Trong những ngày còn lại trước kỳ tuyển tú, Nghiêm Ý Nhu tận dụng tối đa kiến thức, ký ức từ kiếp trước để chuẩn bị chu đáo nhất có thể cho hành trình sắp tới. Nàng nhớ rõ, trong kỳ tuyển tú năm đó, có không ít tiểu thư tài sắc vẹn toàn nhưng lại bị loại vì những lý do tưởng chừng nhỏ nhặt, trong khi một số người có xuất thân, tài năng không nổi trội lại được chọn nhờ vào những mối quan hệ, thủ đoạn khôn khéo đằng sau hậu trường.
"Ta cần phải chuẩn bị kỹ lưỡng hơn về mọi mặt — từ dung mạo, tài nghệ, đến cách ứng xử, để đảm bảo có thể tạo ấn tượng tốt nhất trước các vị giám khảo, đồng thời cũng tránh được những cạm bẫy mà ta đã từng vô tình rơi vào ở kiếp trước." Nàng suy tính, bắt đầu lên kế hoạch chi tiết cho việc rèn luyện, chuẩn bị.
Nàng nhớ lại, ở kiếp trước, trong buổi thi tài nghệ, nàng đã chọn biểu diễn một bài đàn cổ tranh quen thuộc, nhưng vô tình lại trùng với bài mà Lâm Uyển Nhi cũng lựa chọn, khiến nàng bị so sánh bất lợi vì màn trình diễn của Uyển Nhi được chuẩn bị công phu hơn nhiều, có sự hỗ trợ ngầm từ một vị quan trong ban giám khảo mà gia tộc Lâm gia đã mua chuộc từ trước.
"Lần này, ta sẽ không chọn bài đàn tranh thông thường nữa, mà sẽ tìm một tiết mục độc đáo hơn, không ai có thể sao chép hay so sánh được." Nàng quyết định, bắt đầu tìm hiểu về những loại hình nghệ thuật ít phổ biến nhưng vẫn đủ tinh tế, ấn tượng để có thể gây được sự chú ý đặc biệt từ ban giám khảo.
Sau nhiều ngày cân nhắc, Nghiêm Ý Nhu quyết định lựa chọn kết hợp giữa múa kiếm và ngâm thơ — một tiết mục đòi hỏi cả sự dẻo dai về thể chất lẫn tài năng văn chương, điều mà rất ít tiểu thư khuê các dám thử sức vì tính chất khó khăn, đòi hỏi sự luyện tập công phu.
"Tiểu thư, người có chắc chắn muốn học múa kiếm không? Đây không phải là bộ môn nghệ thuật phù hợp với các tiểu thư khuê các thông thường." Tuyết Nhi hỏi, không giấu được sự lo lắng khi thấy tiểu thư của mình đưa ra quyết định táo bạo, khác thường này.
"Ta đã suy nghĩ kỹ rồi, đây chính là điều sẽ giúp ta nổi bật, khác biệt hoàn toàn so với những tiểu thư khác." Nghiêm Ý Nhu đáp, ánh mắt kiên định thể hiện rõ quyết tâm không lay chuyển.
Nàng bí mật mời một vị võ sư có tiếng trong vùng đến phủ để dạy kèm riêng, dành trọn thời gian còn lại trước kỳ tuyển tú để luyện tập không ngừng nghỉ, dù ban đầu gặp không ít khó khăn vì cơ thể chưa quen với những động tác võ thuật đòi hỏi sức mạnh, sự linh hoạt cao.
"Tiểu thư học rất nhanh, tiến bộ vượt bậc so với những học trò khác mà lão phu từng dạy." Vị võ sư nhận xét sau vài buổi học đầu tiên, không giấu được sự ngạc nhiên trước khả năng tiếp thu nhanh nhạy của Nghiêm Ý Nhu — điều mà chính nàng cũng hiểu rõ, một phần nhờ vào ký ức, kinh nghiệm sống đã tích lũy được từ kiếp trước, giúp nàng có được sự tập trung, kiên trì hơn hẳn so với những thiếu nữ cùng lứa tuổi.
