Trong lúc Nghiêm Ý Nhu đang dần dần củng cố vị thế của mình trong hậu cung hoàng đế, một sự kiện bất ngờ đã xảy ra, đưa nàng tái ngộ với Cố Thanh Hoài trong một hoàn cảnh đầy nguy hiểm, căng thẳng hơn nhiều so với cuộc gặp gỡ nhẹ nhàng lần trước.
Một đêm, khi đang trên đường trở về cung điện của mình sau buổi diện kiến muộn với hoàng đế tại Ngự thư phòng, Nghiêm Ý Nhu cùng đoàn tùy tùng bất ngờ bị tấn công bởi một nhóm sát thủ bịt mặt, xuất hiện từ trong bóng tối với ý đồ ám sát rõ ràng.
"Bảo vệ Tài nhân!" Đội trưởng đội hộ vệ hét lớn, nhanh chóng dàn trận để bảo vệ Nghiêm Ý Nhu trước cuộc tấn công bất ngờ, nguy hiểm này.
Trong tình huống hỗn loạn, nguy cấp ấy, Nghiêm Ý Nhu không khỏi cảm thấy hoảng loạn, dù trong lòng cũng cố gắng giữ bình tĩnh, nhớ lại những kiến thức về tự vệ cơ bản mà nàng đã học được trong quá trình luyện tập múa kiếm trước kỳ tuyển tú.
Đúng lúc tình huống trở nên nguy cấp nhất, khi đội hộ vệ dần đuối sức trước số lượng áp đảo của nhóm sát thủ, một bóng người xuất hiện đầy bất ngờ, với những chiêu thức võ công tinh diệu, nhanh chóng đánh bại phần lớn nhóm sát thủ, buộc những kẻ còn lại phải tháo chạy trong hoảng loạn.
"Nghiêm Tài nhân, nàng không sao chứ?" Cố Thanh Hoài hỏi, sau khi giải quyết xong mối nguy hiểm trước mắt, vội vàng chạy đến kiểm tra tình trạng của Nghiêm Ý Nhu, ánh mắt đầy sự lo lắng chân thành.
"Cố công tử, đa tạ chàng đã kịp thời ra tay tương trợ." Nghiêm Ý Nhu đáp, dù cơ thể vẫn còn run rẩy vì sợ hãi sau trận chiến sinh tử vừa chứng kiến, nhưng cũng cố gắng giữ vững phong thái điềm tĩnh.
Cố Thanh Hoài, nhận thấy Nghiêm Ý Nhu vẫn còn hoảng sợ, nhẹ nhàng đỡ lấy nàng, ánh mắt tràn đầy sự quan tâm. "Nàng đừng lo lắng, ta sẽ đảm bảo an toàn cho nàng cho đến khi về đến cung điện."
Trên đường trở về, Nghiêm Ý Nhu không khỏi thắc mắc tại sao Cố Thanh Hoài lại xuất hiện đúng lúc để cứu giúp mình trong tình huống nguy hiểm này. "Cố công tử, sao chàng lại có mặt ở đây vào giờ này?"
"Ta vừa hoàn thành nhiệm vụ tuần tra định kỳ trong hoàng cung, tình cờ nghe thấy tiếng động lạ nên đã đến kiểm tra." Anh giải thích, dù trong ánh mắt thoáng qua một chút gì đó khó nói, như thể còn ẩn giấu một lý do sâu xa hơn mà anh chưa muốn tiết lộ ngay lúc này.
Sau khi đưa Nghiêm Ý Nhu về đến cung điện an toàn, Cố Thanh Hoài lập tức báo cáo sự việc lên hoàng đế, yêu cầu tiến hành điều tra kỹ lưỡng về âm mưu ám sát nguy hiểm này, đồng thời cũng đề xuất tăng cường thêm biện pháp bảo vệ an ninh cho Nghiêm Ý Nhu trong thời gian tới.
Hoàng đế, sau khi nghe được báo cáo về vụ việc nghiêm trọng này, không khỏi tức giận, ngay lập tức ra lệnh cho các vị đại thần phụ trách an ninh phải điều tra triệt để, tìm ra kẻ chủ mưu đứng sau âm mưu ám sát một vị Tài nhân đang được ông sủng ái, tin tưởng.
