Ba tháng trước kỳ tuyển tú trôi qua nhanh chóng trong sự bận rộn của Thẩm Uyển Ninh. Mỗi ngày, nàng đều dành phần lớn thời gian để học hỏi, chuẩn bị cho hành trình đầy chông gai sắp tới, không còn là thiếu nữ khuê các chỉ biết thêu thùa, đọc sách nhàn nhã như trước đây.
Nàng mời được một vị lão y có tiếng trong vùng, từng có thời gian phục vụ trong Thái y viện trước khi cáo lão về quê, đến dạy riêng cho mình về y thuật, đặc biệt là về cách nhận biết, phòng tránh các loại độc dược thường được sử dụng trong chốn cung đình. Vị lão y này, dù ban đầu có chút nghi ngại khi thấy một thiếu nữ lại có hứng thú với những kiến thức nguy hiểm như vậy, nhưng sau khi nghe Thẩm Chính Đức giải thích rằng đây là để chuẩn bị cho con gái trước khi nhập cung, ông cũng hiểu ra sự cần thiết, tận tâm truyền dạy.
"Tiểu thư học rất nhanh, hơn hẳn nhiều học trò mà lão từng dạy qua." Vị lão y khen ngợi sau một buổi học, trong lòng không khỏi kinh ngạc trước khả năng tiếp thu đáng kinh ngạc của Thẩm Uyển Ninh.
Thẩm Uyển Ninh chỉ mỉm cười, không giải thích rằng phần lớn kiến thức này, nàng đã từng học qua ở kiếp trước, khi nàng bắt đầu nghi ngờ về những âm mưu xung quanh mình nhưng đã quá muộn để có thể áp dụng một cách hiệu quả.
Bên cạnh việc học y thuật, nàng còn dành thời gian tìm hiểu kỹ lưỡng về tình hình chính trị hiện tại của triều đình. Nàng biết, hoàng thượng Lý Thời Cảnh năm nay hai mươi tuổi, mới đăng cơ được ba năm sau khi tiên đế đột ngột băng hà vì bạo bệnh. Triều đình hiện tại được chia thành nhiều phe phái khác nhau, trong đó thế lực của gia tộc họ Tô — với Tô Tể tướng đứng đầu, cùng con gái là Tô Nhược Hi hiện đang là Hoàng hậu — chiếm ưu thế áp đảo, gần như thao túng toàn bộ triều chính.
Ngoài ra, còn có một số thế lực khác đang âm thầm phát triển, như phe của Trấn quốc Công gia tộc họ Vệ — những công thần khai quốc có công lớn trong việc phò tá tiên đế lên ngôi, hiện đang nắm giữ binh quyền quan trọng ở biên cương, luôn tỏ ra bất mãn trước sự lộng quyền ngày càng tăng của gia tộc họ Tô.
"Nếu con muốn tồn tại, phát triển trong hậu cung, con không thể chỉ đơn thuần dựa vào sự sủng ái của hoàng thượng, mà còn cần phải khéo léo cân bằng giữa các thế lực này, tìm cách xây dựng liên minh với những người có cùng lợi ích, đồng thời tránh trở thành mục tiêu công kích của bất kỳ phe phái nào quá sớm." Thẩm Chính Đức phân tích cho con gái nghe trong một buổi tối, giọng điệu nghiêm túc, thể hiện sự lo lắng thực sự dành cho con.
Thẩm Uyển Ninh ghi nhớ từng lời cha dặn, đồng thời trong lòng cũng bắt đầu hình thành những kế hoạch cụ thể hơn. Nàng nhớ, ở kiếp trước, Vệ gia tộc cuối cùng đã bị Tô gia tộc tìm cách hãm hại, vu khống tội mưu phản, khiến cả gia tộc bị tru di, biên cương vì vậy mà mất đi một lực lượng phòng thủ quan trọng, tạo điều kiện cho ngoại bang xâm lấn sau này. Đây chính là một trong những nguyên nhân sâu xa dẫn đến sự suy yếu của triều đình trong những năm sau đó, dù khi ấy nàng đã không còn sống để chứng kiến.
Nàng quyết định, kiếp này, mình sẽ tìm cách âm thầm xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với Vệ gia tộc, không phải để lợi dụng, mà là để tạo ra một thế lực đối trọng thực sự với sự chuyên quyền của họ Tô, đồng thời cũng có thể bảo vệ được biên cương khỏi nguy cơ suy yếu trong tương lai.
Một buổi chiều, khi đang dạo bước trong hoa viên của Thẩm phủ để thư giãn sau một ngày học tập căng thẳng, Thẩm Uyển Ninh tình cờ gặp được một vị khách đặc biệt — Vệ Thanh Hà, cháu gái của Trấn quốc Công, người vốn có mối quan hệ thân thiết với gia đình họ Thẩm từ nhiều đời, đang đến thăm hỏi theo lời mời của Thẩm phu nhân.
"Muội muội trông có vẻ khác hẳn so với lần trước ta gặp, không ngờ chỉ trong thời gian ngắn mà đã trưởng thành, chững chạc hơn nhiều." Vệ Thanh Hà nhận xét, ánh mắt tinh tường quan sát Thẩm Uyển Ninh.
Nhiếp Uyển Ninh — không, Thẩm Uyển Ninh mỉm cười, nhận ra đây chính là cơ hội tốt để bắt đầu xây dựng mối quan hệ mà mình đã dự tính: "Tỷ tỷ quá khen rồi. Nghe nói gần đây Trấn quốc Công phủ có chút chuyện phiền lòng vì tình hình biên cương, không biết tỷ tỷ có thể chia sẻ đôi chút được không? Muội tuy là nữ nhi nhưng cũng rất quan tâm đến vận mệnh quốc gia."
