Ngày tuyển tú cuối cùng cũng đến, Nghiêm Ý Nhu cùng hàng trăm tiểu thư danh giá khác từ khắp các gia tộc quyền quý trong kinh thành tề tựu tại hoàng cung, chuẩn bị cho một ngày dài đầy căng thẳng với các vòng thi tài nghệ, ứng xử để tranh giành cơ hội trở thành phi tần của hoàng thất.
Trong lúc chờ đợi đến lượt thi của mình, Nghiêm Ý Nhu tình cờ chứng kiến một cảnh tượng hỗn loạn nhỏ tại khu vực hành lang gần sân thi đấu — một vị công tử trẻ tuổi, mặc trang phục quân đội giản dị nhưng toát lên khí chất uy nghiêm, đang cố gắng ngăn cản một nhóm lính canh đang truy đuổi một chú chó nhỏ bị thương, chạy lạc vào khu vực cấm.
"Các ngươi không cần phải giết nó, nó chỉ là một con vật vô tội bị lạc đường thôi." Vị công tử nói, giọng điệu uy quyền nhưng cũng chứa đựng sự nhân từ hiếm có, khiến nhóm lính canh không khỏi chần chừ trước mệnh lệnh ban đầu.
Nghiêm Ý Nhu, với bản tính yêu thương động vật cùng sự nhạy bén trong việc nhận ra cơ hội xây dựng mối quan hệ, quyết định tiến đến gần, đề nghị giúp đỡ. "Công tử, để thiếp giúp một tay, thiếp biết cách xử lý vết thương cho động vật."
Vị công tử — người mà sau này Nghiêm Ý Nhu mới biết được chính là Cố Thanh Hoài, con trai của Trấn Quốc công, một trong những gia tộc quân sự có tiếng nói quan trọng nhất trong triều đình, không giấu được sự ngạc nhiên trước sự xuất hiện bất ngờ, nhiệt tình của cô tiểu thư lạ mặt này.
"Cô nương có phiền không khi phải dính bẩn tay vì một con vật hoang dã như vậy?" Anh hỏi, ánh mắt sắc bén quan sát Nghiêm Ý Nhu với vẻ dò xét.
"Sinh mạng nào cũng đáng được trân trọng, dù là con người hay động vật." Nàng đáp, nhẹ nhàng bế chú chó nhỏ đang run rẩy vì sợ hãi, kiểm tra vết thương trên chân nó một cách thành thạo, thể hiện rõ kiến thức y học cơ bản mà nàng đã học được từ kiếp trước trong quá trình chăm sóc cho những thú cưng trong cung.
Cố Thanh Hoài không khỏi ấn tượng trước sự bình tĩnh, khéo léo cùng tấm lòng nhân hậu mà Nghiêm Ý Nhu thể hiện, hoàn toàn khác biệt so với hình ảnh những tiểu thư khuê các yếu đuối, e dè mà anh vẫn thường gặp gỡ trong các buổi tiệc tùng thượng lưu.
"Cô nương có kiến thức y học sao?" Anh hỏi, không giấu được sự tò mò.
"Thiếp chỉ học được một chút kiến thức cơ bản thôi." Nghiêm Ý Nhu đáp, khéo léo không tiết lộ quá nhiều về nguồn gốc thực sự của những kiến thức đặc biệt này, vốn được tích lũy từ mười năm sống trong cung cấm ở kiếp trước.
Sau khi xử lý xong vết thương cho chú chó nhỏ, Nghiêm Ý Nhu chuẩn bị cáo từ để kịp giờ tham gia vòng thi tiếp theo của mình, nhưng Cố Thanh Hoài bất ngờ lên tiếng giữ nàng lại.
"Cô nương chưa cho tại hạ biết danh tính, để tại hạ có thể báo đáp ân tình này." Anh nói, ánh mắt chân thành thể hiện sự trân trọng đối với hành động nhân hậu vừa rồi.
"Thiếp là Nghiêm Ý Nhu, con gái của Nghiêm đại nhân." Nàng đáp, cúi đầu hành lễ trước khi vội vàng rời đi, trong lòng không khỏi cảm thấy một sự tò mò, thiện cảm nhất định dành cho vị công tử lạ mặt, đầy khí chất này — một cảm giác mà nàng chưa từng có được với Tiêu Dục Thành, ngay cả trong suốt mười năm chung sống ở kiếp trước.
Trong ký ức của kiếp trước, Nghiêm Ý Nhu không hề nhớ đến bất kỳ sự tương tác nào với Cố Thanh Hoài, khiến nàng không khỏi tự hỏi, liệu sự thay đổi nhỏ nhặt này trong hành trình của nàng có thể dẫn đến những biến số lớn lao nào khác trong tương lai hay không.