Trong quá trình điều tra, Nghiêm Ý Nhu, với sự nhạy bén cùng kinh nghiệm từ kiếp trước, không khỏi nghi ngờ, đây có thể là hành động của những thế lực đối địch, lo sợ trước sự sủng ái, ảnh hưởng ngày càng tăng của nàng trong triều đình, có thể đe dọa đến những lợi ích, kế hoạch mà họ đang âm thầm xây dựng.
"Liệu đây có phải là hành động của Lâm gia, khi họ nhận ra, sự tồn tại của ta có thể trở thành một trở ngại tiềm tàng cho kế hoạch đưa Lâm Uyển Nhi lên vị trí chính thất của thái tử trong tương lai hay không?" Nàng suy tính, dù chưa có bằng chứng cụ thể nào để khẳng định chắc chắn giả thuyết này.
Sự kiện nguy hiểm này, dù mang đến không ít lo lắng, bất an cho Nghiêm Ý Nhu, nhưng cũng vô tình trở thành cầu nối quan trọng, giúp mối quan hệ giữa nàng và Cố Thanh Hoài trở nên gắn bó, thân thiết hơn nhiều, khi anh bắt đầu chủ động dành nhiều sự quan tâm, bảo vệ hơn cho nàng trong những ngày tiếp theo, dù cả hai đều hiểu rõ, với thân phận Tài nhân của hoàng đế, mối quan hệ giữa họ cần phải được duy trì trong một khuôn khổ vô cùng thận trọng, tế nhị.
Trong những ngày sau vụ ám sát, Cố Thanh Hoài được lệnh trực tiếp chỉ huy cuộc điều tra, thường xuyên phải đến cung điện của Nghiêm Ý Nhu để thu thập thêm thông tin, chi tiết liên quan đến vụ việc. Mỗi lần gặp gỡ như vậy, dù luôn giữ đúng khuôn phép, lễ nghi cần thiết, nhưng cả hai đều không thể phủ nhận, có một sự kết nối đặc biệt đang dần dần hình thành giữa họ.
"Nàng có nhớ lại được thêm chi tiết nào về nhóm sát thủ không? Bất kỳ dấu hiệu nhỏ nhặt nào cũng có thể là manh mối quan trọng." Cố Thanh Hoài hỏi trong một buổi thẩm vấn chính thức, giọng điệu nghiêm túc nhưng ánh mắt lại không giấu được sự quan tâm chân thành.
"Ta nhớ, một trong số họ có hình xăm kỳ lạ trên cổ tay, hình dạng giống như một con rắn cuộn tròn." Nghiêm Ý Nhu chia sẻ, cố gắng nhớ lại từng chi tiết nhỏ nhặt nhất từ khoảnh khắc hỗn loạn, nguy hiểm đó.
Chi tiết này, dù nhỏ nhặt, nhưng lại trở thành manh mối quan trọng giúp Cố Thanh Hoài xác định được, nhóm sát thủ này có liên hệ với một tổ chức ngầm hoạt động bí mật trong kinh thành, thường được các thế lực có tiền bạc thuê mướn để thực hiện những nhiệm vụ ám muội, nguy hiểm.
"Ta sẽ tiếp tục điều tra sâu hơn về tổ chức này, đồng thời cũng sẽ tăng cường thêm biện pháp bảo vệ cho nàng trong thời gian tới, cho đến khi có thể xác định chắc chắn ai là kẻ chủ mưu đứng sau vụ việc này." Cố Thanh Hoài nói, ánh mắt kiên định thể hiện rõ quyết tâm bảo vệ nàng bằng mọi giá.
"Đa tạ chàng đã luôn tận tâm bảo vệ ta." Nghiêm Ý Nhu đáp, trong lòng dâng lên một cảm giác an toàn, ấm áp hiếm có mà nàng chưa từng cảm nhận được trong suốt mười năm sống trong cung cấm ở kiếp trước, dù khi đó nàng đã là hoàng hậu, người có địa vị cao quý nhất trong hậu cung.