Vệ Thanh Hà hơi ngạc nhiên trước sự quan tâm bất ngờ này, nhưng cũng không giấu diếm: "Đúng là dạo gần đây, một số quan lại trong triều liên tục dâng sớ, cáo buộc phụ thân ta có ý đồ bất chính, muốn dựa vào binh quyền để mưu đồ điều gì đó. Tuy hoàng thượng chưa có phản ứng gì rõ ràng, nhưng gia tộc ta cũng không khỏi lo lắng trước những lời vu khống vô căn cứ này."
Thẩm Uyển Ninh nghe vậy, trong lòng càng thêm khẳng định những gì mình đã nhớ được từ kiếp trước là chính xác. Đây chính là những bước đi đầu tiên trong âm mưu hãm hại Vệ gia tộc của họ Tô, và nếu không có ai đứng ra minh oan, chỉ vài năm nữa, thảm kịch tương tự như kiếp trước sẽ lại tái diễn.
"Ta nghĩ, đây có lẽ chỉ là những lời vu khống ác ý mà thôi. Trấn quốc Công gia tộc từ trước đến nay luôn trung thành, có công lớn với triều đình, sao có thể có ý đồ bất chính được. Nếu tỷ tỷ không ngại, sau này nếu ta có cơ hội nhập cung, nhất định sẽ để tâm quan sát, nếu phát hiện điều gì bất thường sẽ tìm cách báo cho gia tộc tỷ tỷ biết ngay." Nàng nói, giọng điệu chân thành nhưng cũng khéo léo thể hiện thiện chí muốn kết giao.
Vệ Thanh Hà nghe vậy, trong lòng không khỏi cảm động trước sự chân thành, tinh tế của Thẩm Uyển Ninh, từ đó hai người bắt đầu có những cuộc trò chuyện thân thiết hơn, dần dần xây dựng nên một tình bạn đáng quý, một mối quan hệ đồng minh tiềm năng mà sau này sẽ đóng vai trò vô cùng quan trọng trong hành trình của Thẩm Uyển Ninh chốn hậu cung.
Bên cạnh việc xây dựng mối quan hệ với Vệ gia tộc, Thẩm Uyển Ninh cũng không quên chuẩn bị cho mình một đội ngũ nhân sự thân tín để mang theo khi nhập cung. Ngoài Lục Châu — nha hoàn đã theo hầu nàng từ nhỏ, tuyệt đối trung thành, nàng còn chọn thêm hai nha hoàn khác có xuất thân trong sạch, gia đình nghèo khó nhưng chính trực, không dễ bị mua chuộc bởi những thế lực khác, đồng thời cũng bí mật sắp xếp để một vị quản gia trung thành của Thẩm phủ có thể thiết lập một số đầu mối liên lạc bên ngoài cung, giúp nàng có thể duy trì liên hệ, nắm bắt thông tin tình hình bên ngoài ngay cả khi đã nhập cung.
"Con chuẩn bị kỹ lưỡng như vậy, cha thực sự yên tâm hơn nhiều." Thẩm Chính Đức nói với con gái, trong lòng vừa tự hào vừa không khỏi xót xa khi nghĩ đến việc con gái mình phải đối mặt với một môi trường nguy hiểm đến vậy ngay từ tuổi mười sáu.
"Phụ thân đừng lo lắng quá, con đã có sự chuẩn bị kỹ càng. Con tin, kiếp này con nhất định sẽ có thể tự bảo vệ bản thân, thậm chí còn có thể giúp đỡ được cho gia tộc, cho những người con yêu thương." Thẩm Uyển Ninh đáp, ánh mắt kiên định, tự tin.
Ngoài ra, nàng còn dành thời gian nghiên cứu kỹ lưỡng về tính cách, sở thích của Lý Thời Cảnh thông qua những nguồn tin mà cha nàng có thể thu thập được từ các quan lại thân cận trong triều. Nàng biết, hoàng thượng từ nhỏ đã phải chứng kiến những cuộc tranh đấu quyền lực khốc liệt trong hoàng tộc, tính cách vì vậy mà trở nên đa nghi, khó đoán, ít khi thể hiện cảm xúc thật sự ra bên ngoài, luôn phải đề phòng, tính toán mọi việc một cách thận trọng.
Ở kiếp trước, nàng từng nghĩ hoàng thượng yêu thương mình chân thành, nhưng giờ đây nhìn lại, nàng nhận ra, có lẽ tình cảm ấy chưa bao giờ đủ sâu đậm để vượt qua những áp lực chính trị, những toan tính về việc duy trì sự ổn định của triều đình. Kiếp này, nàng không chỉ muốn giành được sự sủng ái đơn thuần, mà còn muốn thực sự hiểu được, chạm đến trái tim thật sự của người đàn ông quyền lực nhất thiên hạ ấy, đồng thời cũng xây dựng cho mình đủ sức mạnh để không còn phải phụ thuộc hoàn toàn vào tình cảm của bất kỳ ai.
Những ngày tháng chuẩn bị trôi qua nhanh chóng, và cuối cùng, ngày tuyển tú cũng đã đến gần. Thẩm Uyển Ninh đứng trước gương, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình trong bộ y phục lộng lẫy chuẩn bị cho ngày trọng đại, trong lòng dâng lên một cảm giác quyết tâm mãnh liệt chưa từng có.
"Kiếp này, ta sẽ không còn là con cừu non ngây thơ bước vào miệng sói nữa. Ta sẽ tự mình viết nên vận mệnh của chính mình." Nàng thì thầm với chính mình, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào gương, sẵn sàng đối mặt với những thử thách đang chờ đợi phía trước nơi chốn thâm cung đầy hiểm nguy nhưng cũng đầy cơ hội ấy.