Nghiêm Ý Nhu quỳ giữa điện Chiêu Dương lạnh lẽo, thân thể run rẩy vì đã ba ngày không được ăn uống, đôi tay bị trói chặt bằng dây thừng thô ráp đến mức rớm máu. Nàng ngẩng đầu nhìn về phía long ngai, nơi hoàng đế Tiêu Dục Thành — người đàn ông mà nàng đã hết lòng yêu thương, tin tưởng suốt mười năm làm hoàng hậu, đang lạnh lùng nhìn nàng với ánh mắt không còn chút tình cảm nào, chỉ có sự khinh miệt, ghê tởm.
"Nghiêm Ý Nhu, ngươi câu kết với ngoại thích, âm mưu hại chết hoàng tử, tội này đáng chết vạn lần." Tiêu Dục Thành phán quyết, giọng điệu lạnh lùng như băng, không hề có chút do dự nào trước việc kết án người vợ đã cùng mình trải qua bao thăng trầm.
"Bệ hạ, thần thiếp bị oan uổng! Thần thiếp chưa từng làm hại hoàng tử, đây là âm mưu của Quý phi cùng huynh trưởng nàng ta hãm hại thần thiếp!" Nghiêm Ý Nhu hét lên trong tuyệt vọng, nhưng lời nói của nàng chỉ như gió thoảng qua tai, không một ai trong đại điện tin tưởng, kể cả người đàn ông mà nàng từng nghĩ sẽ luôn đứng về phía mình.
Đứng bên cạnh Tiêu Dục Thành, Lâm Uyển Nhi — người tỷ muội kết nghĩa mà Nghiêm Ý Nhu đã tin tưởng, yêu thương như ruột thịt suốt từ thời thơ ấu, giờ đây lại mang trên môi một nụ cười đắc ý, tàn nhẫn, hoàn toàn khác biệt so với vẻ dịu dàng, hiền lành mà nàng vẫn luôn thể hiện trước mặt mọi người.
"Hoàng hậu tỷ tỷ, muội thực sự xin lỗi, nhưng đây là con đường duy nhất để muội có thể ngồi vững vị trí quý phi, đồng thời đưa con trai muội lên ngôi thái tử." Lâm Uyển Nhi nói, giọng điệu giả tạo đầy thương xót nhưng ánh mắt lại lóe lên sự tàn nhẫn, thỏa mãn khi nhìn thấy Nghiêm Ý Nhu quỳ gối trong thảm cảnh.
Nghiêm Ý Nhu, trong khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời, mới thấu hiểu được toàn bộ sự thật cay đắng — suốt mười năm qua, nàng đã sống trong một màn kịch được dàn dựng tỉ mỉ bởi chính người tỷ muội mà nàng tin tưởng nhất, cùng với sự đồng lõa, lạnh lùng của người chồng mà nàng đã hết lòng yêu thương, hy sinh.
"Ngươi... các ngươi sẽ phải trả giá..." Nàng thều thào, trước khi thanh đao của đao phủ giáng xuống, kết thúc cuộc đời đầy oan khuất của một vị hoàng hậu từng được thiên hạ ngưỡng mộ.
Khi ý thức dần trở lại, Nghiêm Ý Nhu cảm nhận được một cơn đau nhói nơi lồng ngực, nhưng khi mở mắt ra, nàng không còn thấy mình đang ở pháp trường lạnh lẽo, mà đang nằm trên chiếc giường quen thuộc trong khuê phòng của phủ Nghiêm gia — nơi nàng đã sinh sống từ thời thiếu nữ trước khi nhập cung.
"Tiểu thư, người tỉnh rồi ạ? Người vừa nằm mơ thấy ác mộng gì mà mồ hôi ướt đẫm cả người vậy?" Nha hoàn thân cận — Tuyết Nhi, hỏi với vẻ mặt đầy lo lắng.
Nghiêm Ý Nhu ngồi bật dậy, tay run run sờ lên cổ mình, cảm nhận được làn da còn nguyên vẹn, không hề có bất kỳ vết thương nào từ nhát đao định mệnh. Nàng vội vàng nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy khung cảnh quen thuộc của khu vườn Nghiêm phủ, những đóa hoa mẫu đơn đang nở rộ đúng như mùa xuân năm ấy — năm nàng mười bảy tuổi, chuẩn bị tham gia tuyển tú nhập cung.