"Có lẽ, đây chính là một trong những cơ hội mà số phận đã ban tặng cho ta ở kiếp sống thứ hai này." Nàng thầm nghĩ, trong lòng dấy lên một tia hy vọng mơ hồ về khả năng, cuộc đời của nàng có thể rẽ sang một hướng hoàn toàn khác biệt, tốt đẹp hơn nhiều so với bi kịch mà nàng đã từng trải qua.
Vòng thi tài nghệ diễn ra ngay sau đó, và khi đến lượt mình, Nghiêm Ý Nhu bước ra giữa sân khấu trước sự chứng kiến của hoàng thượng, hoàng hậu cùng đông đảo quan lại trong triều đình, biểu diễn tiết mục múa kiếm kết hợp ngâm thơ mà nàng đã dày công luyện tập suốt những ngày qua.
Từng đường kiếm uyển chuyển nhưng cũng đầy uy lực, kết hợp cùng giọng ngâm thơ trong trẻo, đầy cảm xúc, đã khiến toàn bộ khán đài không khỏi trầm trồ, kinh ngạc trước tài năng xuất chúng, khác biệt hoàn toàn so với những tiết mục truyền thống mà các tiểu thư khác trình diễn.
"Tiểu thư nhà họ Nghiêm quả thực tài sắc vẹn toàn, hiếm có." Hoàng hậu nhận xét, ánh mắt đầy sự tán thưởng khi nhìn về phía Nghiêm Ý Nhu, một dấu hiệu tích cực cho thấy, màn trình diễn táo bạo của nàng đã thành công tạo được ấn tượng sâu sắc trong lòng những người có quyền quyết định.
Sau màn trình diễn ấn tượng, Nghiêm Ý Nhu được mời vào phòng chờ riêng để tham gia vòng phỏng vấn trực tiếp cùng hoàng hậu — một phần quan trọng trong quá trình tuyển chọn nhằm đánh giá thêm về trí tuệ, phẩm hạnh của các tiểu thư.
"Ta nghe nói, nàng vừa cứu giúp một chú chó nhỏ bị thương ngoài hành lang trước khi vào thi. Vì sao nàng lại sẵn lòng làm điều đó, dù có thể khiến trang phục của mình bị dơ bẩn trước giờ thi quan trọng?" Hoàng hậu hỏi, ánh mắt sắc bén quan sát phản ứng của Nghiêm Ý Nhu.
"Bẩm hoàng hậu nương nương, thần nữ tin rằng, lòng trắc ẩn không nên bị giới hạn bởi hoàn cảnh, thời điểm. Nếu ngay cả trong lúc quan trọng nhất mà chúng ta cũng không thể dành sự quan tâm cho những sinh mạng yếu đuối cần giúp đỡ, vậy liệu lòng nhân ái đó có thực sự chân thành hay không?" Nghiêm Ý Nhu đáp, câu trả lời được cân nhắc kỹ lưỡng, thể hiện rõ trí tuệ cùng phẩm hạnh mà nàng muốn truyền tải.
Hoàng hậu, nghe được câu trả lời sâu sắc này, không khỏi gật đầu hài lòng, tiếp tục đặt ra một loạt câu hỏi khác về quan điểm sống, cách nhìn nhận vấn đề của Nghiêm Ý Nhu, và mỗi lần, nàng đều trả lời một cách khôn khéo, chín chắn, vượt xa tuổi đời thực sự của mình nhờ vào những trải nghiệm quý giá từ kiếp trước.
"Tiểu thư nhà họ Nghiêm có tư duy sâu sắc, khác hẳn với phần lớn các tiểu thư khác chỉ chú trọng đến vẻ ngoài xinh đẹp." Một vị lão thần trong ban giám khảo thì thầm nhận xét với đồng liêu, không giấu được sự ấn tượng.
Kết thúc buổi phỏng vấn, Nghiêm Ý Nhu trở về khu vực chờ đợi cùng những tiểu thư khác, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm phần nào vì đã hoàn thành tốt cả hai vòng thi quan trọng nhất. Nàng tình cờ ngồi cạnh một tiểu thư khác có vẻ ngoài hiền lành, e dè — người mà sau này nàng mới biết chính là Triệu Nhược Vy, con gái của một gia tộc quan lại tầm trung, người sẽ trở thành một trong những người bạn đáng tin cậy của nàng trong hành trình sắp tới.
"Tiểu thư trình diễn thật xuất sắc, muội thực sự rất ngưỡng mộ." Triệu Nhược Vy nói, giọng điệu chân thành, không hề có chút đố kỵ nào.
"Đa tạ lời khen của muội muội, tiết mục của muội cũng rất tinh tế, cảm động." Nghiêm Ý Nhu đáp, mỉm cười thân thiện, trong lòng thầm ghi nhớ ấn tượng tốt đẹp ban đầu này, nhận ra đây có thể là một người bạn tiềm năng đáng để xây dựng mối quan hệ trong tương lai.