Sau vụ ám sát hụt đầy nguy hiểm, hoàng đế quyết định tăng cường đáng kể lực lượng bảo vệ an ninh dành cho Nghiêm Ý Nhu, và do sự tin tưởng đặc biệt vào năng lực võ thuật xuất chúng của Cố Thanh Hoài, ông giao trọng trách trực tiếp giám sát công tác bảo vệ an toàn cho nàng trong một khoảng thời gian nhất định, cho đến khi cuộc điều tra về âm mưu ám sát được làm sáng tỏ hoàn toàn.
Quyết định này vô tình tạo điều kiện cho Nghiêm Ý Nhu và Cố Thanh Hoài có thêm nhiều cơ hội tiếp xúc, gần gũi hơn trong cuộc sống thường nhật, dù luôn phải tuân thủ nghiêm ngặt những quy tắc, lễ nghi cung đình để tránh gây ra bất kỳ điều tiếng, hiểu lầm không đáng có nào.
"Cố công tử vất vả rồi, phải thường xuyên túc trực bảo vệ an toàn cho ta như vậy." Nghiêm Ý Nhu nói trong một buổi chiều, khi Cố Thanh Hoài đang thực hiện nhiệm vụ tuần tra quanh khu vực cung điện của nàng.
"Đây là trách nhiệm mà bệ hạ đã giao phó, ta sẽ hoàn thành nó một cách chu đáo nhất." Anh đáp, giọng điệu nghiêm túc nhưng ánh mắt lại không giấu được sự ấm áp khi nhìn về phía nàng.
Trong những ngày tiếp theo, qua nhiều lần trò chuyện ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa trong lúc thực hiện nhiệm vụ bảo vệ, cả hai dần dần hiểu nhau nhiều hơn. Nghiêm Ý Nhu nhận ra, Cố Thanh Hoài không chỉ là một vị tướng quân tài ba, dũng mãnh trên chiến trường, mà còn sở hữu một tâm hồn tinh tế, nhạy cảm, luôn quan tâm đến những điều nhỏ nhặt nhưng ý nghĩa trong cuộc sống.
"Ta nghe nói, chàng đã từng tham gia nhiều trận chiến quan trọng, bảo vệ biên cương khỏi sự xâm lược của ngoại bang. Chàng có bao giờ cảm thấy sợ hãi trước chiến trường khốc liệt không?" Nghiêm Ý Nhu hỏi trong một buổi tối yên tĩnh, khi cả hai đang cùng nhau đứng tại hành lang, ngắm nhìn ánh trăng sáng vằng vặc trên bầu trời đêm.
Cố Thanh Hoài trầm ngâm suy nghĩ trước câu hỏi này, cuối cùng cũng chia sẻ chân thành: "Đương nhiên là có, mỗi lần bước ra chiến trường, đối mặt với sinh tử, ta đều cảm thấy sợ hãi. Nhưng trách nhiệm bảo vệ đất nước, bảo vệ những người dân vô tội đã giúp ta vượt qua nỗi sợ hãi đó."
Lời chia sẻ chân thành, đầy trách nhiệm này khiến Nghiêm Ý Nhu không khỏi cảm động, càng thêm khâm phục trước nhân cách cao đẹp của người đàn ông trước mặt mình — hoàn toàn khác biệt so với sự lạnh lùng, tàn nhẫn mà nàng đã từng chứng kiến nơi Tiêu Dục Thành ở kiếp trước.
"Chàng thực sự là một người đáng ngưỡng mộ." Nàng nói, ánh mắt chân thành nhìn anh, không giấu được sự trân trọng ngày càng lớn dần trong lòng.
Cố Thanh Hoài, nghe được lời khen ngợi chân thành này, không khỏi cảm thấy trái tim mình rung động mạnh mẽ. Anh vốn là người ít khi thể hiện cảm xúc trước người khác, nhưng với Nghiêm Ý Nhu, anh luôn cảm thấy có thể thoải mái chia sẻ những suy nghĩ, cảm xúc thật sự của bản thân mà không sợ bị phán xét hay lợi dụng.
"Nghiêm Tài nhân, ta phải thành thật với nàng." Anh nói, giọng điệu nghiêm túc khác thường, khiến Nghiêm Ý Nhu không khỏi hồi hộp trước điều mà anh sắp chia sẻ.
