Những ngày sau đó, Thẩm Uyển Ninh sống một cách âm thầm, kín đáo tại Ngọc Tễ Các, không vội vàng tìm cách gây sự chú ý với hoàng thượng như nhiều tân nhân khác vẫn thường làm. Nàng dành phần lớn thời gian để quan sát, tìm hiểu thêm về tình hình hậu cung, đồng thời cũng tích cực xây dựng mối quan hệ với những cung nữ, thái giám có địa vị thấp nhưng lại nắm giữ nhiều thông tin quan trọng, đối xử với họ bằng sự tôn trọng, công bằng hiếm có so với thái độ trịch thượng mà phần lớn các phi tần khác thường thể hiện.
Nhờ vậy, chỉ trong thời gian ngắn, Thẩm Uyển Ninh đã xây dựng được một mạng lưới thông tin nhỏ nhưng hiệu quả, giúp nàng nắm bắt được nhiều động thái quan trọng trong hậu cung mà không cần phải trực tiếp xuất đầu lộ diện.
Một buổi chiều, khi đang dạo bước trong khu vườn thuốc nhỏ mà nàng tự tay trồng cạnh Ngọc Tễ Các — một sở thích mà nàng phát triển từ những kiến thức y thuật đã học được, Thẩm Uyển Ninh tình cờ nghe được tin tức từ một cung nữ thân cận rằng, Thái hậu dạo gần đây thường xuyên bị đau đầu, mất ngủ, nhưng Thái y viện dùng nhiều phương thuốc vẫn không thấy thuyên giảm, khiến cả cung đều lo lắng.
Nàng nhớ lại, trong những kiến thức y thuật đã học được, có một bài thuốc từ các loại thảo dược kết hợp với phương pháp châm cứu đơn giản có thể giúp cải thiện tình trạng đau đầu, mất ngủ do căng thẳng, ưu tư quá độ — đúng là triệu chứng mà Thái hậu, người luôn phải lo nghĩ nhiều về việc duy trì sự ổn định trong hoàng tộc, hậu cung, có thể đang gặp phải.
Nàng quyết định mạo hiểm, viết một bức thư trình bày phương thuốc này, kèm theo lời giải thích cẩn thận về công dụng, cách sử dụng, gửi đến cung của Thái hậu thông qua một cung nữ thân cận mà nàng đã dày công xây dựng mối quan hệ trong thời gian qua.
"Tiểu thư có chắc phương thuốc này an toàn không? Nếu có sai sót gì, e rằng sẽ gây họa lớn." Lục Châu lo lắng hỏi khi biết được kế hoạch của chủ nhân.
"Ta chắc chắn, đây là phương thuốc lành tính, dùng thảo dược thông thường, không hề có độc tính. Ta chỉ muốn thử xem, liệu có thể giúp ích được gì cho Thái hậu hay không." Thẩm Uyển Ninh đáp, ánh mắt kiên định.
Vài ngày sau, một tin tức bất ngờ truyền đến Ngọc Tễ Các — Thái hậu sau khi thử áp dụng phương thuốc mà Thẩm Uyển Ninh đề xuất, tình trạng đau đầu, mất ngủ quả nhiên đã có sự cải thiện rõ rệt. Bà lão vô cùng vui mừng, đích thân triệu Thẩm Uyển Ninh đến Từ Ninh cung để gặp mặt, cảm ơn.
"Không ngờ, ngươi tuổi còn nhỏ mà đã có kiến thức y thuật sâu sắc đến vậy, còn có thể giúp ích được cho ta trong khi Thái y viện với biết bao ngự y giỏi giang cũng không tìm ra được cách chữa trị hiệu quả." Thái hậu nói, ánh mắt nhìn Thẩm Uyển Ninh đầy vẻ tán thưởng.
"Thần thiếp chỉ tình cờ học được đôi chút kiến thức, may mắn có thể giúp ích được cho Thái hậu, đó cũng là phúc phận của thần thiếp." Thẩm Uyển Ninh đáp, thái độ khiêm tốn nhưng không hề khúm núm.
Từ đó, Thái hậu bắt đầu để tâm nhiều hơn đến Thẩm Uyển Ninh, thường xuyên triệu nàng đến Từ Ninh cung để trò chuyện, đôi khi còn nhờ nàng tư vấn thêm về những vấn đề sức khỏe nhỏ nhặt khác. Mối quan hệ thân thiết với Thái hậu — người có địa vị, tiếng nói quan trọng trong hoàng tộc — trở thành một trong những nền tảng vững chắc đầu tiên mà Thẩm Uyển Ninh xây dựng được trong hành trình của mình tại chốn hậu cung.
Tin tức về việc một Tài nhân thấp kém lại được Thái hậu sủng ái, tin tưởng nhanh chóng lan truyền khắp hậu cung, khiến không ít người bắt đầu để ý, tò mò về Thẩm Uyển Ninh, trong đó có cả Lý Thời Cảnh.
