Ngày tuyển tú diễn ra tại Càn Thanh cung, nơi hàng trăm thiếu nữ xuất thân từ các gia tộc quyền quý khắp kinh thành tề tựu, mỗi người đều mang trong mình những hy vọng, tham vọng khác nhau về tương lai nơi chốn hậu cung. Thẩm Uyển Ninh đứng trong hàng, giữ vẻ mặt bình thản, nhưng ánh mắt lại không ngừng quan sát xung quanh, ghi nhớ từng gương mặt, từng chi tiết nhỏ có thể hữu ích cho những kế hoạch sau này.
Nàng nhận ra ngay Tô Nhược Hi — em họ của Tô Hoàng hậu tương lai (dù ở kiếp này, Hoàng hậu vẫn chưa được sắc phong chính thức, nhưng theo những gì Thẩm Uyển Ninh nhớ được, Tô Nhược Hi vốn đã được nội định sẽ trở thành Hoàng hậu ngay từ trước kỳ tuyển tú, nhờ vào thế lực hùng mạnh của gia tộc họ Tô), đang đứng ở vị trí trang trọng nhất, ánh mắt sắc bén quét qua từng thiếu nữ khác với vẻ kiêu ngạo, coi thường rõ rệt.
Khi đến lượt Thẩm Uyển Ninh bước ra trước mặt hoàng thượng và Thái hậu để được xem xét, nàng cẩn thận giữ dáng vẻ đoan trang, lễ phép nhưng không hề khúm núm, sợ hãi như phần lớn các thiếu nữ khác. Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt gặp gỡ trực tiếp với Lý Thời Cảnh trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Vị hoàng đế trẻ tuổi ngồi trên ngai vàng, gương mặt tuấn tú nhưng lạnh lùng, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng vô số tâm tư khó dò, đang lơ đãng nhìn qua từng thiếu nữ đứng trước mặt với vẻ không mấy hứng thú. Nhưng khi ánh mắt hắn chạm phải Thẩm Uyển Ninh, có một khoảnh khắc dừng lại lâu hơn một chút so với những người khác, như thể có điều gì đó khiến hắn chú ý.
"Thẩm gia nữ, con gái của Hộ bộ Thị lang Thẩm Chính Đức phải không?" Thái hậu lên tiếng hỏi, ánh mắt bà lão đầy vẻ dò xét.
"Bẩm Thái hậu, đúng vậy ạ." Thẩm Uyển Ninh đáp, giọng nói rõ ràng, không hề run rẩy.
"Nghe nói ngươi thông hiểu y thuật, còn học được cả cách nhận biết độc dược, đúng không?" Thái hậu hỏi tiếp, trong giọng nói có chút tò mò xen lẫn nghi ngại.
Thẩm Uyển Ninh trong lòng khẽ giật mình, không ngờ tin tức về việc mình học y thuật lại lan truyền đến tận đây, nhưng nàng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, đáp lại một cách khôn khéo: "Bẩm Thái hậu, thần nữ chỉ học qua đôi chút để có thể tự chăm sóc sức khỏe cho bản thân và người thân trong gia đình, không dám nhận là thông hiểu sâu sắc."
"Khiêm tốn là tốt. Trong cung này, có chút hiểu biết về y thuật cũng là điều hữu ích." Thái hậu gật đầu, ánh mắt có phần hài lòng hơn.
Sau buổi tuyển tú, Thẩm Uyển Ninh được sắc phong làm Tài nhân — cấp bậc thấp nhất trong hậu cung, đúng như những gì đã xảy ra ở kiếp trước. Nhưng lần này, nàng không hề cảm thấy thất vọng hay lo lắng như trước, ngược lại còn cảm thấy đây chính là một khởi đầu thuận lợi, giúp nàng có thể âm thầm quan sát, xây dựng thế lực mà không quá thu hút sự chú ý, đề phòng của những kẻ có dã tâm ngay từ đầu.
Nàng được phân đến sống tại một viện nhỏ tên Ngọc Tễ Các, nằm ở khu vực khá hẻo lánh trong hậu cung, xa cách với những cung điện lộng lẫy nơi các phi tần cao cấp sinh sống. Đây vốn dĩ là điều mà nhiều tân nhân khác cảm thấy tủi thân, nhưng đối với Thẩm Uyển Ninh, đây lại là một lợi thế — vị trí hẻo lánh này ít bị để ý, thuận tiện cho việc âm thầm hoạt động mà không bị giám sát quá chặt chẽ.
Ngay trong ngày đầu tiên nhập cung, Thẩm Uyển Ninh đã phải đối mặt với thử thách đầu tiên. Khi đang sắp xếp đồ đạc trong viện của mình, một nhóm cung nữ, thái giám dưới trướng của Lệ Quý nhân — một trong những phi tần đang được sủng ái nhất lúc bấy giờ, đồng thời cũng là vây cánh thân cận của Tô Hoàng hậu tương lai — bất ngờ xuất hiện, thái độ ngang ngược, hống hách.
"Nghe nói tân nhân mới đến có chút nhan sắc, hôm nay ta đến xem thử có đúng như lời đồn không." Một cung nữ lớn tuổi, có vẻ là người đứng đầu nhóm, nói với giọng điệu khinh miệt, ánh mắt nhìn Thẩm Uyển Ninh từ đầu đến chân như đang đánh giá một món hàng.