Ngoài việc luyện tập tài nghệ, Nghiêm Ý Nhu cũng dành thời gian tìm hiểu kỹ lưỡng hơn về những mối quan hệ, thế lực trong triều đình mà nàng nhớ được từ kiếp trước — về việc gia tộc Lâm gia đang âm thầm xây dựng liên minh với một số đại thần quan trọng để chuẩn bị cho kế hoạch đưa Lâm Uyển Nhi vào cung, cũng như về tính cách thực sự, phức tạp của thái tử Tiêu Dục Thành mà nàng cần phải hiểu rõ hơn trước khi quyết định có nên tiếp tục theo đuổi con đường trở thành vợ của người này hay không.
"Nếu ta biết trước, hoàng đế tương lai sẽ trở thành một người lạnh lùng, tàn nhẫn đến mức có thể ra lệnh xử tử chính vợ mình mà không mảy may do dự, liệu ta có nên tiếp tục con đường nhập cung, trở thành phi tần của hắn hay không?" Nàng tự hỏi, trong lòng dấy lên nhiều băn khoăn, do dự.
Sau nhiều đêm suy nghĩ trăn trở, Nghiêm Ý Nhu cuối cùng cũng đưa ra quyết định — nàng vẫn sẽ tham gia kỳ tuyển tú, nhưng lần này, mục tiêu của nàng không còn là giành được sự sủng ái của thái tử bằng mọi giá như kiếp trước, mà là tìm cách xây dựng một vị thế vững chắc, độc lập trong cung cấm, không phụ thuộc hoàn toàn vào tình cảm của bất kỳ ai, đặc biệt là một người đàn ông mà nàng đã biết rõ bản chất thực sự tàn nhẫn ẩn giấu sau vẻ ngoài anh minh.
"Ta sẽ dùng chính những kiến thức, kinh nghiệm từ kiếp trước để bảo vệ bản thân, xây dựng thế lực vững chắc, đồng thời cũng sẽ tìm cách vạch trần âm mưu thâm độc của Lâm Uyển Nhi trước khi nó có thể gây ra bất kỳ tổn hại nào." Nàng quyết tâm, bắt đầu vạch ra một kế hoạch dài hạn, chi tiết cho hành trình đầy thử thách sắp tới trong chốn cung cấm đầy rẫy âm mưu, cạm bẫy.
Ngoài việc chuẩn bị về tài nghệ, kiến thức chính trị, Nghiêm Ý Nhu cũng nhận ra tầm quan trọng của việc xây dựng một mạng lưới người hầu, nha hoàn thân tín, đáng tin cậy trước khi nhập cung — những người có thể trở thành tai mắt, hỗ trợ đắc lực cho nàng trong hành trình đầy nguy hiểm sắp tới.
"Tuyết Nhi, ta muốn hỏi ngươi, ngươi có sẵn lòng theo ta vào cung, cùng ta trải qua mọi khó khăn, thử thách phía trước không?" Nàng hỏi nha hoàn thân cận của mình trong một buổi chiều yên tĩnh.
"Tiểu thư, nô tỳ đã hầu hạ người từ nhỏ, đương nhiên sẽ theo người đến bất cứ đâu." Tuyết Nhi đáp không chút do dự, ánh mắt đầy sự trung thành.
Nghiêm Ý Nhu, cảm động trước lòng trung thành này, quyết định dành thời gian huấn luyện thêm cho Tuyết Nhi những kỹ năng cần thiết để có thể hỗ trợ nàng hiệu quả hơn trong cung cấm — từ cách quan sát, thu thập thông tin một cách kín đáo, đến cách nhận biết những dấu hiệu nguy hiểm tiềm ẩn trong các mối quan hệ phức tạp giữa các phi tần, cung nữ.
"Trong cung, mọi lời nói, hành động đều có thể bị người khác lợi dụng, ngươi cần phải học cách quan sát kỹ lưỡng trước khi hành động, đồng thời cũng phải biết giữ kín miệng trước những chuyện không nên nói ra." Nàng dặn dò, truyền đạt lại những kinh nghiệm quý báu mà bản thân đã phải trả giá đắt mới có được ở kiếp trước.
Bên cạnh việc chuẩn bị nhân sự, Nghiêm Ý Nhu cũng bắt đầu tích lũy một khoản tài chính riêng, bí mật thông qua việc bán một số trang sức, vật phẩm quý giá mà nàng không thực sự cần thiết, chuyển đổi thành vàng bạc dễ dàng cất giấu, mang theo vào cung, hiểu rõ, tài chính độc lập sẽ là nền tảng quan trọng giúp nàng có thể tự chủ hơn trong nhiều tình huống, không phải phụ thuộc hoàn toàn vào sự ban phát từ hoàng thất hay gia đình.