Một buổi tối, khi Thẩm Uyển Ninh đang ở trong khu vườn thuốc chăm sóc những cây thảo dược của mình dưới ánh trăng, bất ngờ một đoàn người xuất hiện, dẫn đầu chính là hoàng thượng Lý Thời Cảnh, đang trên đường vi hành, tình cờ đi ngang qua khu vực gần Ngọc Tễ Các.
"Đây là gì vậy?" Lý Thời Cảnh dừng bước, ánh mắt nhìn khu vườn thuốc nhỏ với vẻ tò mò hiếm hoi.
Thẩm Uyển Ninh vội vàng quỳ xuống hành lễ: "Thần thiếp Thẩm Uyển Ninh, tham kiến hoàng thượng."
"Đứng lên đi. Đây là khu vườn của ngươi sao?" Hắn hỏi, giọng điệu vẫn giữ vẻ lạnh nhạt thường thấy nhưng ánh mắt lại không rời khỏi những luống thảo dược được chăm sóc tỉ mỉ.
"Bẩm hoàng thượng, đúng vậy ạ. Thần thiếp có chút hứng thú với y thuật, nên tự tay trồng một số loại thảo dược để nghiên cứu, tìm hiểu thêm." Nàng đáp, giọng điệu bình tĩnh, không hề tỏ ra hoảng loạn hay quá mức nịnh bợ như nhiều phi tần khác thường làm khi có cơ hội hiếm hoi được gặp mặt hoàng thượng.
Lý Thời Cảnh nhìn nàng, trong lòng có chút ngạc nhiên trước thái độ điềm tĩnh này. Hắn đã nghe qua chuyện Thẩm Uyển Ninh chữa bệnh cho Thái hậu, trong lòng vốn cũng có chút tò mò về vị Tài nhân đặc biệt này, nay tận mắt chứng kiến sự điềm tĩnh, tự tin của nàng, càng thêm phần chú ý.
"Nghe nói ngươi còn giúp mẫu hậu cải thiện được chứng đau đầu, mất ngủ. Ngươi học y thuật từ đâu?" Hắn hỏi, ánh mắt dò xét.
"Bẩm hoàng thượng, thần thiếp học được từ một vị lão y từng phục vụ trong Thái y viện, hiện đã cáo lão về quê. Thần thiếp chỉ học được đôi chút kiến thức cơ bản, không dám nhận là tinh thông." Nàng đáp, thái độ khiêm tốn nhưng không hề tự ti.
Lý Thời Cảnh gật đầu, ánh mắt nhìn nàng thêm một lúc, rồi quay sang hỏi thêm vài câu về những loại thảo dược đang trồng trong vườn, thể hiện sự quan tâm hiếm hoi mà hắn ít khi dành cho bất kỳ phi tần nào khác. Thẩm Uyển Ninh trả lời một cách tự nhiên, không hề gượng gạo, đôi khi còn khéo léo lồng ghép thêm những kiến thức thú vị về công dụng của từng loại cây, khiến cuộc trò chuyện trở nên sinh động, hấp dẫn hơn nhiều so với những cuộc gặp gỡ xã giao thông thường mà hắn vẫn thường phải trải qua với các phi tần khác.
"Ngươi khác với những gì ta tưởng tượng." Hắn nói, giọng điệu có chút trầm ngâm.
"Không biết hoàng thượng tưởng tượng thần thiếp như thế nào ạ?" Nàng hỏi, ánh mắt tinh nghịch nhìn hắn, không hề sợ hãi.
Lý Thời Cảnh khẽ nhướng mày trước sự táo bạo hiếm thấy này, nhưng trong lòng lại cảm thấy thú vị hơn là khó chịu: "Ta tưởng ngươi sẽ giống như phần lớn các phi tần khác, chỉ biết dựa vào nhan sắc, lời nói ngọt ngào để tranh giành sự chú ý. Nhưng xem ra, ngươi có nhiều điều thú vị hơn thế."
"Thần thiếp chỉ mong có thể sống một cách chân thực, không cần phải giả tạo, gượng ép bản thân để lấy lòng người khác." Nàng đáp, ánh mắt kiên định.
Câu trả lời này khiến Lý Thời Cảnh trong lòng dấy lên một sự tò mò, hứng thú thực sự. Hắn đã quá quen với những lời nịnh nọt, giả tạo trong chốn hậu cung, hiếm khi gặp được một người dám thẳng thắn, chân thực như vậy trước mặt mình.
"Được, ta sẽ nhớ lời ngươi nói." Hắn nói, rồi quay người rời đi, nhưng ánh mắt trước khi rời khỏi vẫn còn lưu luyến nhìn lại khu vườn thuốc nhỏ bé ấy một lần nữa.
Sau cuộc gặp gỡ này, dù Lý Thời Cảnh không lập tức triệu Thẩm Uyển Ninh đến hầu hạ như nhiều người có thể mong đợi, nhưng nàng biết, mình đã thành công gây được ấn tượng đầu tiên với vị hoàng đế khó đoán này, một bước đi quan trọng trong kế hoạch dài hạn mà nàng đã vạch ra ngay từ những ngày đầu trọng sinh.