết cùng một số phi tần khác, dàn dựng vụ án hạ độc Thái tử — đứa con trai duy nhất mà Hoàng hậu sinh ra, cũng là người mà nàng chưa từng có ý định làm hại. Bằng chứng giả được ngụy tạo tinh vi, nhân chứng giả được sắp đặt kỹ lưỡng, còn hoàng thượng — người mà nàng từng tin tưởng tuyệt đối — lại chọn cách im lặng, để mặc cho Hoàng hậu xử tử nàng nhằm giữ vững sự ổn định trong hậu cung, tránh làm mất lòng gia tộc họ Tô có thế lực quá lớn trong triều đình.
"Kiếp này, ta tuyệt đối sẽ không đi lại con đường sai lầm như vậy nữa." Nàng nghiến răng, trong lòng dâng lên một quyết tâm sắt đá.
Nàng biết, nếu chỉ đơn thuần dựa vào sủng ái của hoàng thượng, nàng sẽ mãi mãi ở thế bị động, dễ dàng trở thành con cờ trong tay những kẻ có dã tâm. Kiếp này, nàng cần phải xây dựng cho mình một thế lực thực sự — không chỉ là sự sủng ái, mà còn là quyền lực, là thông tin, là những đồng minh đáng tin cậy, để có thể tự bảo vệ bản thân và những người nàng yêu thương, thậm chí có thể vươn lên nắm giữ vận mệnh của chính mình trong chốn cung đình đầy rẫy hiểm nguy này.
"Lục Châu, ngươi đi mời phụ thân đến đây, ta có chuyện quan trọng muốn thưa." Nàng nói, giọng điệu đã lấy lại được vẻ bình tĩnh, quyết đoán.
Trong lúc chờ đợi, Thẩm Uyển Ninh ngồi bên bàn trang điểm, ánh mắt nhìn vào gương, bắt đầu vạch ra kế hoạch cho ba tháng tới trước khi nhập cung. Nàng nhớ, phụ thân của nàng — Thẩm Chính Đức, hiện đang giữ chức Hộ bộ Thị lang, là một vị quan thanh liêm nhưng có phần nhu nhược, không giỏi tranh đấu chốn quan trường, dễ bị các thế lực khác chèn ép.
Nàng cần phải làm gì đó để củng cố vị thế của gia tộc mình trước khi nhập cung, đồng thời cũng cần chuẩn bị sẵn những kiến thức, kỹ năng cần thiết để có thể sinh tồn, thậm chí là phát triển mạnh mẽ trong chốn hậu cung đầy cạm bẫy.
Đầu tiên, nàng cần phải tìm hiểu kỹ lưỡng về tình hình hậu cung hiện tại — ai là những nhân vật quan trọng, thế lực nào đang chiếm ưu thế, mối quan hệ giữa các phi tần ra sao. Nàng nhớ, ở kiếp trước, nàng đã bước vào hậu cung với một tâm thế hoàn toàn ngây thơ, không hề có sự chuẩn bị nào, dẫn đến việc liên tục bị động trước những âm mưu của người khác.
Thứ hai, nàng cần phải xây dựng cho mình một mạng lưới thông tin đáng tin cậy ngay từ những ngày đầu nhập cung, không thể chỉ dựa vào một vài cung nữ, thái giám thân cận như trước, mà cần phải có sự bố trí kỹ lưỡng, rộng khắp hơn.
Thứ ba — và đây có lẽ là điều quan trọng nhất — nàng cần phải hiểu rõ tính cách, tâm tư thực sự của Lý Thời Cảnh, vị hoàng đế trẻ tuổi mà nàng từng yêu thương sâu đậm nhưng cuối cùng lại bị chính người ấy bỏ rơi trong giờ phút nguy hiểm nhất. Nàng cần phải tìm hiểu xem, liệu đằng sau sự im lặng tàn nhẫn ấy có phải là sự vô tình, bạc bẽo thực sự, hay còn ẩn chứa những uẩn khúc, áp lực chính trị nào khác mà nàng chưa từng biết đến.