"Tiền bạc tuy không phải là tất cả, nhưng trong hoàn cảnh cung cấm đầy rẫy toan tính, có được nguồn lực tài chính riêng sẽ giúp ta linh hoạt hơn rất nhiều trong việc xử lý các tình huống bất ngờ." Nàng suy tính, cẩn thận sắp xếp mọi thứ chu đáo trước ngày lên đường tham gia kỳ tuyển tú quan trọng.
Những ngày cuối cùng trước kỳ tuyển tú, Nghiêm Ý Nhu cũng dành thời gian gần gũi hơn với gia đình, trân trọng từng khoảnh khắc bên cạnh cha mẹ, huynh đệ, hiểu rõ rằng, một khi đã bước chân vào hoàng cung, cơ hội được đoàn tụ, gần gũi với gia đình sẽ trở nên vô cùng hiếm hoi, quý giá.
"Dù con có ở đâu, con vẫn luôn là con gái của cha mẹ, gia đình luôn là nơi con có thể quay về bất cứ khi nào cần thiết." Nghiêm đại nhân nói trong bữa cơm gia đình cuối cùng trước ngày Nghiêm Ý Nhu lên đường, giọng điệu đầy sự yêu thương, trìu mến.
"Con sẽ luôn ghi nhớ điều này, thưa cha." Nghiêm Ý Nhu đáp, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp, vừa quyết tâm cho hành trình phía trước, vừa lưu luyến những khoảnh khắc ấm áp bên gia đình mà nàng biết sẽ trở nên hiếm hoi hơn rất nhiều một khi đã nhập cung.
Đêm trước ngày lên đường, huynh trưởng của Nghiêm Ý Nhu — Nghiêm Bá Nguyên, người đang giữ chức vụ nhỏ trong triều đình, cũng đến gặp riêng nàng để dặn dò thêm một số điều cần lưu ý về cuộc sống cung đình mà chàng đã quan sát được qua công việc của mình.
"Muội muội, trong triều hiện tại có ba phe phái chính đang tranh giành ảnh hưởng — phe của Lâm gia, phe trung lập do một số lão thần cầm đầu, và phe của chính hoàng thất. Muội cần phải hết sức cẩn trọng khi tiếp xúc với bất kỳ ai, tránh để bản thân bị cuốn vào những mâu thuẫn không cần thiết." Nghiêm Bá Nguyên dặn dò, chia sẻ những thông tin quý giá mà huynh trưởng đã tích lũy được.
"Ca ca yên tâm, muội sẽ luôn ghi nhớ, cẩn trọng trong mọi hành động." Nghiêm Ý Nhu đáp, thầm cảm kích trước sự quan tâm chu đáo này, dù trong lòng nàng đã có sẵn nhiều thông tin còn chi tiết hơn nhiều nhờ vào ký ức từ kiếp trước.
Sáng sớm hôm sau, khi đoàn xe ngựa đưa các tiểu thư tham gia tuyển tú chuẩn bị khởi hành, Nghiêm Ý Nhu đứng trước cổng phủ, ngoái nhìn lại ngôi nhà thân thuộc lần cuối trước khi bước vào một chương mới đầy thử thách của cuộc đời. Mẫu thân nàng không kìm được nước mắt, ôm chặt lấy con gái trong giây phút chia ly đầy xúc động.
"Con nhất định phải bảo trọng, mẹ sẽ luôn cầu nguyện cho con được bình an." Nghiêm phu nhân nói, giọng điệu nghẹn ngào vì xúc động.
"Mẹ đừng lo lắng, con sẽ chăm sóc tốt cho bản thân." Nghiêm Ý Nhu đáp, cố gắng kìm nén cảm xúc của chính mình để không khiến mẹ thêm phần lo lắng, rồi bước lên xe ngựa, chính thức bắt đầu hành trình đầy quyết tâm hướng về phía hoàng cung — nơi mà kiếp trước đã chứng kiến bi kịch cuộc đời nàng, nhưng lần này, nàng tin tưởng, mình sẽ viết nên một câu chuyện hoàn toàn khác biệt.