"Ta... ta đã trọng sinh sao?" Nàng lẩm bẩm, trong lòng dấy lên một cảm giác chấn động khó tả khi nhận ra, mình đã được ông trời ban cho một cơ hội thứ hai để sống lại cuộc đời, quay trở về đúng thời điểm định mệnh trước khi mọi bi kịch bắt đầu.
"Tiểu thư nói gì vậy ạ?" Tuyết Nhi hỏi, không hiểu được những lời lẩm bẩm kỳ lạ của tiểu thư mình.
"Không có gì, ta chỉ... vừa có một giấc mơ rất dài." Nghiêm Ý Nhu đáp, cố gắng trấn tĩnh lại tinh thần, trong đầu nhanh chóng rà soát lại toàn bộ những ký ức của kiếp trước — về âm mưu thâm độc của Lâm Uyển Nhi, về sự lạnh lùng, tàn nhẫn ẩn giấu sau vẻ ngoài anh minh của Tiêu Dục Thành, về những sai lầm chí mạng mà nàng đã mắc phải trong suốt mười năm làm hoàng hậu vì quá tin tưởng, cả tin vào những người xung quanh.
"Kiếp này, ta tuyệt đối sẽ không đi theo con đường bi thảm đó nữa." Nàng tự nhủ, ánh mắt dần trở nên sắc bén, kiên định — hoàn toàn khác biệt so với sự ngây thơ, trong sáng của Nghiêm Ý Nhu năm mười bảy tuổi mà mọi người vẫn quen thuộc.
Nàng nhớ rõ, chỉ còn ba ngày nữa là đến kỳ tuyển tú quan trọng, nơi mà kiếp trước, nàng đã được chọn làm phi tần của thái tử Tiêu Dục Thành, bắt đầu hành trình mười năm sống trong cung cấm đầy rẫy âm mưu, cạm bẫy, để rồi kết thúc bằng một cái chết oan khuất dưới bàn tay của chính những người mà nàng từng yêu thương, tin tưởng nhất.
"Lần này, ta cần phải suy nghĩ thật kỹ lưỡng về việc có nên tiếp tục con đường nhập cung hay không, và nếu có, ta phải chuẩn bị đầy đủ mọi thứ để bảo vệ bản thân, không để lịch sử lặp lại." Nàng suy tính, bắt đầu vạch ra kế hoạch chi tiết cho tương lai với tất cả những kiến thức, kinh nghiệm quý giá mà nàng đã tích lũy được từ kiếp trước.
Trong những ngày tiếp theo, Nghiêm Ý Nhu bắt đầu âm thầm chuẩn bị cho những thay đổi lớn lao trong cuộc đời mình. Nàng tìm đến gặp phụ thân — Nghiêm đại nhân, một vị quan trong triều đình có tiếng nói nhất định, để thăm dò thêm về tình hình chính trị hiện tại, về những mối quan hệ, thế lực đang tồn tại trong triều đình mà nàng cần phải nắm rõ trước khi đưa ra bất kỳ quyết định quan trọng nào.
"Phụ thân, con nghe nói, kỳ tuyển tú sắp tới sẽ có rất nhiều tiểu thư danh giá tham gia, không biết phụ thân có kỳ vọng gì về việc con sẽ được chọn vào cung hay không?" Nàng hỏi, cố gắng tìm hiểu thêm về quan điểm, kỳ vọng của gia đình để có thể đưa ra chiến lược phù hợp nhất.
Nghiêm đại nhân, nhìn con gái với ánh mắt trìu mến, đáp: "Cha đương nhiên mong con có thể được chọn, điều này sẽ mang lại vinh hiển lớn lao cho cả gia tộc Nghiêm gia chúng ta. Nhưng quan trọng hơn cả, cha chỉ mong con có thể sống hạnh phúc, an toàn trong cung cấm."
Nghe được câu trả lời này, Nghiêm Ý Nhu không khỏi cảm thấy một nỗi xót xa khi nhớ lại, ở kiếp trước, sau khi nàng bị xử tử, cả gia tộc Nghiêm gia cũng bị liên lụy, chịu chung số phận bi thảm, bị tước bỏ toàn bộ tước vị, tài sản, thậm chí một số thành viên còn bị lưu đày đến vùng biên ải xa xôi.
"Kiếp này, ta nhất định sẽ bảo vệ được cả bản thân lẫn gia tộc, không để bi kịch đó lặp lại một lần nào nữa." Nàng thầm thề với chính mình, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước, chuẩn bị tinh thần cho hành trình đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy cơ hội để viết lại vận mệnh của chính mình.