Thẩm Uyển Ninh nhớ lại, ở kiếp trước, nàng từng bị nhóm người này bắt nạt không ít lần ngay từ những ngày đầu nhập cung, nhưng vì ngây thơ, sợ hãi nên chỉ biết nhẫn nhịn chịu đựng, không dám phản kháng, khiến họ càng thêm lấn tới. Lần này, nàng quyết định sẽ không lặp lại sai lầm đó nữa.
"Không biết các vị công công, cô nương đến đây có việc gì? Nếu không có việc gì quan trọng, mong các vị thứ cho ta không tiện tiếp đón, vì còn phải sắp xếp đồ đạc." Nàng nói, giọng điệu tuy vẫn giữ vẻ lễ phép nhưng ẩn chứa sự cứng rắn, không hề tỏ ra sợ hãi như những tân nhân khác thường làm.
Cung nữ kia không ngờ một Tài nhân mới nhập cung lại dám tỏ thái độ cứng rắn như vậy, trong lòng không khỏi tức giận: "Ngươi láo xược thật đấy! Ngươi có biết ta là ai không mà dám nói chuyện với thái độ như vậy?"
"Ta không biết cô nương là ai, nhưng ta biết, đây là viện của ta, ta có quyền quyết định ai được phép ra vào. Nếu cô nương không có chỉ dụ của bề trên, xin mời rời khỏi đây ngay." Thẩm Uyển Ninh đáp, ánh mắt kiên định không hề né tránh.
Đúng lúc tình huống đang căng thẳng, một giọng nói khác vang lên từ phía cổng viện: "Có chuyện gì mà ồn ào vậy?"
Mọi người quay đầu nhìn lại, thì ra là một vị công công lớn tuổi, mặc trang phục khác biệt so với những thái giám thông thường, dáng vẻ uy nghiêm, chính là Lý công công — Tổng quản thái giám thân cận nhất của hoàng thượng, người có địa vị cao hơn hẳn so với đám cung nữ, thái giám dưới trướng của Lệ Quý nhân.
Nhóm cung nữ kia thấy Lý công công xuất hiện, trong lòng không khỏi chột dạ, vội vàng thu lại thái độ ngang ngược, cúi đầu hành lễ rồi tìm cớ rút lui trong vội vã.
Thẩm Uyển Ninh nhìn theo bóng dáng họ rời đi, trong lòng thầm cảnh giác, biết rằng đây chỉ là sự tạm lắng chứ chưa phải kết thúc, nhóm người của Lệ Quý nhân chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua sau khi bị nàng cứng rắn từ chối như vậy.
"Tài nhân mới nhập cung mà đã có gan như vậy, quả thực khác biệt so với nhiều người." Lý công công nói, ánh mắt tinh tường nhìn Thẩm Uyển Ninh với vẻ đánh giá cao.
"Đa tạ công công đã ra tay giúp đỡ. Không biết ta nên xưng hô với công công như thế nào cho phải phép?" Nàng hỏi, thái độ lễ phép, khôn khéo.
"Ta là Lý Toàn, phục vụ bên cạnh hoàng thượng đã nhiều năm." Ông đáp, trong giọng nói thoáng chút tò mò xen lẫn thiện cảm trước cách ứng xử khôn ngoan, không hề nịnh bợ thái quá của Thẩm Uyển Ninh.
Nhiếp Uyển Ninh — không, Thẩm Uyển Ninh trong lòng thầm mừng rỡ. Nàng nhớ ra, Lý Toàn chính là một trong những nhân vật quan trọng nhất trong cung, luôn ở bên cạnh hoàng thượng, nắm giữ vô số thông tin quan trọng. Nếu có thể xây dựng được mối quan hệ tốt đẹp với vị công công này, chắc chắn sẽ mang lại lợi ích to lớn cho nàng trong tương lai.
"Đa tạ Lý công công đã cho biết. Nếu công công không chê, sau này có dịp mong công công ghé qua Ngọc Tễ Các dùng chén trà, ta cũng muốn được nghe thêm những lời chỉ dạy quý báu từ công công." Nàng nói, thái độ chân thành nhưng không hề lộ vẻ cầu cạnh, nịnh nọt quá mức.
Lý Toàn nhìn thiếu nữ trước mặt, trong lòng không khỏi có chút ấn tượng đặc biệt. Ông đã phục vụ trong cung nhiều năm, chứng kiến vô số tân nhân mới nhập cung, nhưng hiếm khi thấy ai có được sự điềm tĩnh, khôn khéo như Thẩm Uyển Ninh ngay từ những ngày đầu tiên như vậy.
"Được, nếu có dịp ta sẽ ghé qua." Ông đáp, rồi quay người rời đi, trong lòng thầm để tâm nhiều hơn đến vị Tài nhân đặc biệt này.
Sau sự việc này, Thẩm Uyển Ninh càng thêm vững tin vào những thay đổi mà mình đang thực hiện. Nàng biết, con đường phía trước vẫn còn dài, còn nhiều thử thách nguy hiểm hơn đang chờ đợi, nhưng với sự chuẩn bị kỹ lưỡng, cùng những bài học xương máu từ kiếp trước, nàng tin rằng mình hoàn toàn có thể từng bước xây dựng nên vị thế vững chắc cho bản thân trong chốn hậu cung đầy sóng gió này.