"Chàng cứ nói." Nàng đáp, tim đập nhanh hơn bình thường trước linh cảm về một điều gì đó quan trọng sắp được tiết lộ.
"Kể từ lần đầu tiên gặp gỡ nàng nơi hành lang hoàng cung, chứng kiến tấm lòng nhân hậu mà nàng dành cho một sinh mạng nhỏ bé, ta đã không thể ngừng nghĩ về nàng. Càng tìm hiểu thêm về con người nàng qua những lần gặp gỡ sau này, ta càng thêm khâm phục, trân trọng." Cố Thanh Hoài thổ lộ, ánh mắt chân thành, tha thiết nhìn thẳng vào Nghiêm Ý Nhu.
Lời tỏ tình bất ngờ nhưng đầy chân thành này khiến Nghiêm Ý Nhu không khỏi choáng váng, trong lòng dấy lên biết bao cảm xúc phức tạp. Nàng hiểu rõ, với thân phận Tài nhân của hoàng đế, bất kỳ tình cảm nào dành cho một vị công tử khác đều là điều tuyệt đối cấm kỵ, có thể dẫn đến hậu quả nghiêm trọng, thậm chí là tội chết nếu bị phát hiện.
"Cố công tử, chàng không nên nói những lời này. Ta hiện tại là Tài nhân của bệ hạ, chúng ta không thể có bất kỳ tình cảm vượt quá giới hạn nào." Nàng đáp, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh dù trong lòng cũng không thể phủ nhận, những rung động tương tự cũng đang dần dần nảy sinh trong trái tim mình.
"Ta hiểu rõ những rủi ro, giới hạn này, nhưng ta không thể tiếp tục che giấu tình cảm chân thành của mình thêm nữa. Ta sẵn sàng chờ đợi, dù phải mất bao lâu, cho đến khi có cơ hội để chúng ta có thể ở bên nhau một cách chính đáng." Cố Thanh Hoài khẳng định, thể hiện rõ sự kiên định trong tình cảm mà anh dành cho nàng, bất chấp mọi rào cản, nguy hiểm tiềm tàng phía trước.
Nghiêm Ý Nhu, đứng lặng người trước lời khẳng định đầy chân thành này, trong lòng đấu tranh dữ dội giữa lý trí và tình cảm. Nàng nhớ lại kiếp trước, khi bản thân đã trao trọn niềm tin, tình yêu cho một người không xứng đáng, để rồi phải trả giá bằng cả sinh mạng. Liệu lần này, nàng có nên mạo hiểm mở lòng một lần nữa hay không?
"Ta cần thời gian để suy nghĩ." Nàng đáp, giọng điệu run rẩy nhưng vẫn cố gắng giữ được sự chín chắn cần thiết trong tình huống nhạy cảm này.
"Ta sẽ không gây thêm áp lực cho nàng, chỉ mong nàng biết rằng, tình cảm của ta là chân thành, không hề có bất kỳ toan tính nào khác." Cố Thanh Hoài nói, tôn trọng quyết định thận trọng của nàng, dù trong ánh mắt vẫn không giấu được sự mong đợi.
Sau cuộc trò chuyện đầy cảm xúc đó, Nghiêm Ý Nhu dành nhiều đêm liền để suy nghĩ thấu đáo về tình cảm của bản thân. Nàng nhận ra, những gì nàng cảm nhận được từ Cố Thanh Hoài hoàn toàn khác biệt so với những gì nàng từng trải qua với Tiêu Dục Thành ở kiếp trước — không phải sự si mê mù quáng, mà là một sự tôn trọng, tin tưởng được xây dựng dần dần qua từng hành động chân thành, nhất quán.
"Có lẽ, đây chính là tình yêu thực sự mà ta chưa từng được trải nghiệm trọn vẹn ở kiếp trước." Nàng thầm nghĩ, dần dần chấp nhận những rung động trong trái tim mình, dù vẫn còn nhiều lo lắng về những rủi ro, thử thách có thể phải đối mặt trong tương lai nếu quyết định theo đuổi mối tình cảm đầy nguy hiểm nhưng cũng vô cùng chân thành này.