Không lâu sau, tiếng bước chân vội vã vang lên, Thẩm Chính Đức bước vào khuê phòng, trên gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng: "Uyển Ninh, con gọi cha có chuyện gì gấp vậy?"
Thẩm Uyển Ninh nhìn cha mình, trong lòng dâng lên một nỗi xót xa khó tả. Kiếp trước, sau khi nàng bị xử tử, cha nàng vì quá đau buồn, phẫn uất mà lâm bệnh nặng, không lâu sau cũng qua đời, cả gia tộc họ Thẩm từ đó suy tàn, không còn ai đủ sức gánh vác.
"Phụ thân, con muốn thưa với cha một số việc quan trọng liên quan đến kỳ tuyển tú sắp tới, mong cha lắng nghe con nói hết đã." Nàng nói, giọng điệu nghiêm túc khác thường.
Thẩm Chính Đức ngồi xuống, ánh mắt chăm chú nhìn con gái, trong lòng có chút ngạc nhiên trước thái độ chững chạc, khác lạ của nàng: "Con nói đi, cha đang nghe đây."
"Phụ thân, con nghĩ, nếu con nhập cung lần này, chúng ta không thể chỉ đơn thuần dựa vào nhan sắc hay sự sủng ái nhất thời của hoàng thượng để mong cầu vinh hoa phú quý. Con cần phải có sự chuẩn bị kỹ lưỡng hơn, cả về kiến thức, về các mối quan hệ, thậm chí là về những nguồn lực tài chính độc lập, để có thể tự bảo vệ mình trong chốn cung đình hiểm ác." Nàng trình bày quan điểm của mình, ánh mắt kiên định.
Thẩm Chính Đức nghe con gái nói, trong lòng không khỏi kinh ngạc. Ông chưa từng nghĩ, một thiếu nữ mười sáu tuổi lại có thể có những suy nghĩ sâu sắc, thực tế đến vậy về chốn thâm cung đầy hiểm nguy. Nhưng cũng chính vì vậy, ông càng thêm tin tưởng vào sự khôn ngoan của con gái mình.
"Con muốn cha giúp gì?" Ông hỏi, giọng điệu đã chuyển sang nghiêm túc, sẵn sàng lắng nghe.
"Con muốn học thêm về y thuật, về cách nhận biết các loại độc dược thường dùng trong cung đình, đồng thời cũng muốn tìm hiểu kỹ hơn về tình hình chính trị hiện tại, về những thế lực đang tồn tại trong triều đình cũng như hậu cung. Con nghĩ, kiến thức chính là vũ khí quan trọng nhất để bảo vệ bản thân trong hoàn cảnh nguy hiểm." Nàng nói, từng lời đều thể hiện sự quyết tâm, chín chắn vượt xa tuổi tác của mình.
Thẩm Chính Đức trầm ngâm suy nghĩ một lúc, rồi gật đầu: "Được, cha sẽ tìm cách sắp xếp cho con học thêm những kiến thức này. Cha cũng sẽ cho người tìm hiểu kỹ hơn về tình hình hậu cung hiện tại, để con có thể chuẩn bị tốt nhất trước khi nhập cung."
Nhiếp Uyển Ninh — không, là Thẩm Uyển Ninh, thở phào nhẹ nhõm, trong lòng dâng lên cảm giác an tâm khi biết mình đã có được sự ủng hộ của cha ngay từ những bước đi đầu tiên trong hành trình thay đổi vận mệnh ở kiếp sống thứ hai này.
Đêm đó, nằm trên giường, Thẩm Uyển Ninh không ngừng suy nghĩ về những gì cần phải làm trong ba tháng tới. Nàng biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, hậu cung là nơi hiểm ác nhất mà nàng từng trải qua, nhưng với những kinh nghiệm xương máu từ kiếp trước, cùng quyết tâm sắt đá của kiếp sống thứ hai này, nàng tin rằng mình hoàn toàn có thể viết lại một kết cục hoàn toàn khác, không chỉ để sinh tồn mà còn để thực sự nắm giữ vận mệnh của chính mình.