Đêm đó, sau khi trở về khuê phòng, Nghiêm Ý Nhu không thể nào chợp mắt được, tâm trí không ngừng ôn lại từng chi tiết nhỏ nhặt trong ký ức kiếp trước, cố gắng ghi nhớ càng nhiều càng tốt về những sự kiện quan trọng sẽ xảy ra trong tương lai. Nàng nhớ đến ngày Lâm Uyển Nhi chính thức nhập cung, đến những âm mưu tàn độc mà nàng ta đã thực hiện để loại bỏ hết đối thủ, đến cả những trận chiến biên cương mà triều đình phải đối mặt trong nhiều năm tới.
"Nếu ta có thể ghi nhớ đầy đủ những sự kiện quan trọng này, có lẽ ta sẽ có lợi thế rất lớn trong việc điều hướng vận mệnh của bản thân, tránh khỏi những cạm bẫy mà mình đã từng vô tình rơi vào." Nàng suy nghĩ, lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ, bắt đầu ghi chép lại một cách cẩn thận, kín đáo những thông tin quan trọng mà nàng còn nhớ được, cất giấu nó tại một nơi bí mật mà chỉ có nàng mới biết.
Sáng hôm sau, Tuyết Nhi bước vào phòng để hầu hạ tiểu thư thay xiêm y như thường lệ, không khỏi ngạc nhiên khi thấy Nghiêm Ý Nhu đã thức dậy từ rất sớm, đang ngồi bên bàn trang điểm với vẻ mặt trầm tư, khác hẳn với sự uể oải, lười biếng thường thấy vào mỗi buổi sáng.
"Tiểu thư hôm nay dậy sớm vậy ạ?" Tuyết Nhi hỏi, không giấu được sự tò mò trước sự thay đổi này.
"Ta muốn bắt đầu rèn luyện một số kỹ năng mới trước khi kỳ tuyển tú diễn ra." Nghiêm Ý Nhu đáp, không tiết lộ quá nhiều về kế hoạch thực sự đang dần hình thành trong đầu mình.
Trong những ngày tiếp theo, nàng bắt đầu thay đổi hoàn toàn thói quen sinh hoạt hàng ngày, dành nhiều thời gian hơn để đọc sách về lịch sử triều đình, về những quy tắc, lễ nghi trong cung cấm, cố gắng củng cố lại kiến thức mà nàng đã có được từ mười năm sống trong hoàng cung ở kiếp trước, đồng thời cũng bắt đầu tìm hiểu sâu hơn về những vị đại thần, gia tộc quyền quý đang có ảnh hưởng lớn trong triều đình hiện tại.
"Ta cần phải nắm vững toàn bộ bức tranh chính trị phức tạp của triều đình trước khi bước chân vào hoàng cung, để có thể đưa ra những quyết định sáng suốt nhất trong từng tình huống có thể xảy ra." Nàng tự nhủ, mỗi đêm đều dành hàng giờ đồng hồ để nghiên cứu, phân tích những thông tin mà nàng thu thập được từ các cuốn sách sử, từ những cuộc trò chuyện với phụ thân về tình hình triều chính.
Nghiêm phu nhân — mẫu thân của Nghiêm Ý Nhu, không khỏi ngạc nhiên trước sự thay đổi rõ rệt trong tính cách của con gái mình những ngày gần đây, từ một thiếu nữ hồn nhiên, có phần vô tư, giờ đây trở nên trầm tĩnh, chín chắn hơn nhiều.
"Con gái, gần đây con có vẻ khác lạ, có chuyện gì đang làm con phiền lòng sao?" Bà hỏi, ánh mắt đầy sự lo lắng của một người mẹ.
"Mẫu thân, con chỉ đang suy nghĩ nhiều hơn về tương lai của mình thôi, con muốn chuẩn bị thật kỹ lưỡng để không phụ lòng mong đợi của cha mẹ." Nghiêm Ý Nhu đáp, khéo léo trấn an mẹ mình mà không tiết lộ quá nhiều về những bí mật kỳ lạ mà bản thân đang mang theo.
Trong lòng, nàng thầm cảm ơn số phận đã cho mình cơ hội thứ hai quý giá này, đồng thời cũng tự nhắc nhở bản thân phải luôn cẩn trọng, không được để lộ ra bất kỳ dấu hiệu bất thường nào có thể khiến người khác nghi ngờ về bí mật trọng sinh của mình, một bí mật mà nàng hiểu rõ, nếu bị phát hiện, có thể sẽ mang đến những hậu quả khôn lường, thậm chí còn nguy hiểm hơn cả những gì nàng đã từng trải qua ở kiếp trước.